n.
Sau khi hắn rời Khuynh Thành quay về Tuỵêt Mệnh môn, vốn muốn tính toán cơ hội giết lão sư phụ chỉ biết đem hắn làm công cụ giết người, giải tán Tuyệt Mệnh Môn, giải trừ mọi hậu hoạn về sau rồi mang Khuynh Thành cao bay xa chạy. Bỗng hắn nhận đc lệnh của sư phụ, muốn hắn toàn lực đuổi giết Tiêu Diêu công tử. Hỏi thăm xong hắn mới biết Tiêu Diêu công tử vô tình thấy bộ mặt lão ta khiến lão nổi điên muốn giết hắn. Lão già này vốn luôn đeo mặt nạ, không dám lấy mặt thật gặp người, mặt nạ dường như để che giấu một bí mật gì đó không thể nói với ai. Hắn và Tiêu Diêu công tử coi nhau là đối thủ, nhưng thực lại là bằng hữu. Người có thể khiên Hàn Ngự hắn coi trọng không nhiều lắm, ngoài Khuynh Thành, người duy nhất có thể khiến hắn lấy chân tình tiếp đãi, chỉ sợ chỉ có Tiêu Diêu công tử. Nghe nói Tiêu Diêu công tử trúng phải Xích Luyện Chưởng độc môn của sư phụ, hắn lập tức vận dụng hệ thống mật thám điều tra tung tích của Tiêu Diêu rồi vội vàng tới cứu. Bọn hắn còn có hẹn luận kiếm, hắn thật không muốn hắn ta chết trước.
« Ngươi và con ta có quan hệ tốt lắm sao ? » Mộ Dung Ý Vân thật hoài nghi dụng tâm của hắn.
« Là đối thủ, cũng là bằng hữu. » Hắn tóm lược nói.
Khuynh Thành không chắc hắn có biết quan hệ giữa nàng và Tiêu Diêu hay không, vội thốt. « Mau cứu đại ca của ta. » Xét quan hệ với Khuynh Thành, dù bọn hắn không phải bằng hữu, Hàn Ngự cũng sẽ cứu huynh ấy.
Hàn Ngự cất giọng kinh ngạc. « Hắn là đại ca của nàng sao ? »
Khuynh Thành vội gật đầu. « Đúng đúng đúng, là đại ca đồng mẫu đồng bào của ta. Tiêu Diêu ca ca từ nhỏ rất thương ta, cái gì cũng làm cho ta. Huynh ấy là đại ca thân yêu nhất của ta, chàng nhất định phải cứu huynh ấy. »
« Nàng yên tâm, ta sẽ cứu. » Hắn nếu cưới Khuynh Thành, tiểu tử kia chẳng há lại thành đại cữu tử của hắn sao ? Có nhầm hay không a ?
« Mời… » Lục Tây Lâm tỏ ra phong thái của chủ nhân, làm một động tác tao nhã mời Hàn Ngự đi vào.
Khuynh Thành bám theo sau Hàn Ngự, như sợ không cẩn thận hắn sẽ bị ăn tươi nuốt sống vậy. Hiển nhiên không ai nghĩ đến bọn họ vốn là một đôi, tất cả mọi người đều coi nhẹ chuyện này, trừ Ánh Nguyệt ra.
Có vẻ gần đây mệt mỏi quá độ, Khuynh Thành cảm thấy một trận choáng váng, dưới chân vô lực, nhịn không nổi liền ngã quỵ.
Hàn Ngự vẫn để ý đến Khuynh Thành, trong nháy mắt thấy nàng ngã xuống, bản năng liền vươn tay ra đón lấy nàng, vội vàng nói. « Thành nhi, nàng không sao chứ ? » Mắt thấy tiểu thê tử ngất xỉu, hắn lập tức không biết đến chung quanh, trong mắt chỉ có nàng.
