Polly po-cket
Quan Môn

Quan Môn

Tác giả: Thao Lang

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3210591

Bình chọn: 7.5.00/10/1059 lượt.

của nàng, xác thực mang đến trùng kích cùng chấn động thật lớn với Ninh Sương, làm cho nàng cơ hồ quên đi sự đau đớn của chính mình, chỉ trợn mắt há hốc mồm nhìn Diệp Khai nói không ra lời.

Lúc này đã có không ít người vây quanh tới đang bàn tán xôn xao.

Có người báo cảnh sát, rất nhanh liền có cảnh sát giao thông cùng tuần cảnh gần bên chạy tới, xe cứu thương cũng tới.

-Chuyện gì xảy ra vậy?

Một sĩ quan cảnh sát dẫn đội thấy được hiện trường, cau mày dò hỏi.

Diệp Khai còn chưa lên tiếng, ngược lại bên cạnh có quần chúng nhiệt tâm thay hắn giải thích.

-Lái xe cướp bóc!

Một bác gái có giọng nói thật lớn gọn gàng linh hoạt đem chuyện xảy ra hoàn toàn xác định:

-Hai tên cướp lái xe máy cướp túi của cô gái này, cô gái ngã xuống đất bị thương, chàng trai thấy việc nghĩa liền cứu giúp, lái xe ra ngăn cản, kết quả là đụng ngã bọn chúng!

-Thật là như vậy sao?

Cảnh quan nhìn thoáng qua hiện trường cũng không có gì nghi ngờ, xem chừng chuyện đã xảy ra cũng không kém bao nhiêu theo lời bác gái miêu tả, nhưng không thể chỉ nghe lời nói của một bên, cho nên hắn lại nhìn quần chúng chung quanh dò hỏi.

-Thật là như thế, chàng trai là thấy việc nghĩa cứu giúp thôi!

Quần chúng chung quanh nhanh mồm nhanh miệng hồi đáp.

Vào thời kỳ này, trên xã hội đạo đức công cộng còn chưa thảm như đời sau, tố chất của quần chúng tại thủ đô vẫn có tiếng là cao thượng, muốn họ làm chứng gì đó cũng sẽ không từ chối thối thoát, ngược lại còn có vài người qua đường thậm chí chủ động ra mặt để lại địa chỉ cùng phương thức liên lạc của chính mình nếu cần người làm chứng.

-Trước đưa tới bệnh viện đã…

Cảnh quan làm xong ghi chép, nhìn thoáng qua hai tên cướp té trên vũng máu, cảm giác có chút thê thảm:

-Ân, cô gái cũng cùng đến bệnh viện kiểm tra một chút!

Xe cứu thương đưa hai tên cướp, Diệp Khai chở Ninh Sương cùng nhau đến bệnh viện.

Diệp Khai cũng không vào bệnh viện gần đó mà chở Ninh Sương thẳng tới tổng y viện của quân khu.

Khi ở trên xe, Diệp Khai đã gọi điện thoại liên hệ với Nhị lão gia tử. Lúc đó, Nhị lão gia tử còn đang họp nên thư ký tiếp điện thoại, hắn nghe nói Diệp Khai đi bệnh viện, lập tức lại càng hoảng sợ, sau đó nghe là bằng hữu của Diệp Khai bị thương mới an tâm.

Bởi vậy khi Diệp Khai tới nơi thì tổng y viện của quân khu đã sắp xếp mọi chuyện.

Ninh Sương quả thực chấn động, lúc biết vào y viện vẫn còn tỉnh tỉnh mê mê, đợi đến sau khi thầy thuốc hoàn tất kiểm tra mới hoàn hồn nhưng lại thấy cánh tay phải cùng đùi phải nóng rát đau đớn.

Nàng kéo tay áo xem một lát thì thấy trên tay có vết máu bầm, nếu không phải vì mùa đông mặc quần áo dày chắc càng nghiêm trọng hơn. Từ đó có thể thấy đám phỉ lôi kéo rất hung hãn.

- Quần áo tôi thay lúc nào vậy?!

Ninh Sương bỗng nhiên chú ý tới vấn đề này, không khỏi kinh hãi nói.

Lúc này nàng đã đổi mặc bộ quần áo sọc ô xanh trắng của bệnh nhân, đồ áo lông đã cởi từ khi nào.

Bởi vì cảm giác kinh hãi của nàng nên không hề có cảm giác.

Lúc này khôi phục lại, tự nhiên nghĩ tới điểm này, còn có Diệp Khai vẫn luôn ở bên cạnh.

- Anh không thay quần áo của em...

Diệp Khai lập tức lên tiếng:

- Đều là hộ sĩ thay, anh chờ ở bên ngoài, tuyệt đối không có nhìn lén!

Kỳ thật, vừa rồi Diệp Khai vẫn nhìn chăm chăm, thân thể cởi bỏ đồ ngoài của Ninh Sương quả nhiên có lực hấp dẫn tương đối lớn.

Hỏa khí của Diệp Khai gần đây khá vượng nên mới ra ngoài phòng bệnh, cũng không phải vì những nguyên nhân gì khác. Bằng không mà nói, một khi thân thể có phản ứng để mọi người chê cười, vậy thì khó chịu nổi rồi.

Ninh Sương bán tín bán nghi, nàng nhìn ra ngoài cửa sổ thấy sắc trời đã tối.

- Ôi, em phải về nhà! Trễ quá rồi!

Ninh Sương nghĩ tới nhà mình, lập tức muốn nhảy xuống giường bệnh.

Gia giáo nhà Ninh Sương rất nghiêm, chưa từng một lần đi qua đêm, dù mỗi ngày đi học nhạc khí cũng đều trở về nhanh sau giờ học, không để muộn như hiện giờ.

Nàng vừa muốn nhúc nhích liền cảm giác đau đớn từ đùi phải đành lại phải bất động.

- Đừng nhúc nhích, thương thế của ngươi đến xương cốt đấy, thầy thuốc bảo tạm thời không thể di động.

Diệp Khai kịp thời ngăn trở Ninh Sương.

- Tại sao có thể như vậy? Chỉ là ngã một cái...

Ninh Sương lo lắng, giờ đang là giai đoạn ôn thi khẩn trương, nếu không thể hoàn thành nhiệm vụ học tập sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến chuyện tham gia cuộc thi nghệ thuật.

Ước mơ lớn nhất của Ninh Sương là thi đậu vào học viện nghệ thuật Kinh Thành. Qua nhiều năm như vậy, nàng vẫn luôn phấn đấu cho mục tiêu này, thực lực cũng đủ, giáo viên cũng rất hài lòng, nào ngờ lúc này lại xảy ra chuyện.

Dù Ninh Sương không rõ phải nằm yên bao nhiêu ngày nhưng nàng đã từng nghe qua một câu “ Tổn thương gân cốt một trăm ngày.”

Nếu thật như thế, chuyện nhập học năm nay hơn phân nửa coi như ngâm nước nóng rồi.

- Làm sao đây? Em phải đi về ah!

Ninh Sương nghĩ đến chuyện này chỉ thiếu nước khóc toáng lên.

Diệp Khai cũng nhức đầu, nhưng hắn an ủi:

- Đừng nóng vội, luôn có cách mà, cần báo cho người nhà em trước không?

Ninh Sương nghe xong, khẽ gật đầu, nói số điện thoại nhà m