được không?”
Mộ Dung Ý Vân trừng mắt nhìn nữ nhi. “Hừ, con gái, mẹ còn chưa có tính sổ với con đâu. Bảo con xuống núi thực hiện hôn ước, con lại đi làm chuyện xằng bậy với nam nhân khác. Hai đứa làm thế nào đến với nhau, mau mau khai thật cho mẹ.” Gì, là nàng bà tám muốn nghe buôn chuyện về hai đứa thì có, nói vậy thế nào chúng nó cũng có một câu chuyện vô cùng hay ho nha.
Khuynh Thành cẩn thận liếc phụ thân một cái rồi nhỏ giọng. “Sự thật là từ khi con còn ở Điểm Thương sơn cũng đã gặp chàng rồi.”
“Không phải chứ, còn chưa xuống núi đã… Con gái à, con thật làm mẹ buồn quá đi.”
Khuynh Thành khó thở hét lên. “Ai da… chứ mẹ muốn con kể cái gì?”
“Con gái ngoan, đừng nổi giận thế, giận dữ sẽ khiến cháu ngoại của mẹ khó ở. Tiểu nha đầu, mau mau khai thật từ đầu tới cuối cho mẹ, một chữ cũng không được quên.” Nàng thấp giọng xuống, khẽ nói thầm vào tai con gái. “Tất nhiên những tình tiết không trong sáng thì có thể loại bỏ.”
Khuynh Thành đỏ bừng cả mặt. Mẹ nàng thật sự rất đáng ghét, cái chuyện đó cũng nói ra được.
Ý Vân vỗ cái bốp vào gáy nàng. “Con nghĩ đi đâu thế?” Mặt đỏ như thế, hẳn là muốn nghĩ lung tung này nọ rồi.
“Không có.” Nàng vội vã phủ nhận.
Mộ Dung Ý Vân bỗng nghĩ ra một điều, liền đảo mắt, cười hì hì quay sang Lục Tây Lâm. “Thân làm Đường chủ Bách Hiểu Đường, ngươi cũng nên ra phỏng vấn Hàn phu nhân một chút được chứ?”
“Hả?” Hắn đương nhiên muốn phỏng vấn, nhưng nàng ta có nguyện ý hay không?
“Hả cái gì mà hả? Không những phỏng vấn, mà còn phải đem chuyện tình bọn họ kể lại thành sách nữa kìa, được không?”
“Không thành vấn đề.” Tình sử của Lãnh Diện Diêm La, đảm bảo một vốn bốn lời.
Khuynh Thành bất lực nói nhũn. “Mẹ à, rốt cuộc mẹ muốn làm gì?”
Nàng thanh giọng nói dịu dàng, nhưng nghiêm nghị. “Không có gì, mẹ chỉ muốn giúp con mang danh chấn võ lâm thôi.” Cốt để xem náo nhiệt ấy mà.
“Mẹ, con không muốn. Chúng con đã sớm quyết định sẽ về Hoàng Sơn ẩn cư, không muốn để ý những chuyện loạn bậy trên giang hồ này.”
“Về Hoàng Sơn ẩn cư? Là sao? Lúc cháu mất tích không lẽ là ở chung với hắn? Không lẽ cháu bị rớt xuống núi là được hắn cứu, rồi lấy thân đền đáp?” Lục phóng viên đã bắt đầu ào ạt đặt câu hỏi. Bệnh nghề nghiệp nổi lên, hắn nhất thời quả thật không kiềm chế được.
“Không phải, cháu vừa mới xuống chân Điểm Thương sơn là đã gặp hắn rồi.” Lục phóng viên không hổ danh là Lục phóng viên, Khuynh Thành nhất thời mơ hồ, ngây ngây ngốc ngốc trả lời câu hỏi của hắn.
“Gì cơ? Xin hỏi lần đầu hai người gặp gỡ là ở đâu, dưới tình huống nào làm quen với nhau? Liệu có phải đó là một tình huống vô cùng kinh tâm động phách?”
