XtGem Forum catalog
Liên Thành Quyết - Full

Liên Thành Quyết - Full

Tác giả: Kim Dung - Hàn Giang Nhạn

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 327493

Bình chọn: 7.00/10/749 lượt.

giục:– Địch... Địch huynh chạy mau đi, rất nhiều người đang xục tìm Địch huynh để hạ sát, chỗ này nguy hiểm vô cùng!Địch Vân đáp:– Tại hạ biết rồi, nhưng tại hạ chẳng thể không nói rõ ho Uông thiếu hiệp hay, để cô phải chịu oan uổng, Uông thiếu hiệp! Thủy cô nương là người rất xứng đáng, thiếu hiệp... thiếu hiệp không nên nghi oan cho cô ta.Chàng vốn là người ăn nói vụng về, ngay chuyện tầm thường muốn giải thích cho rõ còn khó khăn, huống chi việc vi diệu này, chàng nói đến bảy, tám câu cũng không tiêu giải được mối nghi ngờ trong lòng Uông Khiếu Phong.Thủy Sanh lại giục:– Địch huynh... chạy mau đi! Đa tạ lòn tốt của Địch huynh, kiếp sau tiểu muội xin báo đáp, chạy mau đi! chạy mau đi! Người ta sắp giết Địch huynh đó...Uông Khiếu Phong nghe giọng Thủy Sanh tỏ ra rất quan hoài đến Địch Vân, lòng ghen tức nổi lên, gã quát lớn:– Coi kiếm đây!Gã phóng kiếm đâm Địch Vân đánh véo một tiếng.Chiêu kiếm này tuy lợi hại, nhưng hiện nay thân thủ Địch Vân nào phải hạng tầm thường, chàng lại kiêm tu Thần Chiếu Công và Huyết Đao Pháp cùng những môn sở trường về võ học tuyệt đỉnh của phe chính tà, ngay Đinh Điển và Huyết Đao Lão Tổ phục sinh vị chi đã địch nổi chàng, chiêu kiếm của Uông Khiếu Phong phóng tới, chàng chỉ khẽ nghiêng mình là tránh khỏi.Địch Vân nhắc lại:– Tại hạ không muốn động thủ mà chỉ bảo thiếu hiệp lấy được Thủy cô nương là hay lắm, đừng nghi gì cổ nữa... cổ là một vị cô nương tốt.Lúc chàng đang nói, Uông Khiếu Phong bên tả phóng hai kiếm, bên hữu ba kiếm, liên tiếp đâm luôn năm nhát.Địch Vân vẫn thản nhiên như không có chuyện gì, chàng rất lấy làm kỳ tự hỏi:– Bản lãnh gã này trước kia rất cao minh, mới nửa năm chưa gặp mặt mà sao kiếm pháp bữa nay lại vụng về đến thế?Chàng có biết đâu chẳng phải là kiếm pháp của Uông Khiếu Phong thoái bộ, mà võ công chàng tiến quá mau, bản lãnh Uông Khiếu Phong bất quá chỉ vào hạng nhì hạng ba trong võ lâm, còn chàng đã kiêm thông những môn sở trường của hai phe chánh tà, ngoại trừ kinh nghiệm lâm địch chàng chưa lịch duyệt, chiêu thức luyện tập chưa thuần thục, còn về võ học chàng đã trở thành một nhân vật tuyệt đỉnh hạng nhất trong võ lâm.Uông Khiếu Phong đâm chàng mãi không trúng, chiêu kiếm nào cũng bị né tránh một cách dễ dàng, gã càng phẫn nộ, càng ra chiêu mau lẹ.