về những tình cảm phức tạp của
lòng mình mà vẫn không sao tìm được một kết luận thích đáng. Nhưng biến
cố vừa qua đã mở mắt cho nàng thấy rõ lòng mình hơn. Nàng cho rằng nỗi
cô đơn giống như cơn đói, không phải ở ngoài vào mà chính ở trong lòng
mình. Cảm thấy cô đơn không khác gì cảm thấy thiếu một cái gì hết sức
cần thiết, tối quan hệ cho cuộc sống, một cái gì không có không được.
Nhưng cái gì ? Nàng không biết ... Chẳng phải người chung quanh, cũng
chẳng phải những tiện nghi của đời sống yên ổn trong chùa.
Những thứ đó không làm giảm bớt được cảm giác đơn độc đang đè nặng lên
tâm hồn nàng bữa nay. Ở trên núi chỉ có cây rừng tịch mịch, sương mù âm
u, nhưng có Đại Quán. Đột nhiên nàng chợt hiểu và bừng tỉnh. Phải rồi !
Sự thông cảm ! Những lời an ủi, khích lệ của nhà sư bàng bạc một niềm
cảm thông đi thẳng vào tâm hồn nàng làm cho Oa Tử thấy ấm áp dễ chịu như chưa một ngọn lửa nào sưởi ấm được như thế ! Và tự nhiên, nàng cảm thấy sự thiếu vắng nhà sư đã làm tăng thêm nỗi cô đơn ấy.
Oa Tử đứng dậy, óc suy nghĩ vẩn vơ về những ý tưởng vừa qua. Sau khi
quyết định treo Thạch Kinh Tử lên cây, Đại Quán gần như bận rộn suốt
ngày trong nhà khách với các kiếm sĩ từ Himeji đến. Ông không có lúc nào rảnh rỗi ngồi nói chuyện với nàng như những ngày ở trên núi. Oa Tử thở
dài, lại ngồi xuống.
Giá nàng có một người bạn. Không cần nhiều, chỉ một người bạn thôi, một
người hiểu nàng, để cho nàng dựa dẫm, một người bạn trung thành, có khí
phách và đáng cho nàng tin cậy. Nhưng biết ai bây giờ ?
Dĩ nhiên nàng còn cây sáo trúc, nhưng một thiếu nữ mười sáu tuổi có
những cảm nghĩ, những băn khoăn, vật vô tri như cây sáo làm sao giải đáp ? Nàng trông cậy một tâm hồn biết thông cảm, tham dự hẳn vào cuộc sống
của nàng chứ không phải chỉ làm khách bàng quang.
Những giọt nước mắt chua cay chảy trên má, nàng thấy người nóng hừng
hực, máu dồn lên thái dương khiến nàng khó chịu, muốn hét to lên cho hả
cơn bi phẫn.
Cánh cửa khép hờ phía sau nhẹ nhàng mở. Trong bếp, lửa cơm chiều đã bắt
đầu nhóm và tiếng động nồi niêu theo cửa mở tràn vào. Oa Tử quay lại,
bóng Hồ Điểu đã in đậm trên nền khung cửa sáng.
- Á à, cô này trốn ở đây hả ? Chiều rồi, cả ngày không làm việc gì sao ?
Nàng hơi ngạc nhiên, chưa kịp phản ứng. Quên cả chào hỏi, nàng luống
cuống xếp gối ngay ngắn và mời bà lão ngồi. Hồ Điểu Anh không làm khách, thản nhiên ngồi xuống vào đề ngay, giọng trịnh trọng:
- Này con dâu ta ...
Trước dáng điệu đầy tự tin và kẻ cả ấy, Oa Tử khẽ dạ, cúi rạp đầu xuống chiếu.
- Ừ ! Bây giờ con đã nhận làm dâu ta, ta có điều muốn nói. Nhưng hãy
mang trà lại đã. Ta vừa nói chuyện với thầy Đại Quán và các kiếm sĩ từ
Himeji tới, khát khô cả cổ mà chẳng được hớp nước.
Oa Tử lật đật đi pha trà mang lại.
- Ta muốn nói chuyện với con về thằng Mãn Hà Chí. Ta không tin thằng
Thạch Kinh Tử, nhưng hình như Mãn Hà Chí vẫn còn sống và hiện nay đang ở tỉnh khác, phải không con ?
Oa Tử đáp, lạnh nhạt:
- Thế ạ ?
- Ta không chắc, nhưng có điều là sư cụ đã đồng ý cho con kết hôn với nó mà gia đình Hồ Điểu ta cũng đã coi con như vị hôn thê của nó rồi. Dù
sao đi nữa, mong con chớ từ ...
- Mô Phật !
- Con vẫn giữ lời hứa chứ, Oa Tử ?
Oa Tử khẽ thở dài.
- Vậy được ! Ta bằng lòng lắm.
- ...
- Con biết đấy, miệng lưỡi thế gian, làm sao mà bịt được ? Ta không biết bao giờ thì Mãn Hà Chí trở về nên ta muốn con đến ở với gia đình ta,
giúp ta một tay. Công việc bề bộn quá, rể và gái ta làm chẳng xuể ...
- Thưa bà ...
- Ngoài con là dâu ra, còn ai đến ở với ta được ?
- Thưa bà, con không biết, nhưng ...
- Con không muốn đến hả ? Con không thích hay sao ? Nhiều người khác chắc không ngần ngại gì mà không nhảy vào ngay đấy !
- Không phải thế ... nhưng chỉ vì ...
- Không nhưng gì hết. Cô đi sắp xếp quần áo ngay đi !
- Ồ, đi ngay à ? Con nghĩ nên đợi ít lâu thì hơn.
- Đợi gì ?
- Đợi Mãn Hà Chí về.
- Không được ! Nhất định không được !
Giọng bà đanh lại, không cho cãi.
- Để cô một mình, cô nghĩ đến những đứa khác hả ? Bổn phận tôi phải
trông nom cô. Tôi sẽ dạy cô chăn tằm, làm công việc đồng áng, may vá
thêu thùa và giữ phong cách con nhà chứ !
Oa Tử phân vân không biết phản đối ra sao. Hai bên thái dương nàng nóng rần rật.
Chuyện Mãn Hà Chí làm lòng nàng đau thắt. Nàng sợ. Nàng sợ bất cứ lời
nói gì cũng sẽ tăng thêm nỗi đau đớn ấy và làm nàng bật khóc.
Không để ý gì đến nỗi phiền muộn của Oa Tử, bà Hồ Điểu tiếp theo, ngạo mạn:
- Còn chuyện nữa, ta vẫn không rõ rồi sư bác sẽ xử thằng Thạch Kinh Tử
ra sao, nên muốn con để mắt canh chừng nó cho đến khi nó chết hẳn. Cả
ngày lẫn đêm. Nhất là về đêm vì ta nghi chúng nó đồng lõa với nhau quá !
- Vậy bà vẫn để con lưu lại đây chứ ?
- Ừ, tạm thời thôi. Không lẽ bắt cô phân thân ra được à ! Khi thấy nó chết hẳn rồi, cô mang quần áo lại ngay nhà ta, nghe chưa ?
- Dạ.
- Nhớ kỹ đấy !
Đoạn bà hối hả bước ra khỏi phòng.
Ngay lúc đó có bóng người thấp thoáng bên song cửa. Rồi một giọng đàn ông gọi khẽ:
- Oa Tử !
Tưởng Đại Quán, nàng chạy vội ra, nhưng vừa đến bên cửa thì d