XtGem Forum catalog
Liên Thành Quyết - Full

Liên Thành Quyết - Full

Tác giả: Kim Dung - Hàn Giang Nhạn

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 328325

Bình chọn: 8.00/10/832 lượt.

g trao cho trượng phu chứ không nhìn chàng nữa.Bất giác chàng lẩm bẩm:– Ta không cho thuốc giải cũng chẳng ai trách được, chờ Vạn Khuê đau chết rồi đêm ta lẻn đến đưa nàng đi thì còn ai ngăn cản được?Ta cùng nàng bỏ qua mọi chuyện cũ, lại kết làm vợ chồng, cả đứa nhỏ kia cũng đem theo đi là xong.Rồi chàng lại la thầm:– Hỡi ơi! Không được! Không được! Sư muội là thiếu nhưng nhưng ở Vạn gia sung sướng quen rồi, nàng đi cày ruộng thả trâu thế nào được? Huống chi ta hình thù xấu xa, học hành dốt nát, tay lại tàn phế thì xứng đáng với nàng làm sao được? Khi nào nàng chịu đi theo ta?Chàng nghĩ tới thân hình bất giác hổ thẹn vô cùng, liền cúi đầu xuống.Thích Phương làm sao hiểu được tâm lý của vị lang trung này?Trong đầu óc chàng bao nhiêu y niệm đang nổi lên như sóng cồn, nàng ngơ ngác nhìn chàng và chỉ mong miệng chàng thốt ra câu:– Có thể cứu được.Vạn Khuê vẫn rên rĩ tiếng dài tiếng ngắn, nọc rết vào đến khớp xương dưới nách khiến cho cánh tay đau đớn như bị gãy xương không thể chịu nổi.Thích Phương chờ lâu không thấy Địch Vân nói gì, lại năn nỉ:– Tiên sinh! Tiên sinh thử điều trị coi... mong sao bớt đau một chút cũng là hay rồi.Ý nàng muốn nói nếu không chữa được Vạn Khuê khỏi chết thì cũng cầu chàng cho uống thuốc chỉ thống để hắn khỏi chịu đau khổ.Địch Vân “Ồ” một tiếng, chàng tỉnh táo lại cảm thấy trong dạ bâng khuâng, chán nản mỏi sự, hận mình chẳng thế chết ngay, chàng đã hết dạ thương yêu sư muội mà nàng đi lấy kẻ thù, lại còn năn nỉ chàng cứu trị hắn, chàng không khỏi than thầm:– Chẳng thà ta là Vạn Khuê, chịu đựng hết mọi sự đau khổ nhưng được sư muội thương tiếc, dù chẳng sống thêm mấy ngày ta cũng cam tâm.Chàng thở phào một cái lấy bình thuốc giải của Ngôn Đạt Bình tặng cho đổ ra chút thuốc táp màu đen xao vào mu bàn tay Vạn Khuê.Ngô Khảm bỗng la lên:– Đúng rồi! Đây quả là thứ thuốc giải đó, có cơ cứu vãn được sư huynh.Địch Vân nghe giọng nói có điều khác lạ, đáng lẽ gã lộ vẻ hân hoan mới phải mà sao lại ra chiều thất vọng và còn có ý phẫn nộ.Địch Vân rất lấy làm kỳ liếc mắt nhìn Ngô Khảm thì thấy trong khóe mắt gã lộ vẻ ác độc hung dữ.Chàng tự hỏi:– Trong tám tên đệ tử ở Vạn gia chẳng một tên nào tử tế, giữa các vị trưởng bối là Vạn Chấn Sơn và Ngôn Đạt Bình còn tàn hại lẫn nhau, thì giữa bọn Vạn Khuê, Ngô Khảm chưa chắc đã thân thích gì nhau. Lạ Ở chỗ gã đã chẳng thích gì Vạn Khuê thì sao lại tìm thầy chạy thuốc cho hắn?Mu bàn tay Vạn Khuê được bôi