Liên Thành Quyết - Full
Tác giả: Kim Dung - Hàn Giang Nhạn
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 328595
Bình chọn: 7.00/10/859 lượt.
.. Phương muội tìm lại đi! Sao lại không thấy đâu? Ta vừa chợp mắt, lúc sắp ngủ nhớ rõ bình thuốc để trên bàn.Thích Phương nghe gã nói vậy lại càng bối rối, xoay mình ra khỏi phòng cầm tay con gái hỏi:– Vừa rồi má má ra ngoài, có ai vào đây không?Con nhỏ đáp:– Ngô thúc thúc vào nhưng thấy gia gia ngủ lại ra ngay.Thích Phương thở phào một cái, nàng nhận ra có điều bất diệu, nhưng thấy Vạn Khuê đang bịnh hoạn không muốn khiến gã lo âu, liền nói:– Bảo Bảo! Con ngồi với gia gia, để má má đi kêu thầy lang bán cho bình khác, đặng trị thương cho gia gia.Con nhỏ gật đầu đáp:– Má má đi rồi về cho lẹ.Thích Phương định thần, rút ngăn bàn lấy lưỡi đao trủy thủ dấu trong mình rồi từ từ xuống lầu, nàng vừa đi vừa nghĩ:– Gã Ngô Khảm khi gặp ta chỗ vắng người thường nhăn nhở cười rất khả ố, hiển nhiên gã chẳng tử tế gì, vị lang trung kia do gã mời đến, phải chăng gã đã cùng lang trung âm mưu bày đặt quỉ kế? Nếu không thì sao lang trung chẳng chịu lấy tiền, rồi thuốc giải cũng mất biến?Nàng vừa đi vừa nghĩ định ra vườn sau, nhưng đi tới dãy hành lang thấy Ngô Khảm đang ngồi tựa lan can nhìn bầy cá vàng tung tăng bơi lội trong cái ao nhỏ.Thích Phương hỏi:– Ngô sư đệ! Sư đệ ngồi một mình ư?Ngô Khảm quay đầu lại cười híp mắt đáp:– Tiểu đệ tưởng là ai? Té ra là sư tẩu, sao sư tẩu không ở trên lầu bầu bạn với sư ca mà lại cao hứng ra đây?Thích Phương thở dài nói:– Hỡi ơi! Ta buồn quá! Suốt ngày ngồi bên người bệnh, sư ca ngươi đau dữ, nóng lòng nóng ruột lại càng gắt gỏng, không ra ngoài tìm người nói chuyện giải khuây thì buồn đến chết mất.Ngô Khảm nghe nàng nói vậy mừng như bắt được của, liền theo hùa:– Vạn sư ca không biết tự mãn, được voi đòi tiên, y đã có người đẹp nguyệt thẹn hoa nhường bầu bạn mà còn gắt gỏng thì thật là khó chịu.Thích Phương đến bên gã, hai tay nàng cũng vịn lan can nhìn ngắm bày cá vàng bơi lội trong ao, nàng cười nói:– Sư tẩu già rồi còn gì nữa là hoa nhường nguyệt thẹn? Ngô sư đệ nói vậy không sợ người ta cười cho đến trẹo quai hàm à?Ngô Khảm vội đáp:– Không đúng! Không đúng! Sư tẩu lúc còn là khuê nữ đã có vẻ đẹp của người khuê nữ, bây giờ sư tẩu thành một vị thiếu nhưng nhưng thi lại có vẻ đẹp của một vị thiếu nhưng nhưng, người ta đền tán tụng:Trong thành Kinh Châu có đóa hoa, muôn hồng ngàn tía ở Vạn gia.Thích Phương bật tiếng cười khành khạch rồi quay lại xòe tay ra nói:– Đưa đây!Ngô Khảm cười hỏi:– Đưa cái gì?Thích Phương đáp:– Thuốc giải.Ngô Khảm lắc đầu hỏi:– Thuốc giải nào? Có phải thuốc trị thương cho Vạn sư ca không?