Địch Vân nhấn mạnh:– Uông thiếu hiệp! Thiếu hiệp ưng thuận hết lòng ngờ vực về sự thanh bạch của Thủy cô nương là tại hạ lập tức đi ngay, bạn bè của thiếu hiệp đều muốn giết tại hạ, tại hạ không thể chần chờ được nữa.Chàng vừa nói vừa né tránh, hoàn toàn không coi kiếm chiêu của Uông Khiếu Phong vào đâu.Kiếm pháp của Uông Khiếu Phong càng đánh càng lẹ, khinh công của Địch Vân chưa đến trình độ xuất thần nhập hóa mà cứ né tránh hoài thì có thể xảy ra ứng phó không kịp. Chàng liền bật đầu ngón tay một cái.Keng! Một tiếng vang lên, ngón tay giữa bật trúng lưỡi kiếm.Uông Khiếu Phong thấy hổ khẩu đau nhói, tay cầm không chắc trường kiếm tuột mất rớt xuống đất, gã vội cúi xuống lượm.Địch Vân tay đập vào vai gã, phát chưởng này chàng chưa vận dụng đại lực mà Uông Khiếu Phong đã không chống nổi, người gã lộn đi mấy vòng rồi đập vào vách động đánh “Binh” một tiếng.Thủy Sanh vốn lòng dạ thiện lương, huống chi nàng đã giao hảo với biểu ca từ thủa nhỏ, thấy gã bị té thảm, vội chạy lại nâng đỡ.Địch Vân ngơ ngác đứng ngẩn người, chàng không ngờ mình mới khẽ đẩy một cái đã làm cho Uông Khiếu Phong té nhào, chàng chỉ muốn cản trở không cho gã lượm kiếm đánh mình nữa, dè đâu chưởng lực của chàng đụng vào Uông Kiều Phong chẳng khác người lớn hất ngã đứa con nít.Chàng liền tiến lại một bước nói:– Xin lỗi thiếu hiệp, chẳng phải tại hạ có ý như vậy.Thủy Sanh dắt tay Uông Khiếu Phong miệng hỏi:– Biểu ca! Biểu ca có sao không?Uông Khiếu Phong vừa ghen vừa tức không nhẫn nại được gã lại nhận định Thủy Sanh thiên về Địch Vân, hai người liên thủ đánh ngã gã rồi chế diễu gã, gã vung tay trái đánh Thủy Sanh một cái bạt tai thật mạnh, miệng lớn tiếng quát:– Cút đi!Thủy Sanh giật mình kinh hãi, nàng không ngờ biểu ca lại ra tay đánh mình, đưa tay lên sờ má đứng ngẩn người ra.Địch Vân tức giận hỏi:– Người ta tử tế với ngươi, sao ngươi còn đánh đập?Bỗng nghe ngoài sơn động có tiếng bước chân lạo xạo, mấy người la lên:– Trong động có tiếng gây lộn, chúng ta mau vào coi. Phải chăng tiểu ác tăng ẩn trong đó?Thủy Sanh lại giục Địch Vân:– Địch huynh chạy mau đi! Chạy mau đi! Tiểu muội... tiểu muội... đa tạ hảo ý của Địch huynh.Địch Vân nhìn Uông Khiếu Phong, lại ngó Thủy Sanh nói:– Được rồi! Tại hạ đi đây!Chàng trở gót đi về phía cửa động.Uông Khiếu Phong đột nhiên lớn tiếng la:– Tiểu dâm tăng ở trong này! Tiểu dâm tăng ở trong này! Mau bít cửa động lại, đừng để gã chạy thoát.Thủy Sanh vội hỏi:– Biểu ca! Biểu ca làm thế chẳng là hại người ư?Uông Khiếu Phong càng hô lớn:– Mau bít cửa động lại! Mau bít cửa động lại!Bảy, tám hán tử ở ngoài động nghe Uông Khiếu Phong hô hoán liền chạy đến đứng chắn cửa động không để Địch Vân chạy thoát.Địch Vân bước lẹ tới, một người quát:– Chạy đâu cho thoát?Hắn vung đao chém xuống đầu chàng.Địch Vân đưa tay