thuốc một lúc rồi, vết thương ứa máu đen ra, nỗi đau khổ dần dần giảm bớt, hắn nói:– Đa tạ đại phu! Thứ thuốc giải này trúng rồi.Thích Phương cả mừng đi lấy cái chậu đồng cho máu đen nhỏ vào.Nàng cũng luôn miệng tạ Ơn.Ngô Khảm hỏi:– Sư tỷ! Chuyến này tiểu đệ đã có công với sư huynh rồi chứ?Thích Phương đáp:– Phải rồi! Ta rất cám ơn Ngô sư đệ.Ngô Khảm cười nói:– Chỉ cám ơn bằng miệng thì không được đâu.Thích Phương không lý gì đến gã, quay lại hỏi Địch Vân:– Qúi tính đại danh tiên sinh là gì? Bọn tiện thiếp muốn biết để sau này báo đáp.Địch Vân lắc đầu đáp:– Bất tất phải tạ Ơn, muốn chữa khỏi thứ nọc độc này phải thoa thuốc mười hai lần mới giải trừ được.Lòng chàng se lại và cảm thấy mọi chuyện đời đều là khổ não.Rồi chàng nói:– Xin tặng cả cho các vị.Chàng cầm bình thuốc giải đưa ra.Thích Phương không ngờ sự tình lại giản dị đến thế, nàng không dám cầm lấy ngay, liền hỏi:– Bọn tiện thiếp xin tiên sinh bán cho, không hiểu tiên sinh lấy bao nhiêu nữa?Địch Vân lắc đầu đáp:– Tại hạ tặng cho thôi không phải tiền nong gì hết.Thích Phương cả mừng hai tay đón lấy, khom lưng chúc câu vạn phúc, thâm tạ một hồi rồi nói:– Tiên sinh có lòng trượng nghĩa như vậy, chẳng biết lấy gì báo đáp cho vừa.Nàng quay lại bảo Ngô Khảm:– Ngô sư đệ! Xin sư đệ mời tiên sinh xuống nhà đại sảnh ngồi chơi một chút.Địch Vân nói ngay:– Tại hạ xin cáo thối, không ngồi lại được.Thích Phương vội nói:– Không! Không! Tiên sinh đã thi ân cứu mạng, bọn tiện thiếp chẳng có cách gì đền đáp, đành kính mời tiên sinh uống một chung rượu, xin tiên sinh đừng đi vội.Mấy tiếng sau cùng lọt vào tai Địch Vân khiến lòng chàng lại nhủn ra, bụng bảo dạ:– Thế là mối thù ta đành bỏ không trả nữa, sau khi mai tang đại ca, chẳng bao giờ trở lại Dương Châu, kiếp này đến đây là hết. Vĩnh viễn không còn cơ hội cùng sư muội tương kiến, nàng đã mời ta muốn rượu thì ta ở lại nhìn nàng mấy lần cũng hay.Chàng liền lẩm nhẩm gật đầu.Tiệc rượu bày ở trong phòng khách nhỏ dưới lầu, Địch Vân ngồi giữa, Ngô Khảm ngồi một bên bồi tiếp.Thích Phương trong lòng vô cùng cảm kích vị đại phu này, chính nàng tự ra tay sắp đặt món ăn.Bao nhiêu người trong Vạn gia, cả Vạn Chấn Sơn tựa hồ đều vắng nhà, những tên đệ tử kia cũng không ai nhập tiệc.Thích Phương kính cẩn mời Địch Vân ba chung rượu, Địch Vân đều dón lấy uống cạn, lòng chàng se lại nước mắt chảy quanh, chàng tự biết nếu còn ngồi lâu khó mà giữ được bình tĩnh, sẽ để bại lộ hành tung.Chàng liền đứng dậy nói:– Rượu uống bấy nhiêu là đủ rồi, từ nay trở đi tại hạ không trở lại đây nữa.Thích Phương nghe chàng nói những câu chẳng đâu vào đâu, nhưng thây vị tiên sinh này tính tình cổ