Thạch Kiếm

Thạch Kiếm

Tác giả: Tự Tỉnh

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3211872

Bình chọn: 8.5.00/10/1187 lượt.


- Đại ca đội nón này được quá, đẹp trai nhất vùng đấy !

Rồi quay sang đồng bọn, Hồ Định đưa thêm một câu nịnh gián tiếp:

- Kia kìa, thấy không ! Các nàng đổ xô ra cửa nhìn đại ca đấy !

Thực ra Sĩ Khánh trông cũng rất có phong độ:

dáng người cao lớn, đi đứng hiên ngang, bên hông đeo song kiếm vỏ chạm

trổ công phu, rõ ra con nhà quyền quý. Mặc dầu đội chiếc nón bình dân,

hắn cũng không khỏi làm người ta chú ý.

- Ê ! Ê ! Anh chàng đẹp trai kia, mang nón gì kỳ vậy ?

- Vào đây cho chúng em xem mặt nào !

- Thẹn gì nữa ! Vào đây ! Vào đây !

Nghe những lời mời chào sỗ sàng, Sĩ Khánh lại càng làm ra vẻ kiêu kỳ,

tuồng như không để ý. Nghe lời Hồ Định, đây là lần đầu tiên hắn đến xóm

này, thấy được chú ý cũng nở mũi, nhưng lôi kéo quá, hắn hơi ngán. Là

trưởng nam của Hoa Sơn Khổ Bích, từ nhỏ hắn chẳng phải quan tâm gì đến

tiền bạc, nhưng cũng vì vậy mà không rõ đời sống xã hội bên ngoài. Đứng

trước mặt phụ nữ, hắn cả thẹn mặc dầu bản tính kiêu căng.

Những lời xu nịnh của bộ hạ cùng với dáng điệu mời mọc của các ả giang

hồ như liều độc dược dễ nuốt làm kích thích tính kiêu căng của hắn.

Một nàng đứng trước cổng nói lớn:

- Tưởng ai, té ra là đại ca đường Tân Hổ. Đại ca che mặt làm gì vậy ?

Sĩ Khánh quay sang vờ nói với Hồ Định, tuy trong lòng khoan khoái nhưng giả vờ bất mãn:

- Sao họ biết danh tính ta ?

- Dễ quá mà ! Nàng kia đáp. Ở đây ai cũng biết đệ tử phái Hoa Sơn thường mặc áo màu vỏ già, gọi là màu hoa sơn. Nhiều người mặc lắm !

- Nếu nhiều người mặc, sao nàng lại biết ta ?

- Vì không phải trên tay áo ai cũng có phù hiệu hình hoa thị !

Sĩ Khánh nhìn xuống tay áo:

- Hừ ! Bận sau phải cẩn thận hơn mới được !

Ngay lúc ấy, thình lình một bàn tay thò ra nắm chặt lấy áo hắn. Hồ Định kêu lên:

- Chà chà ! Đại ca che mặt nhưng quên che phù hiệu trên áo. Bây giờ thì mọi người đều biết cả rồi, ta phải vào đây thôi !

Sĩ Khánh lúng túng:

- Ừ thì vào ! Nhưng bảo nàng bỏ ta ra chứ !

Hồ Định hét to:

- Bỏ ra ! Đại ca nói sẽ vào, làm gì mà níu kéo thế ?

Cả bọn chui qua tấm rèm vào trong phòng. Cảnh nghèo nàn của căn phòng

với vài cành hoa đã úa héo cắm lộn xộn trong một cái lọ rẻ tiền làm Sĩ

Khánh phát chán. Nhưng hình như không để ý đến khung cảnh tồi tàn ấy,

mọi người khác vẫn ồn ào cười nói:

- Mang rượu ra đây ! Có bánh trái gì thêm cành tốt !

Ưng Đằng, môn đệ ngang cấp với Hồ Định, cũng cất giọng khàn khàn truyền lệnh:

- Mang các em ra đây !

Mọi người phụ họa, bắt trước giọng Ưng Đằng:

- Mang các em ra đây, đừng để ông già đợi !