“Tối hôm đó, cháu đang tắm trong suối.” Ách, không được kể.
Nàng không chịu nổi hét toáng lên. “Đừng hỏi nữa mà.” Những ngày hai người bọn họ ở chung với nhau quả thật vô cùng ái muội, nàng không dám kể đâu.
Ý Vân cười gian. “Tắm… suối…”
Khuynh Thành nói nhanh. “Tại con nóng, nên đi tắm suối, lúc quay đầu lại đã thấy hắn đứng trên bờ. Sau đó con có mắng hắn, còn lấy đá ném hắn nữa.”
“Sau đó thì sao?” Mộ Dung Ý Vân tò mò hỏi tiếp, cuộc gặp gỡ rất là có ý tứ nha.
“Sau đó hắn ra chỗ gần đó nhóm lửa, con liền mặc quần áo rồi chạy tới sưởi nhờ…”
Khuynh Thành đáng thương của chúng ta, dưới sự dẫn dụ bà tám của mẫu thân liền thun thút đem lần lượt chuyện của họ từ sau khi xuống núi tới giờ nói ra từ đầu tới cuối. Mọi người nghe thấy rất là có hứng thú, Lục phóng viên đã tìm một bản ghi chép tới tốc ký ghi lại, tạm thời quên đi Độc Cô Tiêu Diêu.
*
Trong phòng, Độc Cô Tiêu Diêu dần dần tỉnh lại. Hắn trợn mắt nhìn thấy gương mặt nghiêm trang lạnh lùng của Hàn Ngự.
“Sao nhà ngươi lại ở đây?” Tiểu Thiền của hắn đâu rồi?
Hàn Ngự ngạo nghễ liếc mắt nhìn hắn. “Cứu ngươi.”
Độc Cô Tiêu Diêu vô cùng yếu ớt, nhưng vẫn không nhịn được cười khẩy. “Ngươi cứu ta? Ngươi mà cũng tốt bụng thế sao?”
“Ta vốn nợ ngươi, Tiêu Diêu công tử.”
“Khụ, Lãnh Diện Diêm La, trông mặt ngươi trông giống người biết ơn đi báo đáp không chứ?” Vừa thấy đã biết, đâu phải gã lạnh lùng băng giá nào cũng ân oán phân minh như cha hắn đâu cơ chứ.
“Tiêu Diêu công tử, từ nay về sau ta và ngươi không ai nợ ai.”
“Huề nhau thì đúng rồi, nhưng tới trung thu năm sau cái hẹn luận võ tốt nhất ngươi đừng có quên.”
“Ta sợ đánh chết ngươi Thành nhi sẽ trách ta.” Tưởng tượng đến khi trở thành tiểu muội phu của gã tiểu tử này, hắn thật sự nản lòng.
“Thành nhi? Ai thế, ta có biết không?” Tiêu Diêu công tử hắn dường như không biết ai có tên như này…
“Độc Cô Tiêu Diêu, ngươi quang minh lỗi lạc, lời đã nói liệu có giữ không?” Tiêu Diêu có vẻ không để ý thấy hắn gọi mình là gọi cả họ lẫn tên.
“Nói gì thế? Tiêu Diêu công tử ta đây nhất ngôn cửu đỉnh (2), ừh thì, miễn cưỡng cho là bát đỉnh đi.”
“Nếu ta nhớ không nhầm, năm đó chúng ta từng ước định, nếu ta có thể lấy được lão bà, ngươi sẽ tự nguyện kêu nàng một tiếng đại tẩu.” Độc Cô Tiêu Diêu, ngươi chết chắc rồi.
“Đúng thế.” Năm đó hắn ta bị một nữ nhân phản bội suýt nữa thì mất mạng. Y như tính của Hàn Ngự, khó mà cứơi lão bà cho nổi. Lại thêm cái bản mặt Diêm La của h