Khuynh Thành lắc đầu. « Thiếp mệt mỏi quá. »
Hàn Ngự ôm bổng Khuynh Thành lên, không thèm để ý ánh mắt mọi người. « Ta đưa nàng về phòng nghỉ.
Mộ Dung Ý Vân không nhịn được hỏi. « Uy, ngươi đi đâu ? » Nữ nhi bị một cái nam nhân ôm vào lòng, nàng làm mẹ có quyền hỏi chứ.
« Về phòng. » Hắn nói xong rảo chân bước đi hướng phòng của Khuynh Thành.
« Về phòng ? » Khinh Yên nghi hoặc. « Sao hắn biết phòng Khuynh Thành tỷ tỷ ? » Bọn họ có quen biết từ trước sao ?
Y Ngâm Phong cũng khó hiểu. « Đúng nha… »
« Á… » Minh Hà lớn tiếng lanh chanh. « Muội nhớ ra rồi. »
« Muội nhớ ra cái gì, »
« Muội đã thấy Hàn Ngự Tuyệt. » Nàng lại thêm một câu. « Trong phòng Khuynh Thành tỷ tỷ ? »
« Có nhầm không vậy ? » Độc Cô phu nhân thiếu điều nhảy dựng, kẻ nam nhân kia quan hệ với con gái nàng ra sao vậy ?
Minh Hà than thở trách móc. « Cữu mẫu à, chất nữ không nhầm đâu. Hắn đút cơm cho Khuynh Thành tỷ tỷ, còn hôn nhẹ miệng nàng kìa. »
Mọi người tròn mắt nhìn nhau… việc này… bọn hắn rốt cục có quan hệ gì ? Vừa rồi Hàn Ngự gọi Khuynh Thành là gì ? Thành nhi ? Không phải rất thân mật sao ?
Mộ Dung Ý Vân khẽ hoa hoa tay trước mắt Minh Hà. « Mắt cháu không phải bị cận thị chứ ? » Bộ nàng nghĩ cả thế giới đều mắt kém như nàng sao ?
Lang băm trừng mắt nhìn con gái. « Đừng nói nhảm. » Tiểu nha đầu này, đừng nói lung tung, sự việc có liên quan đến danh dự của chất nữ nha.
Minh Hà phát hiện mọi người không tin nàng liền tuồn tuột nói hết. « Cữu mẫu, mắt cháu còn tốt mà. Là thật đó, cháu thật sự thấy hắn ở trong phòng Khuynh Thành tỷ tỷ, hắn dỗ tỷ tỷ ăn cơm, còn hôn nhẹ miệng tỷ ấy. » Minh Hà thần bí cười. « Đúng rồi, cháu còn thấy hắn cởi quần áo của tỷ tỷ rồi ôm nàng lên giường nữa. » Hôm đó Hàn Ngự và Khuynh Thành đều rất hưng phấn gặp nhau, không để ý thấy có một kẻ đứng rình bên ngoài.
Mộ Dung Ý Vân muốn té xỉu, gằn từng tiếng hỏi lại. « Ngươi còn thấy những gì ? »
Minh Hà lắc đầu. « Không thấy thêm gì được vì bọn họ buông màn kín mít hà. » Cho dù nhìn đến chỉ sợ nàng cũng không biết nói bọn hắn làm cái gì đi. (Ôi, đầu độc trẻ con !)
Lập tức mọi người nín thở, rốt cuộc bọn hắn làm gì đã không còn cần nói rõ nữa.
Im lặng một lúc, Mộ Dung Ý Vân chợt cười tới ngây ngốc. « Ai da, họ Hàn cũng không tồi, đủ tư cách làm con rể ta ! » Không những có con dâu, ngay cả con rể cũng đã có, nàng thật là cao hứng nha. (Hết biết với chị !)
Đối với hành vi của nữ nhi, Độc Cô Hàn chỉ có thể hừ lạnh một tiếng tỏ vẻ bất mãn.
Phượng Thanh Trúc thở phào. Chuyện của Khuynh Thành không