- Á à ! Ta đâu đã già mà các ngươi nói vậy ? Ta nhập môn lâu hơn các ngươi thật nhưng chưa già, tóc chưa sợi nào bạc !

- Ngươi nhuộm đi, ai biết !

- Tên nào nói vậy ? Đáng phạt chén rượu !

- Mệt quá ! Mang rượu lại đây ta uống.

Ưng Đằng tung chén rượu về phía người vừa nói. Người kia bắt lấy, ném ngược lại.

Tình hình có vẻ căng thẳng, Sĩ Khánh phải can thiệp:

- Ưng Đằng ! Hãy biểu diễn màn vũ xem còn trẻ không nào !

Ưng Đằng nén giận:

- Xin tuân lệnh !

Đứng lên đi vào góc phòng gần bếp, Ưng Đằng lấy tấm vải đỏ con hầu vẫn

dùng đeo trước ngực để nấu ăn, quấn lên đầu, tiện tay ngắt cành hoa mận

cài vào khăn, rồi vớ cây chổi dài, dậm chân đánh bịch xuống sàn mở đầu

màn vũ.

Mọi người cười bò, la hét:

- Lão huynh đi bài vũ Du Tử Nghinh Xuân đấy. Hát theo đi, Hồ Định !

Hồ Định gật đầu, mời mọi người phụ họa. Đồng bọn cầm đũa gõ lên chén, có người còn dùng cả que gắp than đập vào thành hỏa lò đánh nhịp:

Qua dậu tre xanh Ý ...a ...là dậu tre xanh Cái giậu tre xanh ...

Lá trúc buông mành, Tình tang kìa bóng ai áo trắng, Bóng ai áo trắng ...ý ...a ...

Bên nhành liễu non ...

Tiếng vỗ tay rào rào sau đoạn giáo đầu. Hồ Định vui vẻ cúi đầu chào. Kỹ nữ trong phòng bấm đàn samisen hát tiếp điệp khúc:

Cô em bữa trước, Hôm nay còn đâu.

Cô em hôm nay, Ngày mai chẳng thấy.

Ấy ai âu sầu, Thôi đừng mai mốt tìm lâu, Hãy yêu em nhỏ bên lầu hôm nay ...

Một đệ tử ngồi ở góc phòng, tay cầm bát rượu lớn vừa đưa cho bạn vừa lè nhè:

- Sao không cạn hết đi, bằng hữu ?

- Đủ rồi !

- Đủ rồi ? Thế mà cũng gọi là kiếm sĩ ! Kiếm sĩ gì mà không uống hết bát rượu ?

- Cũng được. Nhưng nếu ta uống hết, ngươi cũng phải uống với ta.

- Được, thế là công bằng.

Họ đổi rượu cho nhau, người này bắt kẻ kia uống, rượu tràn cả ra ngoài

mép chẳng khác gì đàn trâu bên máng nước. Một giờ sau, ai nấy mặt đỏ

gay, người nôn mửa ra chiếu, người ngồi thừ nhìn quãng không, mắt hằn

những tia máu. Một người bị rượu kích thích, hoa chân múa tay thách đố:

- Trong anh em đây, ngoài đại ca ra ... hự ...ai dám tự hào biết hết các chiêu thức...hự ...của kiếm phái Hoa Sơn ?

Thanh niên ngồi gần đó, cạnh Sĩ Khánh, xem chừng còn tỉnh, cất tiếng dõng dạc:

- Ngươi chỉ khéo nịnh ! Kyoto này có nhiều kiếm phái mà Hoa Sơn chúng ta chỉ là một, có gì mà kiêu ngạo thế !

- Nhiều kiếm phái là những kiếm phái nào ?

- Như Võ Đằng Tôn Các ở Kurotani, Bạch Hạc ở Kitano; ấy là chưa kể Vạn

Mai Kiếm ở Sài Hồ, mặc dầu phái này còn ẩn danh không thu đồ đệ.

- Những phái đó hơn gì Hoa Sơn ta ?

- Ta không luận hơ


Lamborghini Huracán LP 610-4 t