XtGem Forum catalog
Liên Thành Quyết - Full

Liên Thành Quyết - Full

Tác giả: Kim Dung - Hàn Giang Nhạn

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 327865

Bình chọn: 8.5.00/10/786 lượt.

o bồn, bỏ một đồng tiên vào chậu để qua một bên, sáng hôm sau sẽ biến thành đầy chậu tiền, đặt một lạng vàng vào chậu, sáng mai sẽ biến thành đầy chậu hoàng kim, ngươi tính có phải bảo vật không?Địch Vân gật đầu lia lịa đáp:– Đúng là bảo vật! Đúng là bảo vật!Người kia lại nói:– Bác cai đặc biệt dặn bảo phải hạ thuổng cuốc thật nhẹ cho khỏi bể bảo vật, đó không phải là chuyện chơi. Y còn nói đào được bảo vật rồi có thể cho chúng ta mỗi người sử dụng một đêm, ai muốn bỏ gì vào cũng được, chú nhỏ! Chú định bỏ gì vào?Địch Vân ngẫm nghĩ một chút rồi đáp:– Tiểu nhân thường đói bụng không có cơm ăn, sẻ bỏ một hạt gạo để sáng mai có một chậu đầy bạch mễ là tốt lắm rồi.Người kia cười khanh khách nói:– Hay lắm! Hay lắm!Tên cai thợ nghe tiếng cười liền tiến lại quát:– Đừng làm mất thì giờ, đào lẹ lên! Đào lẹ lên!Địch Vân bụng bảo dạ:– Trên đời làm gì có tụ bảo bồn? Lão chủ nhân nhà này chẳng phải hạng ngu ngốc thì nhất định có mưu kế nào khác, bịa chuyện tìm tụ bảo bồn để lừa gạt mọi người.Chàng lại hỏi khẽ:– Chủ nhân ở đây họ gì? Đại thúc bảo lão nhân gia không phải người bản địa ư?Người kia đáp:– Ngươi coi kìa! Chủ nhân đã ra đó.Địch Vân nhìn theo nhãn quang lão thì thấy một người từ hậu đường đi ra, người này thân hình ốm nhắt, cặp mắt lấp loáng ánh thần quang, lối ngoài năm chục tuổi, y phục cực kỳ hoa lệ.Địch Vân vừa ngó thấy lão đả trống ngực đánh thình thình quay đi chỗ khác, không dám nhìn lâu, chàng không ngớt tự hỏi:– Lão này ta đã gặp ở đâu? Lão này ta đã gặp ở đâu? Lão là ai?Chàng thấy tướng mạo rất quen, nhưng trong lúc nhất thời không nhớ ra được là đã gặp ở đâu.Bỗng nghe chủ nhân lên tiếng:– Đêm nay anh em lại đào mặt đông sâu xuống ba thước, bất luận gặp giấy rách, mẫu gỗ, mảnh sành, mảng gạch nhất thiết đừng bỏ đi và giữ lấy đưa cho ta.Địch Vân nghe đến thanh âm, trong lòng run lên chàng tỉnh ngộ lẩm bẩm:– Đúng rồi! Té ra là lão.Nguyên chủ nhân tòa nhà lớn này chính là lão Khất Cái mà chàng đã gặp ở nhà Vạn Chấn Sơn tại Kinh Châu. Lão còn dạy chàng kiếm pháp.Ngày ấy lão ăn mặc rách rưới, đầu tóc bù xù, toàn thân dơ dáy, nhưng bữa nay lão là một đại tài chủ, y phục rất hoa lệ, toàn thân biến đổi, nên Địch Vân nghe thanh âm của lão mới nhận ra được.