Old school Swatch Watches
Liên Thành Quyết - Full

Liên Thành Quyết - Full

Tác giả: Kim Dung - Hàn Giang Nhạn

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 327745

Bình chọn: 7.5.00/10/774 lượt.

ong lòng đã cảm giác có điều không ổn, nhưng ta không ngờ lão còn có thể cục cựa để trốn đi.Nguyên hôm ấy Vạn Chấn Sơn bỏ Thích Trường Phát vào khe tường, hôm sau lão thấy chỗ tường vít lại có viên gạch lồi ra khiến trong lòng lão xao xuyến không yên rồi mắc phải Ly Hồn Chứng, cả lúc ngủ mơ cũng trở dậy xây tường.Lão vẫn lo sợ quỉ nhập tràng chuồn qua lỗ hổng ra ngoài, nên lúc nào cũng nghĩ đến chuyện xây tường để vít kín lỗ hổng.Vạn Chấn Sơn lại cười lạt nói:– Ha, ha! Lão cũng đáo để lắm, lão dương mắt lên nhìn con gái làm dâu nhà ta mà thủy chung không xuất hiện, bây giờ ta hỏi lão:Tại làm sao thế? Tại làm sao thế?Thích Trường Phát quay ra nhổ một bãi đờm vào mặt Vạn Chấn Sơn.Vạn Chấn Sơn nghiêng mình né tránh rồi cười nói:– Lão tam! Lão muốn chết một cách chóng vánh hay là muốn chịu đau khổ để ta xẻo từng miếng thịt?Thích Trường Phát nghĩ tới vị đại sư ca tàn ác này, mặt lão lộ vẻ khủng khiếp đáp:– Được rồi! Ta nói cho lão biết, con gái ta lấy cắp kiếm phổ của ta dấu vào trong sơn động, lão tưởng y là người tử tế lắm hay sao? Ta vẫn ngấm ngầm dò xét thị, họ Vạn kia! Lão kết quả tính mạng ta một cách mau lẹ đi!Vạn Chấn Sơn bật tiếng cười hung ác nói:– Hay lắm! Để ta cho lão chết một cách khoan khoái, theo lẽ ra ta không nên để lão được tiện nghi như vậy, nhưng ta không được rảnh, còn phải đắp lại pho tượng phật kia cho mau lẹ, hảo sư đệ, sư đệ ngoan ngoãn lên đường.Dứt lời lão giơ trường kiếm lên đâm vào ngực Thích Trường Phát.Bất thình lình ánh hồng quang lóe lên, cánh tay mặt Vạn Chấn Sơn bị đứt tẩy từ khuỷu tay, cả thanh kiếm cũng rớt xuống.Tiếp theo người lão bị đá hất tung đi.Người cứu mạng Thích Trường Phát chính là Địch Vân, chàng đã dùng huyết đao chặt cánh tay Vạn Chấn Sơn.Địch Vân cúi xuống giải khai huyệt đạo cho Thích Trường Phát rồi nói:– Sư phụ! Sư phụ bị một phen kinh hoảng.Biến cố xảy đến rất mau lẹ và đột ngột, Thích Trường Phát thộn mặt ra một lúc mới nhận được Địch Vân, lão ngập ngừng cất tiếng gọi:– Vân... Vân nhi! Ngươi đấy ư?Địch Vân cách biệt sư phụ lâu ngày, nay lại được nghe hai tiếng gọi “Vân nhi” bất giác trong lòng nẩy mối bi ai, chàng đáp:– Dạ! Sư phụ! Chính là Vân nhi đây!Thích Trường Phát hỏi:– Mọi sự ngươi đã nhìn thấy rồi chứ?