The Soda Pop
Quan Môn

Quan Môn

Tác giả: Thao Lang

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3215151

Bình chọn: 7.5.00/10/1515 lượt.

ai ngủ tiếp, lúc tỉnh dậy thấy trời đã sáng.

Đánh thức Diệp Khai là một vị phó cục trưởng thành phố, thái độ rất khách khí, cực kỳ nhiệt tình.

Đi theo ông ta còn có mấy vị cảnh sát tầm tuổi trung niên, đều là cán bộ cấp Cục, hiển nhiên là lãnh đạo cục công an thành phố. Mọi người đều cùng một thái độ tán đồng với việc làm trước kia của Diệp Khai.

- Thấy việc nghĩa ra tay! Tuyệt đối là thấy việc nghĩa ra tay! Đây là hành động anh hùng đấng để chúng ta học tập! Cục thành phố sẽ tặng bằng khen cho trường học của cậu để khen ngợi học sinh Diệp Khai!

Phó cục trưởng cao giọng tán dương Diệp Khai, chuyện này coi như đã xác định.

Diệp Khai cũng không tỏ thái độ gì, nhìn quanh không thấy bóng dáng Tạ Quân Ngọc và hai viên cảnh sát đêm qua. Trong những trường hợp này, thân phận bọn họ chưa đủ để mặt.

Đương nhiên, còn có khả năng khác là cục thành phố khen ngợi Diệp Khai, bọn họ cũng không muốn chen vào đây để mất mặt.

Diệp Khai ra tới cổng lớn của cục cảnh sát thì thấy xe tới đón hắn, không khỏi lắp bắp kinh hãi. Đó chính là xe chuyên dùng của cha hắn Diệp Tử Bình.

- Có bản sự nha, lăn lộn vào tới cục cảnh sát.

Diệp Tử Bình nhìn con trai, nhẹ nhàng nói.

Diệp Khai chỉ cười nhẹ một tiếng, không dám nói gì.

Thường nói người già và trẻ con cách nhau một thế hệ nên ông nội cưng cháu trai. Vì thế Diệp Khai không kiêng kỵ trước mặt Diệp lão gia tử cùng Nhị lão gia tử, nhưng trước mặt cha hắn là Diệp Tử Bình thì hắn vẫn luôn khép nép, không dám trêu chọc.

- Như thế nào, Diệp Khai đại thiếu gia cũng có lúc ngoan ngoãn vậy à?

Diệp Tử Bình không hổ là làm công tác tuyên truyền, châm chọc người khác rất chuyên nghiệp, bắt đầu từng câu giáo huấn Diệp Khai.

Diệp Khai nghe đến to đầu nhưng Diệp Tử Bình vẫn hết sức nhẹ nhàng, không hề quát tháo.

Lái xe ở phía trước nghe xong phải cố sức nhịn cười.

Mãi một hồi, Diệp Khai mới tìm được cơ hội lên tiếng:

- Kỳ thật, chuyện này đâu thể trách con.

- Đâm chết người còn không thể trách con?!

Diệp Tử Bình trầm giọng chất vấn nói.

- Con chỉ giúp người bị hại đoạt lại đồ trong tay bọn cướp mà thôi. Bọn chúng xui xẻo đụng vào xe con, con cũng đâu có cách nào chứ.

Diệp Khai xòe tay nói.

Luận sự mà nói, trong chuyện này Diệp Khai nhất định có chút trách nhiệm nhưng chuyện do người làm, pháp luật trong nước chỉ chú trọng người chấp pháp giải thích thế nào. Một câu thấy nghĩa ra tay là có thể phủi hết trách nhiệm, huống chi còn có kim bài lão Diệp gia.

Đương nhiên, cũng do chuyện này đã điều tra rõ ràng, còn có nhiều nhân chứng chứng thực. Bằng không mà nói, để cho những người đối đầu với lão Diệp gia biết chuyện thì chưa chắc đã có thể dễ dàng.

Diệp Tử Bình xuất hiện ở cổng lớn cục cảnh sát, dĩ nhiên là là lão Diệp gia đã đã biết chuyện Diệp Khai đâm chết người, hơn nữa đã tiến hành trao đổi với cục nên mới có câu thấy việc nghĩa ra tay.

- Đã điều tra ra chi tiết về hai tên cướp, nhiều lần phạm án, hơn nữa còn bị thương trước đó.

Diệp Tử Bình nói với Diệp Khai.

Diệp Khai khẽ gật đầu, trong lòng biết việc này coi như giải quyết xong.

Sở dĩ phải làm rõ hành vi phạm tội trước đó của hai tên cướp là làm tiền đề cho hành động thấy nghĩa ra tay của Diệp Khai. Nếu như hai tên cướp không có tiền án thì câu này xem ra là nói suông.

- Nghe Nhị gia gia nói, gần đây con buôn bán kiếm được ít tiền?

Diệp Tử Bình thuận miệng hỏi.

- Nhị lão gia tử thật sự là nhiều chuyện ah...

Diệp Khai nghe xong trề môi, thấy Diệp Tử Bình nhíu mày liền vội vàng:

- Chỉ là một chút món tiền nhỏ, không đáng giá nhắc tới, không đáng giá nhắc tới.

Diệp Tử Bình liếc con trai một cái, cũng không hỏi thêm.

Đối với chuyện Diệp Khai kiếm tiền, Nhị lão gia tử biết đại khái nhưng cũng không biết cụ thể. Ông nói với Diệp Tử Bình là Diệp Khai dự đoán chính xác kỳ hạn giao hàng dầu mỏ quốc tế gần đây, đoán chừng là kiếm tiền, nhưng là cụ thể đã kiếm bao nhiêu tiền, Nhị lão gia tử cũng không rõ ràng lắm.

Diệp Tử Bình dù biết tin tức này nhưng cũng không ngờ con trai lại có thể nghịch thiên, kiếm đến mấy trăm triệu đô la tiền lời.

Diệp Khai nhất định không muốn nói con số cụ thể với người ngoài nhưng với cha hắn thì cũng không ngại tỏ vẻ:

- Nhưng nếu trong nhà cần tiền thì cứ nói với con, một ngàn hay tám trăm vạn không có khó khăn gì.

- Nhiều như vậy?!

Diệp Tử Bình nghe xong, lập tức giật mình.

- Kiếm tiền đâu có liên quan tới tuổi lớn hay nhỏ.

Diệp Khai cười cười, nói.

Diệp Tử Bình nhìn con trai, đột nhiên có cảm giác kỳ lạ.

Theo đạo lý, Diệp Khai chỉ là một cậu bé chưa tốt nghiệp trung học, càng không tiếp xúc nhiều với xã hội bên ngoài nhưng gần đây hắn lại làm cho Diệp Tử Bình có cảm giác như một người trưởng thành. Điều này thật sự quái gở.

Nghi ngờ một hồi nhưng rồi Diệp Tử Bình cuối cùng cũng kìm chế hiếu kỳ, Nhị lão gia tử đã nói tiền này không có vấn đề gì, như vậy Diệp Khai có tài khoản ở hải ngoại cũng coi như không là vấn đề lớn.

Huống hồ hiện giờ trong nước, có đại gia tộc nào không có tài khoản bí mật ở hải ngoại? Tính ra lão Diệp gia ở phương diện này đã rất đáng quý rồi.

Dù là