Địch Vân muốn ở dưới huyệt nhảy lên để nhìn nhận lão, nhưng mấy năm nay chàng bị tai nạn đau khổ đã nhiều, khiến chàng gặp việc gì cũng thận trọng không dám nóng nẩy lỗ mãng.Chàng nghĩ thầm:– Lão khất cái bá bá này ngày trước đối xử với ta rất tử tế, năm ấy ta đấu với tên đại đão Lữ Thông đã thất bại, nhờ lão ra tay giải cứu. Sau lão lại dạy ba chiêu kiếm pháp tinh diệu mới thắng được bọn đệ tử ở Vạn Môn, bây giờ ta nghĩ lại ba chiêu kiếm pháp đó cũng tầm thường chẳng lấy gì làm kỳ, nhưng khi ấy nó giúp cho ta khỏi bị nhục nhã.Rồi chàng tự nhủ:– Bữa nay trùng hội, đáng lý ta phải tạ Ơn lão một phen, nhưng nơi đây là chỗ cũ của sư phụ, mà lão lại đến khai quật tìm tòi vật gì? Tại sao lão phải xây tòa nhà lớn để che mắt mọi người? trước lão là một người khất cái, sao nay lại giàu có đến thế?Trong lòng ngấm ngầm quyết định chủ ý:– Để ta coi cho biết rồi sẽ tính, lão là ân nhân của ta nhưng việc bái tạ hà tất phải vội vàng trong lúc nhất thời, sao lão không sợ sư phụ ta trở về? Chẳng lẽ...chẳng lẽ... sư phụ ta chết rồi chăng?Chàng nghĩ tới đây, bất giác vàng mắt đỏ hoe, vì chàng vốn coi sư phụ như phụ thân.Đột nhiên ở góc đông nam có tiếng kịch khẽ vang lên, một người hương dân đụng đầu thuổng vào vật gì.Lão chủ nhân liền nhảy vào huyệt cúi xuống lượm lên.Bao nhiêu thợ đều dừng lại, liếc mắt nhìn thì thấy trong tay lão cầm một cái đanh sắt rỉ, mặt đầy vẻ thất vọng, lão xoay xở ngắm nghía cái đanh một lúc rồi bỏ xuống một bên, giục:– Động thủ đi thôi! Đào cho lẹ! Đào cho lẹ!Địch Vân cùng bọn hương dân đào huyệt suốt đêm, chủ nhân đứng bên ngoài giám sát để hết tinh thần chú ý mọi sự cho đến lúc trời sáng mới thu công.Phần đông hương dân giải tán về nhà, chỉ có bảy tám người ở xa quá nên giải chiếu nằm ngủ trên hành lang phía đông toàn nhà lớn.Địch Vân cũng ngủ ở hành lang.Chàng ngủ cho tới chiều mới cùng mọi người dậy ăn cơm.Người chàng dơ dáy không ai muốn đến gần, lúc ăn cũng như lúc ngủ họ đều tránh xa, Địch Vân chỉ mong vậy.Những năm gần đây tuy chàng học được tính cẩn thận, không dám tin người một cách khinh xuất, nhưng việc cải trang, giả dối, chàng vẫn cảm thấy khó chịu, chỉ sợ lâu ngày hành tung sẽ bại lộ, không ai đến gần là hay lắm.Ăn cơm xong Địch Vân đi vào thôn xóm cách đó chừng ba dặm để hỏi dò xem sư phụ đã về đây hay chưa? Chàng ngó thấy từ đằng xa mấy người bạn chơi hồi còn nhỏ tuổi, nay đã thành người lớn cả rồi.Ở nơi điền dã công việc bận rộn, Địch Vân không muốn tiết lộ thân phận nên không chạy lại hô hoán, chàng đi kiếm một thằng nhỏ chừng , tuổi để hỏi về tình hình tòa nhà lớn kia thì gã cho biết:Tòa nhà này mới được dựng lên vào mùa thu năm ngoái, chủ nhà rất giàu có, đến đây để đào tụ bồn nhưng đào đến nay vẫn chưa thấy gì.Gã thiếu niên vừa nói vừa cười, tỏ ra câu chuyện đào báu vật chỉ là trò chơi.Gã còn nói:– Nguyên trước chỗ đó có căn nh