pacman, rainbows, and roller s
Lãnh khốc phu quân

Lãnh khốc phu quân

Tác giả: Thượng Quan Sở Sở

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 324973

Bình chọn: 10.00/10/497 lượt.

cần nàng nói với tỷ tỷ rồi, nàng còn đang lo không biết mở miệng nói với tỷ tỷ ra sao, chuyện thật khó nói a. Nhưng mà xem thái độ của tỷ tỷ như vậy, dường như rất hài lòng. Ai da, một vị mẫu thân rộng lượng như vậy thật khó tìm nha.

« Bọn hắn hiện đang làm gì nhỉ ? » Mộ Dung Ý Vân nghĩ nghĩ, lập tức thi triển khinh công nhảy lên nóc nhà. « Ta muốn xem xem hai đứa đang làm cái gì. » (Mẹ đi rình con gái, thua ! = =’)

« Muội cũng muốn xem. »

« Cháu cũng muốn xem. »

« Uy, nóc nhà không chứa được nặng a… »



 

Chú thích :

(1) Xuân quang : thật ra cứ cái gì… tế nhị đều có chữ xuân cả, xuân quang là… quang cảnh xuân sắc, đại loại là chỗ nào tế nhị như ngực bụng chân cẳng í. Xuân cung đồ là tranh vẽ những cảnh tế nhị, xuân sự là… cái việc tế nhị trai gái… *đỏ mặt*

(2) Màn trướng : Giường cổ TQ kê sát tường, có màn quây lại như vầy :

(3) Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng : Nghĩa đen của câu này là, con thuyền trôi dọc trên sông nhờ người chèo và sức nước đẩy, đầu cầu nằm ngang với dòng sông. Khi tới đầu cầu, người chèo thuyền chỉ cần chống nhẹ mái chèo xuống, sức nước sẽ tự đẩy con thuyền xoay ngang ra thẳng với đầu cầu. Đây là một thành ngữ của TQ rất hay gặp, tương đương với câu Cứ đi sẽ có đường, ý là chuyện gì cũng sẽ có cách giải quyết.

(4) Long Ngâm Phượng Vũ : chi tiết xin xem Cực phẩm khí phụ. Tập này không liên quan tới hai cây kiếm này, chỉ có tập đầu và tập thứ ba có liên quan. Đại loại đây là một đôi kiếm do hai vợ chồng sáng chế ra, về sau Phượng Vũ vào tay Ý Vân, nàng phải về cổ đại tìm Long Ngâm (do lão ba của nàng là Mộ Dung Nghĩa chôm chỉa). Hai cây kiếm này có linh tính, biết nhận chủ nhân, trích huyết rỏ lên kiếm mà máu biến mất nghĩa là đó là chân chính chủ nhân của kiếm. Phượng Vũ có hình dạng một cây trâm dài, bấm vào viên ngọc trên trâm sẽ hiện ra lưỡi kiếm.

(5) Chất nhi : cháu trai. Chất nữ : cháu gái.

 

Chương 20 : Bị bắt

Hàn Ngự nhẹ nhàng đặt Khuynh Thành nằm lên giường. Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng đỏ bừng, hai tay ôm chặt cổ hắn không chịu buông ra. Quan hệ giữa hai người bọn họ coi như đã hoàn toàn bị lộ rồi, trời ơi, nàng làm sao đối mặt mọi người ? Nàng còn chưa chuẩn bị tâm lý gì hết…

Thấy vẻ mặt não nề của nàng, khóe miệng Hàn Ngự sẽ nhếch lên. « Còn không buông tay ra ? »

Nàng bẽn lẽn bất đắc dĩ buông tay. “Làm sao bây giờ? Hiện giờ mọi người đều biết quan hệ của chúng ta rồi…”

Hàn Ngự nhíu mày. “Cha mẹ nàng liệu có phản đối không?” Vị Mộ Dung tiền bối kia thoáng nhìn có vẻ khá là dễ tính, chỉ vị tiền bối không mở miệng Độc Cô Hàn kia mới đáng ngại. Nghe nói tính của Độc Cô tiền bối vô cùng lãnh đạm, việc gì cũng chỉ dùng hành động thể hiện. Người không nói nhiều là khó tiếp cận nhất a.

