Pair of Vintage Old School Fru
Liên Thành Quyết - Full

Liên Thành Quyết - Full

Tác giả: Kim Dung - Hàn Giang Nhạn

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 327624

Bình chọn: 10.00/10/762 lượt.

mò tới.Nhưng bọn này không hiểu thứ tự những chiêu thứ trong Liên Thành Kiếm Phổ nên tuy trong tay chúng đều cầm cuốn Đường Thi tuyển tập mà không điều tra được bí mật giữa những số mục viết trên tường và kiếm chiêu trong kiếm phổ.Chúng chỉ nghe lỏm ở nơi sư phụ nói ra là cách tham tường điều bí mật cần phải nhớ thứ tự những bài thơ trong Đường Thi, mỗi chữ số thuộc về bài thơ nào mới lần ra được.Trên đời hiện nay chỉ có ba nhân vật nhờ số mục mà điều tra được những bí mật trong Liên Thành Kiếm Phổ là Vạn Chấn Sơn, Ngôn Đạt Bình và Thích Trường Phát.Bọn Lỗ Khôn ba người thì thào nghị luận, nhưng chúng đứng cách xa nên Địch Vân không nghe rõ chúng nói gì.Chàng thấy ba tên bàn tán một lúc rồi đi vào thành.Chẳng mấy chốc ba tên lại hóa trang rồi trở ra, một tên giả làm người bán trái cây gánh một gánh hàng, một tên trá hình người bán rau, còn một tên hóa trang làm hương dân đi cuốc đất.Ba tên này ngồi ở chân thành, chú ý dòm ngó những người qua lại.Địch Vân đã đoán ra bọn chúng định bụng thế nào rồi, đây là chúng đang chờ Vạn Chấn Sơn tới.

Cướp Bảo Tàn Ngộ Độc Phát Điên

Bọn Lỗ Khôn không hiểu thấu được vụ bí mật này, chúng định đi theo Vạn Chấn Sơn mới có thể tìm thấy bảo tàng, dù không đoạt nổi chúng cũng hy vọng được chia phần, chúng biết chạm trán sư phụ là nguy hiểm vô cùng, nhưng muốn đại phát tài còn sợ gì nguy hiểm.Bốn số đầu trong Liên Thành Kiếm Phổ đã phanh phui và đồn đại ra ngoài là những số “Bốn”, “Năm mươi mốt”, “Ba mươi ba và hai mươi tám” do bốn số này Vạn Chấn Sơn tìm ra bốn chữ “Giang Lăng Thành Nam”.Sau bốn số kể trên còn một xâu số mục nữa, dù kẻ ngu xuẩn tới đâu cũng nghĩ ra là bí mật trong Liên Thành Kiếm Phổ.Số người đến dưới chân tường mỗi lúc một đông, có người hóa trang để che dấu chân tướng, có người để nguyên diện mục đường hoàng tới nơi.Địch Vân đếm được bảy mươi tám người.Sau một lúc Bốc Viên và Phùng Thản cũng đến, hai tên sư huynh, sư đệ này không hiểu tranh chấp chuyện gì mà mặt đỏ ra đến mang tai còn thiếu thượng cẳng chân hạ cẳng tay gây cuộc ẩu đả. Nhưng sau chúng yên tĩnh lại ngồi xuống bờ hào.Địch Vân chờ đền chiều không thấy cha con họ Vạn xuất hiện.Mặt trời gác núi, chàng vẫn chẳng thấy bóng Vạn Chấn Sơn và Vạn Khuê, nhiều người nổi hung ngoác miệng ra thóa mạ Ông tổ mười tám đời nhà họ Vạn, nhất là họ chửi cha chửi mẹ Vạn Chấn Sơn.Trời nhá nhem tối, một người ăn mặc như kiểu thầy đồ tay cầm một mảnh giấy, một hộp mực, một cây bút lắc đầu lắc cổ đứng ghi chép những hàng chữ trên tường.Một đại hán tức bực không nơi phát tiết liền chụp lấy người đó lớn tiếng hỏi:– Ngươi sao những chữ này để làm gì?Người kia đáp:– Lão phu cần đến nên mới ghi chép, người ngoài không có quyền hỏi.Đại hán sừng sộ:– Lão có nói hay không? Nếu không nói là ta đánh cho mà coi.Hắn vung quyền lớn bằng cái bát lên đưa vào trước mũi đối phương.Thầy đồ sợ quá vội đáp:– Đây là... người ta bảo lão phu đến ghi chép.Đại hán hỏi:– Ai sai lão ghi chép?Người kia đáp:– Một vi..... một vị lão tiên sinh, chẳng dấu gì... Ông bạn, chính là Vạn... Vạn Chấn Sơn lão tiên sinh, một nhân vật lừng lẫy tiếng tăm trong bản thành, ông bạn...đắc tội với lão nhân gia là không được đâu.Thầy đồ vừa thốt ba chữ “Vạn Chấn Sơn” ra khỏi cửa miệng mọi người liền reo ầm lên.Địch Vân cũng vui mừng khôn xiết, nhưng trong cái vui mừng có pha lẫn mối thương tâm và mối cừu hận đến cực điểm.Lão thầy đồ sợ cuống cuồng liền lật đật bỏ đi, lão nhằm hướng đông mà chạy, hơn một trăm người theo sau nhưng cách một quãng xa. Họ không thấy Vạn Chấn Sơn đến nên đi tìm kiếm lão, chỉ có lão là hiểu được vụ bí mật này, một khi phanh phui ra vụ bí mật, số đông người ỷ thế mạnh sẽ bắt buộc Vạn Chấn Sơn đi kiếm bảo tàng.Nhiều người ca tụng đại hán nói:– May lão ca là người thông minh đoán được sự việc, bọn tại hạ chẳng ai nghĩ tới Vạn Chấn Sơn không chịu ra mặt, chỉ phái người đến ghi chép sổ mục.Nếu không có lão ca thì mọi người còn đứng ở cửa thành chờ ba ngày ba đêm, khi đó Vạn Chấn Sơn đã thừa cơ lấy hết bảo tàng rồi còn gì?Đại hán nhơn nhơn đắc ý đáp:– Tại hạ thấy thầy đồ này mắt la mày lét hành động có điều khác lạ liền đoán ra lão làm chuyện gì bất hảo.Gã nói như là chỉ có gã là làm việc quang minh lỗi lạc.Bóng đêm lờ mờ, đoàn người lục đục đi trên đường sơn đạo.Địch Vân trà trộn vào đám đông, nhưng rồi chàng nghĩ thầm:– Vạn Chấn Sơn là tay xảo quyệt phi thường, quyết chẳng để người ta tóm được một cách dễ dàng, tất nhiên lão có quỉ kế khác rồi.Chàng quay đầu nhìn lại về phía trường thành, lúc này đoàn người đã cách xa cửa nam đến mấy dặm.Bỗng chàng ngó thấy một bóng người từ bên tường thành lướt đi rất mau chạy về hướng tây, hiển nhiên khinh công người đó không phải tầm thường.Địch Vân tự nhủ:– Thầy đồ kia đã có đoàn người theo dõi, nhất quyết lão không thể trốn thoát được, bọn họ muốn kiếm Vạn Chấn Sơn, nhất định không rời bỏ lão, tòa thành Giang Lăng này rất rộng lớn, chẳng có mấu chốt mà định tìm cho ra cha con họ Vạn không phải dễ dàng, nhưng muốn kiếm đám đông rối loạn xà ngầu kia thì chẳng khó khăn gì, hà tất ta phải đi theo bọn họ?Trong