XtGem Forum catalog
Lãnh khốc phu quân

Lãnh khốc phu quân

Tác giả: Thượng Quan Sở Sở

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 324822

Bình chọn: 8.00/10/482 lượt.

ắn ta đủ để dọa chết cả đống người. Thế là hắn nhất thời có hứng, liền nói đùa rằng nếu hắn ta có thể cưới một lão bà, Tiêu Diêu công tử hắn sẽ nguyện ý gọi nàng một tiếng đại tẩu. Nữ nhân nào dám chịu gả cho Hàn Ngự, quả thật chính là đã ra tay cứu vớt chúng sinh, dũng cảm hơn người.

Vẻ mặt vốn lạnh lùng của Hàn Ngự liền toát ra một nét cười khoái trá. “Tốt lắm.”

“Tốt cái gì mà tốt? Không phải nhà ngươi thật đã có lão bà chứ?” Xem vẻ mặt hắn, Tiêu Diêu bỗng cảm thấy rất bất an.

“Nếu ngươi đã tự nguyện gọi nàng một tiếng đại tẩu, vậy bất kể nàng là ai, ngươi cũng sẽ vĩnh viễn kính nàng như chị dâu thật chứ?” Từ muội muội đặc cách lên làm đại tẩu, chết cười hắn!

“Ách… đúng… đúng thế.” Hắn trả lời thật miễn cưỡng. Hắn chợt phát hiện Hàn Ngự có chút không đúng lắm, không lẽ thật sự hắn đã có lão bà sao?

Hàn Ngự cười bước ra ngoài. “Tiêu Diêu công tử, ta đã tìm đại tẩu cho ngươi rồi đó.”

Hắn đang cười? Ách! Còn tìm được lão bà? Có phải hắn đang nằm mơ không?

Hắn còn chưa phản ứng gì, Hàn Ngự đã mở ra cửa, nói với một đám người đang bận nghe kể chuyện tình Lan và Điệp, nhầm, chuyện tình Thành và Ngự 

“A?” Tiểu Thiền chạy vào đầu tiên, vứt béng luôn vị công thần Hàn Ngự sang một bên.

“Con muốn vào thăm ca ca.” Khuynh Thành đang kể chuyện cũng vội vã có ý kiến.

“Nói xong hẵng đi.”

Khuynh Thành liền vừa đi vào phòng vừa nói nốt. “Ai da, thì hắn liền lén lút chạy vào phòng con để giải thích này nọ, rồi sau đó Minh Hà liền nhìn thấy… đó đó… còn bị Lục thẩm thẩm tróc gian tại giường… Rồi cuối cùng… là như mọi người đã thấy đó.”

Lúc Khuynh Thành đi vào, Tiểu Thiền đã không thèm để ý tới hình tượng bản thân mà nhào thẳng lên người Tiêu Diêu khóc một trận tơi bời, còn Hàn Ngự chỉ nhàn nhã đứng một bên chuẩn bị chứng kiến Tiêu Diêu gặp họa.

Khuynh Thành chú ý tới đầu tiên, cũng không phải đại ca thân yêu của nàng, mà chính là Hàn Ngự. Bọn họ không nói gì, chỉ là nhìn đối phương một cái, tất cả đều đã được thể hiện trong cái nhìn đó, không cần nói ra.

“Đại ca, huynh không sao chứ?” Cuối cùng nàng cũng chú ý tới người bệnh.

Tiêu Diêu vừa ôm vai Tiểu Thiền vừa nói. “Ta không sao rồi.”

“Nhi tử, con không chết sớm thế được đâu.” Nghe giọng là biết, Mộ Dung nữ hiệp đã chuẩn bị chạy vào tới nơi. Mộ Dung Ý Vân thật sự rất hậu đậu, chạy đến chiếm chỗ một cái là muốn huých luôn con gái ra chỗ khác, Hàn Ngự theo bản năng liền ôm lấy Khuynh Thành vào lòng tránh ra. Quả nhiên, hắn vừa kéo Khuynh Thành vào lòng, Mộ Dung nữ hiệp lập tức chiếm lĩnh vị trí gần Tiêu Diêu nhất.