– Đúng rồi! Hiển nhiên Ngô sư đệ cầm đem đi.Ngô Khảm bật tiếng cười xảo quyệt nói:– Lang trung do tiểu đệ mời đến, thuốc giải do tiểu đệ tìm được, Vạn sư ca đã thoa một lần ít ra cũng đỡ đau mấy ngày.Thích Phương nói:– Lang trung tiên sinh bảo phải thoa mười lần mới hết.Ngô Khảm lắc đầu đáp:– Tiểu đệ hối hận lắm! Tiểu đệ hối hận lắm!Thích Phương hỏi:– Hối hận cái gì?Ngô Khảm đáp:– Tiểu đệ thấy người lang trung rất dơ dáy, coi chẳng khác nào một tên khiếu hóa tử, đã tưởng hắn chẳng có bản lãnh gì mới dẫn hắn lên lầu để có dịp được gặp sư tẩu, nào ngờ tên chó đẻ đó lại có thuốc trị rết độc, vụ này rất trái với bản ý của tiểu đệ.Thích Phương nghe gã nói lửa giận bốc lên, nhưng nghĩ tới thuốc giải còn ở trong tay gã, nàng cật gạt gã đế lấy thuốc vào tay rồi sẽ thu thập gã.Nàng liền cố nén giận cười hỏi:– Vậy sư đệ có muốn sư ca phải tạ Ơn thế nào mới chịu giao thuốc giải ra?
Mụ Khất Cái Trong Tòa Nhà Đổ Nát
Ngô Khảm thở dài đáp:– Tam sư ca hưởng diễm phúc nhiều quá rồi, nên chết sớm đi thôi.Thích Phương biến sắc, nghiến răng không nói gì.Ngô Khảm lại nói tiếp:– Năm trước sư tẩu ở Kinh Châu tới đây, cả tám anh em có ai trông thấy sư tẩu mà khỏi điên đảo thần hồn? Bọn tiểu đệ không để tên tiểu tử ngu ngốc Địch Vân suốt ngày lẩn quẩn bên mình sư tẩu, nên cùng nhau tính kế hãy đánh bể đẩu hắn trước...Thích Phương ngắt lời:– Té ra các vị chỉ vì ta mà đánh đập Địch sư ca?Ngô Khảm cười đáp:– Anh em ngoài miệng nói ra dĩ nhiên vì ly do khác, tỷ như ai mượn gã ra mặt đấu với tên đại đạo Lữ Thông để làm mất thể diện của bọn đệ tử ở Vạn gia, nhưng thực ra thì trong thâm tâm người nào cũng chỉ vì sư tẩu mà thôi. Sư tẩu ngồi vá áo cho gã vai kể gối tựa rất thân thiết càng khiến cho anh em ngứa mắt, trong lòng vừa phẫn nộ vừa ăn phải dấm chua đến rụng cả răng.Thích Phương nghe nói ngấm ngầm kinh hãi tự hỏi:– Chẳng lẽ chúng vì ta mà gây nên tai họa cho Địch sư ca, tam ca! Tam ca!Sao từ bấy đến nay tam ca không nói cho ta biết!Tuy trong lòng xúc động, ngoài mặt nàng vẫn giữ vẻ tự nhiên, nàng lại tươi cười nói:– Ngô sư đệ! Sư đệ khéo nói giỡn, khi đó ta là cô gái quê mùa, đã ngu nga ngu ngớ, ăn mặc lại đáng tức cười, có gì đáng coi đâu?Ngô Khảm cãi:– Không phải! Không phải! Chân mỹ nhân cần gì phải tô son điểm phấn?Nếu sư tẩu không làm cho mọi người mê mẫn tâm thần thì cái đó...Gã nói tới đây đột nhiên dừng lại.Thích Phương hỏi:– Làm sao?Ngô Khảm đáp:– Bọn tiểu đệ lưu sư tẩu ở lại Vạn gia, Ngô mỗ là người tốn nhiều khí lực hơn ai hết, thế mà lúc bình thời sư tẩu ngó thấy tiểu đệ không một nụ cư