xin thầy rủ lòng thương, cho hắn xuống !
- Không ! Nhất định không được !
- Con lạy thầy, thầy cứu hắn, con đội ơn thầy suốt đời.
Nàng quỳ xuống, không nghĩ gì đến chiếc kimono bê bết bùn đất:
- Xin thầy đừng quan tâm đến con, mà thương hắn. Thầy không thể để hắn
chết thế được ! Con xin làm theo bất cứ lệnh gì của thầy, nhưng lạy
thầy, xin thầy cứu hắn !
Tiếng gió ù ù, mưa đổ sầm sập át cả tiếng Oa Tử van xin khóc lóc. Hai
tay chắp trước ngực, trông nàng chẳng khác gì một phật tử đang thành
kính đội mưa chịu lễ sám hối trước tòa sen.
Đại Quán đứng im như tượng, mắt nhắm nghiền. Không ai biết bên trong
khuôn mặt bình thản ấy có những xao động thầm kín gì. Lúc sau, mở mắt
ra, ông nghiêm nghị:
- Oa Tử, về phòng ngay đi ! Sức ngươi yếu đuối, để bị cảm hàn là tự chuốc lấy cái chết vô ích.
- Con lạy thầy, con van thầy ! Xin thầy thương hắn ...
Trước mắt Đại Quán, Oa Tử vẫn quỳ, đầu cúi rạp. Nhà sư với tay đóng cửa. Một giọng nói như băng vọng ra lẫn trong tiếng mưa rơi vẫn còn nặng
hạt:
- Khuya rồi, ta đi nghỉ. Ngươi cũng nên về thôi. Ta khuyên ngươi đấy. Sáng hôm sau, những dấu vết của mùa xuân gần như đã bị trận bão đêm trước quét sạch. Nắng ban mai gay gắt
làm những người đi làm đồng bắt đầu phải mang nón. Bà Hồ Điểu nhọc mệt
leo lên chùa, thở hổn hển. Cổ khô, miệng khát, mồ hôi đẫm trán chảy dài
xuống má làm khó chịu, nhưng bà vẫn không nghỉ. Và nóng nảy muốn tới
chùa ngay để xem Thạch Kinh Tử thế nào. Mới đến cổng, bà đã gọi tới tấp:
- Thầy Đại Quán ! Thằng đó liệu có qua khỏi không ?
Đại Quán bước ra hàng hiên, mắt hấp háy:
- À, bà Hồ Điểu ! Đêm qua mưa to quá há !
- Phải. Bà cười ác độc. Trận mưa chết người chứ không bỡn.
- Dầm mưa vài đêm chẳng sao. Sức người bền bỉ lắm, nhưng nắng buổi trưa mới thật ghê gớm.
Hồ Điểu hướng bộ mặt nhăn nhúm về phía cây đại bách:
- Thầy nghĩ hắn còn sống à ?
Bà lấy tay che mắt cho đỡ chói, đôi mắt sắc nheo lại dưới ánh nắng, đứng chăm chú nhìn một lúc rồi lẩm bẩm:
- Trông như cái giẻ rách thế kia, khó sống lắm, khó sống lắm !
- Không thấy quạ bu xung quanh mổ mắt, vậy là chưa chết.
- Ờ phải ! Mô Phật, sức học uyên bác như thầy, khó ai mà lừa được.
Rồi nghểnh cổ, đưa mắt tò mò nhìn qua vai Đại Quán vào trong, bà nói:
- Không thấy dâu lão đâu. Thầy gọi nó giùm lão với !
- Bần tăng biết dâu bà là ai mà gọi.
- Chà ! Thầy gọi giúp chút mà ! Nó ở trong chùa ấy !
- Nhưng ai mới được chứ ?
- Oa Tử. Hồ Điểu sốt ruột. Oa Tử chứ ai nữa !
- Vậy sao bà không bảo Oa Tử lại bảo dâu bà ? Cô ấy đâu đã về làm dâu nhà Hồ Điểu ?