Hàn Ngự choàng tay phủ lên bụng Khuynh Thành, dịu dàn hỏi. “Thành nhi, hắn có ngoan không?” Hắn làm thế vừa là cố tình cho Độc Cô Tiêu Diêu nhìn, vừa là thật lòng quan tâm. Tiểu thê tử của hắn rất nhỏ xinh, mang thai là rất vất vả.

Khuynh Thành cúi đầu, áp tay lên lưng bàn tay hắn. “Hiện giờ hắn rất ngoan.”

“Có mệt không? Để ta đỡ nàng về phòng nghỉ?” Vừa thấy cô vợ nhỏ, hắn đã muốn quên béng luôn Độc Cô Tiêu Diêu.

“Không mệt. Còn chàng thì sao? Có mệt không?”

Hắn dịu dàng cười. “Không mệt;”

Độc Cô Tiêu Diêu vốn đã chú ý đến bọn họ từ lâu liền lập tức dụi dụi mắt, hoài nghi không biết có phải bản thân nhìn nhầm hay không. Hắn liệu có phải Hàn Ngự Tuyệt không chứ? Không thể thế được, tên ngốc kia làm sao có thể đối xử dịu dàng với một nữ nhân như vậy, càng không có khả năng cười với một nữ nhân, lại càng không thể nào nhìn trúng muội muội hắn thế được.

Hắn nuốt một ngụm nước bọt, khó mà tin nổi. “Hai người các ngươi có quan hệ gì?”

“Đồ ngốc, còn không nhìn ra sao?” Mộ Dung Ý Vân muốn đánh nhau với gã con ngốc nghếch rồi nha.

“Muội muội, mau trả lời ta, chính miệng muội nói ra cơ.”

Khuynh Thành thẹn thùng cúi đầu. “Hắn… là cha của đứa con trong bụng muội.” Bọn họ còn chưa có chính thức thành thân, nói vậy thích hợp nhất.

“Á…” Hắn ta hành động thật quá là nhanh a. Ngay cả con cũng đã có rồi, thôi xong thôi xong, muội muội liền thành đại tẩu.”

“Ngươi thật hỗn đản, dám chiếm tiện nghi của muội muội nhà ta, nàng còn chưa có gả đi… ngươi… ngươi…” Độc Cô Tiêu Diêu kích động giẫy dụa muốn đứng lên, bộ dạng hắn dữ dằn như muốn băm vằm Hàn Ngự ra từng mảnh.

Mộ Dung Ý Vân thò tay ra đập bốp một cái lên đầu hắn. “Nhi tử, đầu con bị hư rồi hả? Có thêm đứa cháu cho con chơi cùng không vui sao?” (ack = =”)

“Không vui!” Nam nhân trên đời thiếu gì, sao em hắn lại cứ phải chọn gã kia? Bọn hắn thật sự là oan gia ngõ hẹp sao?

Hàn Ngự ôm thê tử, cười mà như không cười. “Tiêu Diêu công tử, mau gọi đại tẩu.”

“Ngươi…” Tiêu Diêu đang tức giận đùng đùng liền xìu cả xuống chịu bại trận, cúi đầu ủ rũ nói khẽ. “Tiểu muội đại tẩu.”

“Huynh gọi muội là gì?” Tiểu muội đại tẩu, lạ nha.

Tiêu Diêu cứ nghĩ muội muội đang cố tình làm khó hắn, liền rống lên. “Hàn đại tẩu, được chưa?”

“Á, đại ca, đầu óc huynh không phải có vấn đề chứ? Huynh gọi muội là đại tẩu sao?”

Tiêu Diêu không tức giận, nói. “Đi mà hỏi hắn.” Đột nhiên đầu óc của hắn hiện ra một ý hay. “Đi mà hỏi tiểu muội phu.”

Ba chữ Tiểu muội phu vừa ra khỏi miệng, Hàn Ngự lập tức đầu muốn bốc khói. “Ngươ