Polly po-cket
Lộc Đỉnh Ký - Full

Lộc Đỉnh Ký - Full

Tác giả: Kim Dung

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 329015

Bình chọn: 7.5.00/10/901 lượt.

iểu đệ chẳng có tiền bạc châu báo chi hết, dù có chăng đi nữa, chẳng lẻ lão huynh lại cướp của tiểu đệ, mặc dù lão huynh là Giang Dương đại đạo. Mặc khác những bậc anh hùng hảo hán trong truyện Thủy Hữ như Lâm Xung, Võ Tòng chẳng phải là cường đạo đấy ư? Mao Thập Bát cả mừng reo lên:

-Tiểu huynh đệ! Ngươi đem ta ví với Lâm Xung, Võ Tòng là một điều rất hay!... Thập Bát ngừng lại một chút rồi hỏi:

-Việc quan nha muốn bắt ta, ngươi đã được nghe ai nói đến? Tiểu Bảo đáp:

-Khắp nơi trong thành Dương Châu đều niêm yết, bản văn đã nêu rõ việc tróc nả Giang Dương đại đạo Mao Thập Bát. Trong bản văn có nói rõ là hễ gặp Mao Thập Bát là cứ việc giết bỏ. Ai giết chết được Mao Thập Bát thì được thưởng năm ngàn lạng bạc. Người nào biết được Mao Thập Bát ở đâu, chạy đi báo tin cho quan phủ, sau khi bắt được tên đại đạo này thì cũng được thưởng ba ngàn lượng. Gã ngừng lại một chút rồi tiếp:

-Hôm qua tiểu đệ ở trà quán lại được nghe những khách đến uống trà bảo nhau: "Bản lãnh của Giang Dương đại đạo nào phải tầm thường dễ gì có người dám bắt hay giết hắn được? Họa chăng có kẻ rình biết đích xác hắn ở đâu, đi báo quan để lấy ba ngàn lạng bạc tiền thưởng cũng đã là một dịp may lắm rồi". Mao Thập Bát quay đầu nhìn thằng nhỏ hừ một tiếng! Trong lòng Tiểu Bảo bỗng nẩy ra một ý nghĩ:

-Giả tỷ mình lảnh được ba ngàn lạng bạc tiền thưởng thì có thể trả nợ cho má má để chuộc người ra, khỏi phải chìm đắm trong Lệ Xuân viện. Bằng má má không chịu ra thì với món tiền lớn này cũng đũ cho mẹ con mình tiêu xài, ăn uống thả cửa, cờ bạc lu bù, đến mấy năm cũng chưa hết được. Mao Thập Bát vẫn nhìn chầm chập vào mặt Tiểu Bảo, khiến gã phát cáu hỏi:

-Lão huynh đang nghĩ gì vậy? Phải chăng lão huynh đoán ngầm trong bụng là tiểu đệ muốn đi báo quan để lãnh thưởng? Mao Thập Bát đáp:

-Ðúng thế! Bạc trắng khiến người sinh lòng ham muốn là thường. Tiểu Bảo tức giận văng tục:

-Mẹ kiếp! Con người đem bán rẽ bằng hữu, ham tiền bạc thì còn nói chi đến nghĩa khí giang hồ? Mao Thập Bát cười xòa đáp:

-Cái đó khó mà biết được. Tiểu Bảo càng tức giận hơn, hỏi lại:

-Lão huynh đã không tin tiểu đệ thì sao nói rõ tên họ cho tiểu đệ biết? Trên đầu lão huynh đã quấn vãi trắng, gương mặt lại khác hẳn hình vẽ trên bản văn, lão huynh mà không tự xưng là Mao Thập Bát thì chẳng ai nhận ra được. Mao Thập Bát nói:

-Ngươi đã bảo chúng ta cùng hưởng hạnh phúc, chia sẻ hoạn nạn, mà ta không dám nói tên thật cho ngươi hay thì còn đạo bằng hữu cái con khỉ gì nữa? Tiểu Bảo hả hê nói:

-Ðúng thế! Ðừng nói năm ba ngàn lạng bạc, mà đến ba mươi ngàn hay ba trăm ngàn, tiểu đệ cũng quyết tâm chẳng đi cáo tố. Nhưng trong lòng gã tự hỏi:

-Giả tỷ ta có món tiền thưởng lớn đến như vậy, thì có nên đem bán rẽ bằng hữu không? Bỗng gã lộ vẽ ngẩn ngơ không quyết định. Mao Thập Bát nói:

-Vậy là hay lắm! Chúng ta hãy ngũ một giấc để trưa mai còn đi đón hai người bạn đến kiếm ta. Ta đã ước hẹn với họ là gặp nhau trên núi Ðắc Thắng phía Tây thành Dương Châu. Vụ này đã thành quyết định rồi không thể sai lời hứa hẹn được. Tiểu Bảo đã chật vật suốt ngày, mí mắt nặng chĩu, tỏ ra mỏi mệt. Gã nghe Mao Thập Bát nói vậy liền tựa lưng vào gốc cây ngũ ngay. Sáng hôm sau lúc gã tỉnh dậy đã thấy Mao Thập Bát hai tay ôm ngực ngó về phía mặt trời mọc. Mao nhắm mắt điều hòa hơi thở. Sau một lúc lâu y mới mở bừng mắt ra cười hỏi:

-Tiểu huynh đệ cũng dậy rồi ư? Ngươi hãy lôi hai xác chết này vào rạng cây kia rồi mài ba lưởi đao đó đi. Tiểu Bảo vâng lời lôi hai xác chết ra sau rạng cây. Lúc này mặt trời đã lên cao, gã mới nhận rõ diện mạo Mao Thập Bát, thấy hắn vào trạc bốn chục tuổi. Nét mặt gã và da thịt đã sần xồi, nhưng cặp mắt sáng loáng, thần sắc oai nghiêm. Gã liền cầm ba thanh đao đến bên lạch nước mài vào tảng đá. Mài đao xong gã nói:

-Tiểu đệ đi mua bánh bao và dầu cháo quẩy về cho lão huynh nhé. Mao Thập Bát hỏi:

-Ở chốn hoang sơn dã lĩnh này thì làm gì có bánh bao cùng dầu cháo quẩy? Tiểu Bảo đáp:

-Bên kia cách đây không xa mấy có một thị trấn nhỏ. Mao đại ca, bên mình đại ca có tiền bạc gì cho tiểu đệ mượn vài lạng xài được không? Mao Thập Bát vừa cười vừa lôi ra một đỉnh bạc nói:

-Cái gì của đại ca thì cũng như của tiểu huynh đệ. Ta với ngươi cũng như một người. Ngươi cứ cầm lấy mà xài, hà tất nói đến chuyện vay mượn. Tiểu Bảo cả mừng nghĩ bụng:

-Vị hảo hán này đối với ta như tình bằng hữu thật sự rồi, cho dù có ba trăm vạn lạng bạc tiền thưởng, ta cũng không thể báo quan được. Gã đón lấy đỉnh bạc hỏi:

-Ðại ca có cần mua thuốc trị thương không? Mao Thập Bát đáp:

-Không cần. Ta có đem thuốc theo đây rồi! Tiểu Bảo nói:

-Hay lắm! Tiểu đệ đi đây, Mao đại ca cứ yên lòng. Dù họ có bắt được tiểu đệ đem chặc đầu, tiểu đệ cũng quyết không xưng ra đại ca là Mao Thập Bát. Mao Thập Bát thấy gã nói bằng một giọng chân thành thì lẩm nhẩm gật đầu, ra chiều vừa ý. Vy Tiểu Bảo tự nói một mình:

-Ðại ca còn có những ông bạn nào sắp tới. Vậy ta phải mua một bình rượu và mấy cân thịt bò. Mao Thập Bát nghe tiếng hớn hở nói:

-Có rượu thịt thì hay lắm. Ngươi đi mau rồi về đây. Ăn no một bửa xong