“Cũng không hẳn, mà là thiếp chưa có chuẩn bị tâm lý.” Nàng vốn muốn giới thiệu một cách cẩn thận trịnh trọng, ai biết đâu tự dưng có chuyện như vậy xảy ra.

“Vậy ta lập tức gặp cha mẹ nàng để cầu hôn nhé?”

Nàng đỏ bừng mặt, đập cho hắn một phát. “Không cần, mau đi cứu ca ca thiếp đã.”

“Tiêu Diêu công tử chưa chết ngay được.” Chậm trễ một ngày hai ngày cũng không quan hệ gì. Hắn đã lâu rồi chưa gặp tiểu thê tử, trước tiên phải tận hưởng bên nàng một chút mới là đứng đắn a. (Vân: từ ‘đứng đắn’ của Sở Sở tỷ nha, không phải bổn cô nương sai chính tả đâu!)

Khuynh Thành lè lưỡi. “Đó là ca ca của thiếp nha, ca ca ruột thịt đó.” Hắn tới giờ còn chưa thật sự nghĩ tới việc bọn họ ấy lại là huynh muội. Nói như vậy về sau hắn đều sẽ phải gọi tiểu tử kia hai tiếng ‘đại ca’ sao? Tên kia chắc chắn sẽ có cớ cười nhào hắn. Hàn Ngự dường như đã có thể đoán trước những ngày bi thảm đang chờ đón hắn trước mặt.

“Ta biết.” Cũng vì đó là ca ca của nàng, nên hắn đành chịu thiệt một chút vậy, chịu chút đau khổ cũng đáng.

Khuynh Thành không vui, lại lè lưỡi ra. “Đã biết còn không…”

Đầu lưỡi của nàng xinh đẹp như vậy, không có việc gì lại cứ ló ra ngoài như vậy rất là nguy hiểm. Cho nên nàng còn chưa nói xong, cái kẻ nào đó vô cùng bá đạo lập tức hi sinh môi mình chặn môi nàng lại, cắn lấy cái đầu lưỡi thơm tho xinh xinh, xem nàng từ rày còn dám tự do lè lưỡi làm ẩu hay không. Bao nhiêu nhung nhớ của mấy hôm nay liền dồn cả vào cái hôn này, mãi tới khi cả hai đều hụt hơi không còn không khí để thở hắn mới bất đắc dĩ buông nàng ra. Nếu không phải nghe thấy âm thanh nào đó, hắn thề sẽ nhào lên giường ăn nàng sạch sẽ.

Khuynh Thành ngượng ngùng cúi đầu. “Đại sắc lang!”

Hắn cúi xuống, khẽ thốt bên tai nàng. “Trên nóc nhà có người.” Hơn nữa còn không chỉ có một người, ai cũng là cao thủ hết.

Khuynh Thành buồn rầu mở miệng. “Ngoài cửa cũng có người.”

“Theo nàng là ai?” Có người trên nóc nhà, ngoài cửa, vậy mà hắn lại không phát hiện họ tới. Qua đó có thể thấy đối phương vô cùng lợi hại. Nếu là địch thì…

“Mẹ thiếp.” Dùng đầu gối cũng nghĩ ra, là mẹ nàng đầu têu cầm đầu một toán người tới nhìn lén.

Hàn Ngự kinh ngạc. “Mộ Dung tiền bối?” Đã biết Mộ Dung tiền bối hành sự cổ quái, nào dám nghĩ nàng ấy vậy lại lớn mật tới mức này.

“Thiếp đoán, không chỉ mẹ thiếp, mà toàn bộ người thân của