Địch Vân gật đầu đáp:– Sư muội... sư muội đã...Vạn Chấn Sơn bị chặt đứt một cánh tay gắng gượng bò dậy xông ra ngoài miếu.Thích Trường Phát hối hả đuổi theo phóng kiếm đâm vào sau lưng lão xuyên ra tới trước ngực.Vạn Chấn Sơn rú lên một tiếng thê thảm chết ngay đương trường.Thích Trường Phát ngó thi thể hai vị sư huynh thủng thẳng nói:– Vân nhi! May mà ngươi đến kịp cứu được mạng ta, ô kìa! Bên kia lại có ai tới? Có phải Phương nhi không?Lão vừa nói vừa giơ tay trỏ về phía mé điện.Địch Vân nghe thấy hai chữ “Phương nhi” không khỏi chấn động tâm thần, quay đầu nhìn lại thì chẳng thấy ai.Chàng đang kinh nghi thì đột nhiên sau lưng đau nhói lên, hiện nay võ công chàng rất cao thâm, ứng biến cực kỳ thần tốc, chàng xoay tay lại chụp được cổ tay địch nhân.Chàng quay đầu nhìn lại thấy đối phương trong cầm lưỡi đao trủy thủ sáng loáng, người đó chính là Thích Trường Phát.Địch Vân rất đỗi bâng khuâng, ngập ngừng hỏi:– Sự.. sư phụ!.... đệ tử phạm tội gì mà sư phụ toan hạ sát?Bây giờ chàng nghĩ lại vừa rồi sư phụ phóng đao đâm vào lưng chàng, vì trong mình chàng mặc Ô Tằm Giáp hộ thân mới thoát chết.Thích Trường Phát bị chàng nắm chặt cổ tay, nửa người tê chồn không phát huy được lực đạo, lão vừa kinh ngạc vừa tức giận hằn học nói:– Hay lắm! Giỏi lắm! Ngươi học võ công cao minh rồi chẳng coi sư phụ này vào đâu nữa, ngươi giết ta đi! Giết lẹ đi! Giết lẹ đi! Sao còn chần chờ không hạ thủ?Địch Vân buông tay ra, vẫn không hiểu hỏi lại:– Khi nào đệ tử dám sát hại sư phụ?Thích Trường Phát đáp:– Ngươi còn giả vờ làm gì? Chẳng lẽ ngươi không muốn nuốt một mình pho tượng lớn đúc bằng vàng kia? Ngươi không giết ta thì ta cũng giết ngươi, cái đó có chi là lạ? Pho tượng phật này đáng giá liên thành, sao ngươi không giết ta đi? Sao ngươi không giết ta đi?Lão phát huy luồng trung khí đầy rẫy để hỏi mấy câu này, thanh âm rất vang dội, chứa đầy vẻ tham lam, phẫn nộ, luyến tiếc, không còn ra tiếng người mà giống tiếng kêu gào của loài dạ thú bị thương.o O o Đoạn Kết Về Tuyết Cốc Huề Duyên Thục Nữ ịch Vân lắc đầu lùi lại mấy bước hỏi:– Sư phụ muốn giết đệ tử té ra chỉ vì pho hoàng kim tượng phật này ư?Trong nháy mắt chàng khám phá ra mọi sự Ở đời:Thích Trường Phát vì kim ngân tài bảo mà có thể giết chết sư phụ, hạ sát sư huynh hoài nghi con gái thì dĩ nhiên làm gì lão chẳng giết cả đồ đệ là chàng?Trong thâm tâm chàng vang lên câu nói của Đinh Điển:“Ngoại hiệu lão là Thiết Tỏa Hàng Giang thì còn việc gì lão không làm được?” Chàng lùi một bước nói:– Sư phụ! Đệ tử không muốn phân chia pho hoàng kim đại phật của lão gia đâu, lão gia cứ việc độc chiếm một mình.Chàng thật không thể hiểu được ở chỗ con người trên đời sao lại không nghĩ gì đến sư phụ, sư huynh, sư đệ, đồ đệ, cả con gái mình sinh ra cũng chẳng đoái hoài thì lấy được đại bảo tàng đáng giá liên thành có gì là thú?Thích Trườ