- Chưa. Nhưng lão có ý định đưa nó về giới thiệu với họ hàng là dâu của lão.
Đại Quán mỉm cười:
- Liệu được không ? Bần tăng chưa từng thấy ai lấy chồng vắng mặt như thế bao giờ !
Bà Hồ Điểu giọng bất mãn:
- Thầy nhiều chuyện ! Thì cứ gọi hộ lão ! Đâu phải việc của thầy !
- Chắc cô ấy còn ngủ trong phòng !
- Ờ nhỉ, lão quên mất. Bà nói nửa như với mình, nửa như với Đại Quán.
Lão có bảo nó ban đêm phải để ý trông thằng Thạch Kinh Tử, chắc sáng ra
nó mệt. Nhân thể hỏi thầy, có phải ban ngày thầy trông chừng hắn không ?
Nhưng không đợi Đại Quán trả lời, bà bước vội ra gốc đại bách, nhìn chăm chú lên cây một lúc, thừ người ra suy nghĩ, lát sau quày quả bỏ đi, tay vung vẩy cây gậy dâu.
Đại Quán không nói, cũng trở về phòng, ngồi tư lự đến chiều.
Oa Tử ở cách phòng Đại Quán không xa. Nàng đóng cửa phòng từ sáng, trừ
hai bận mở cho một chú tiểu mang bát thuốc và liễn cháo đến. Đêm trước,
người ta đã phải khiêng Oa Tử về khi thấy nàng ngất đi ở ngoài hiên dưới mưa gió. Dỗ dành lắm nàng mới uống hết chung trà nóng. Sư cụ quở Oa Tử
không biết bao nhiêu, nàng chỉ yên lặng không đáp. Giờ đây, ngồi dựa
lưng vào vách ván, đầu nặng và nhức như búa bổ, nàng thấy cơn sốt kéo
đến, trong người nóng hầm hập. Cố lắm nàng mới húp được vài thìa cháo
loãng.
Hoàng hôn tắt đã lâu, bóng tối ập xuống bao phủ cả gian phòng hiu quạnh. Trái với đêm trước, vầng trăng hôm nay hiện lên rực rỡ, ánh sáng long
lanh như rung động trên nền trời sâu thẳm.
Chờ mọi người ngủ yên, Đại Quán mới bỏ sách xuống, xỏ chân vào đôi guốc gỗ, bước ra sân. Ông khẽ gọi:
- Thạch Kinh Tử !
Tiếng đáp lớn từ trên cây vọng xuống, mạnh và đầy giận dữ:
- Gì vậy, thằng trọc ?
Ít khi Đại Quán bị bất ngờ như vậy. Ông không giấu được vẻ ngạc nhiên:
- Sắp chết mà còn hét to nhỉ ! Ngươi là cá hay thuộc loài thủy quái gì
vậy ? Cứ sức này thì còn chịu được vài trận mưa nữa. Sao, giờ thấy đói
chưa ?
- Đừng hỏi lôi thôi. Chặt phứt đầu tao đi cho rồi !
- Không được ! Chặt bây giờ để đầu ngươi rớt xuống cắn ta hả ?
Rồi nhìn trời, ông nói:
- Trăng đẹp quá ! Ở trên đó, ngươi ngắm trăng chắc thú hơn ta.
- Này thằng trọc hổ mang kia ! Mở mắt nhìn cho rõ:
ta chưa yếu sức đâu, ta muốn làm gì vẫn còn làm được.
Dứt lời, Thạch Kinh Tử uốn cong mình tung lên cao rồi buông xuống, vùng
vẫy dãy dụa như con cá mắc câu. Sức mạnh của hắn làm cành đại bách rung
chuyển, lá và vỏ cây rơi lả tả trên đầu Đại Quán. Nhà sư vẫn thản nhiên, nhưng vẻ ung dung có hơi giả tạo. Ông đưa tay khoan