dày kín, hồng y nữ đồng ngồi trên kiệu, đoản địch kề khoé miệng, điều khiển bầy cương thi lần theo sơn lộ đi lên. Càng đến gần tòa cô thành kia, nhãn thần của nữ đồng lại dần dần mất đi vẻ ác độc hung bạo thường ngày, mà có hơi thẫn thờ nhìn xuyên qua tấm rèm vàng chóe đong đưa trước mắt, phảng phất đang nhìn đến một khoảng thời gian xa vời không biết ở chốn nao.
Phụ thân, ca ca, Nam Cung, Ngọc Tiêu... còn có những thúc thúc và bá bá trong sơn trang... Mười ba năm đầu sao mà sáng lạn đến thế. Cũng ở địa phương này, nàng là tiểu công chúa ai ai cũng sủng ái, mọi sự đều tùy theo ý thích của nàng. Tuy không có mẫu thân, nhưng được phụ thân chăm sóc, huynh trưởng yêu thương, người trong trang ai nấu cũng cưng chìu, ngay cả cái gã Nam Cung là kẻ duy nhất dám gây gổ khiến nàng tức tối kia, chẳng phải cũng hàng ngày đi chơi với nàng sao? - - - Những năm tháng tươi đẹp làm sao.
Nghĩ đi nghĩ lại, nhãn thần dần dần hoảng hốt, khoé môi của đứa bé ngang tàng chợt dâng hiện một nụ cười.
"Yêu nữ! Yêu nữ đến!". Nhưng chỉ trong nháy mắt, thình lình đằng trước xao động, có người thoát miệng la lên, sau đó một mũi tên rít gió bắn xuyên khung trời, bắn thẳng vào rèm!
"Dừng tay!". Diệp Thiên Chinh vội vàng ngăn cản người trang khách trẻ tuổi mắt to mày rậm nọ, nhưng đâu còn kịp nữa - - - Tinh thần khẩn trương đến cực độ, tuy không có sự dặn dò của trang chủ, vị trang khách dẫn theo muội muội của mình vừa ngó thấy bầy cương thi tiền hô hậu ủng hồng y nữ đồng quỷ dị kia xuất hiện thì lập tức thất thần, không còn đè nén được nỗi sợ hãi đã chất chứa biết bao lâu nay, bất chấp tất cả buông mũi trường tiễn, hy vọng có thể ngăn chặn bước tiến của bầy quái vật.
Yêu nữ! - - - Hai tiếng đó bỗng dưng phá tan hết tất cả. Ngón tay của nữ đồng thò ra, bắt lấy mũi tên, nhìn nhìn chữ "Diệp" khắc trên thân tên, lạnh lùng cười vang, xoay tay quăng trở lại. Một tiếng gào thảm thiết vang lên, một trang khách từ đầu tường rơi xuống.
Bàn tay nhỏ nhắn của nữ đồng vuốt ve đoản địch, chợt thổi lên một âm tiết sắc gọn - - - Phảng phất tiếp được mệnh lệnh, bọn cương thi vốn mặt mày đờ đẫn lập tức chớp chớp nhãn cầu, cổ họng khọt khẹt, như thủy triều ồ ạt tràn sang, lao thẳng về phía Thí Kiếm Sơn Trang giữa làn mưa tên bão đá! Nụ cười hờ hững bên khoé môi, phóng thả cương thi xong, nữ đồng buông địch, bàn tay mở nắp lọ sành, vô số cổ trùng bên trong gào rít bay ra, tản nhập vào đêm tối.
"Dừng tay!". Diệp Thiên Chinh hạ lệnh cho người xung quanh, nhưng ngoài nỗi kinh hoàng, trong mắt của mọi người đâu còn gì khác, tiếng la hoảng "cương thi", "yêu nữ" vang lên lặp đi lặp lại, chẳng còn trật tự, chẳng có trận thế gì nữa, bọn đệ tử canh giữ ngoài trang bất chấp tất cả, có bao nhiêu tên bao nhiêu đá cũng thi nhau bắn về phía bầy cương thi!
"Dừng tay! Dừng tay!". Diệp Thiên Chinh giơ kiếm thét lớn, nhưng đám đệ tử đã không còn nghe thấy điều lệnh của trang chủ, ai nấy mặt mày cũng tái mét, bàn tay run rẩy kéo dây cung, bắn lấy bắn để.
Giữa tiếng dây cung phựt phựt kêu vang, môi Nam Cung Mạch chợt trễ xuống, hé nụ cười khổ, xoay đầu nhìn hảo hữu.
"Cười cái gì?". Tình thế cấp bách, Diệp Thiên Chinh giơ kiếm chuẩn bị nhảy xuống, lại ngó thấy nụ cười kỳ quái của Nam Cung Mạch, lòng chấn động: "Mau theo ta đi! Mau theo ta ngăn nó!".
"Ta cười ngươi uổng bao tâm sức bày bố, lại chưa từng nghĩ tới người ta đâu phải ai ai cũng sắt đá như ngươi...". Nam Cung Mạch nhìn bọn đệ tử kia vì kinh hoảng mà mặt mày méo mó, hò la nhốn nháo, rồi gã quay sang ngó người bạn thân, đến nước này mà gã còn cười to được: "Không ai vào lúc hoảng hốt mà vẫn có thể giữ được đầu óc tỉnh táo. Ngươi tính toán cho lắm, lại đã tính sai lòng người".
Diệp Thiên Chinh ngơ ngẩn lặp lại lời nói sắc bén của Nam Cung Mạch: "Tính sai... lòng người?".
"Phải". Nam Cung Mạch khẽ gật đầu, nhìn cục diện hỗn loạn dưới chân, chợt thở ra một hơi: "Thiên Chinh, ta không dám nói ngươi đã sai... Toàn giang hồ này, thứ mà bọn tiền bối luôn dạy dỗ cho những người trẻ tuổi chúng ta là đong lường, chọn lựa, mưu tính, nhưng lòng người đâu phải là thứ có thể đong lường tính toán một cách lạnh lùng cho được".
Bọn cương thi đã đến dưới bức tường, có những tên thi thể không còn toàn vẹn, nhưng tên nào tên nấy cũng chẳng cảm thấy đau đớn gì, hình dạng hết sức khủng bố.
"Tới bây giờ mà nói mấy lời này thì thật có hơi nực cười. Bất quá ngươi là huynh đệ của ta thì ta mới nói với ngươi - - - Ngươi xem bên dưới xem!". Nam Cung Mạch chợt cười lạnh, giơ tay chỉ cỗ kiệu chỗ đuốc lửa chiếu sáng tuốt đằng xa: "Ngươi cho rằng sự yêu sự ghét của cá nhân không đáng để nói đến - - - Hôm nay, ngươi cứ xem xem sự phẫn nộ và bi ai của một đứa bé đã dẫn đến một lực lượng to tát đến cỡ nào! Ngươi xem đi!".
Ngó về phía cỗ kiệu vàng vàng đỏ đỏ, thấp thoáng nhìn thấy nữ đồng ngồi bên trên đang thổi địch, mắt Diệp Thiên Chinh chợt bừng sáng, rồi lại ảm đạm trở lại, ôm ngực ho húng hắng: "Phải, phải! Ta thừa nhận ngươi nói đúng - - - Bất quá dù gì đi nữa, không thể để nó giết người nữa... không thể để nó giết người nữa".
Chuy