Lãnh khốc phu quân
Tác giả: Thượng Quan Sở Sở
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 325062
Bình chọn: 9.5.00/10/506 lượt.
»
« Ta phải đi làm một việc, một tháng sau sẽ về đón nàng, sau đó đi bái kiến cha mẹ nàng được không ? » Hắn giờ đã không phải chỉ có một mình, việc kia không giải quyết hắn thật là khó sống nha. Hắn bị đuổi giết không sao, nhưng hắn còn có thê nhi nữa.
« Nhưng mà… »
Tay hắn đã chặn lên môi nàng. « Đừng nói nhưng mà. »
Khuynh Thành xìu mặt xuống. « Người ta muốn đi cùng chàng cơ. Chàng yên tâm để lại cô vợ nhỏ thông minh đáng yêu xinh đẹp có một mình ở đây sao ? » Bổn sự tự tâng bốc của hai mẹ con nhà này thật là… khiến người ta sững sờ.
« Thành nhi, đừng có xấu tính thế chứ. » Nàng ở yên ở Bách Hiểu Đường mới là an toàn nhất.
« Thiếp sẽ quậy cho coi. » Nàng nhịn không được liền lớn giọng phản đối.
« Thành nhi, nàng nói gì thì nói, ta sẽ không mang nàng đi, một tháng sau ta sẽ đến tìm nàng. »
« Hu hu… Người ta không muốn ở lại một mình, người ta muốn đi cùng chàng cơ… » Đương nhiên là khóc giả.
Hàn Ngự mặt nghiêm chỉnh nhìn nàng. « Thành nhi, không được nhõng nhẽo. »
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Khuynh Thành nhăn tít lai, cuối cùng cũng vẫn rũ vai xuống. « Một tháng thì một tháng. » Rồi thêm một câu. « Chàng nhất định phải đến đón thiếp, nếu không tới lúc đó bụng thiếp nổi lên, thiếp phải làm sao ? »
Hắn mỉm cười hứa với nàng. « Ta hứa. »
*
Độc Cô Khuynh Thành thay đổi hẳn, trở nên vô cùng sáng sủa vui vẻ. Lúc nào cũng thế, trên môi nàng luôn nở nụ cười. Nữ nhân quả thật cần có tình yêu.
Cuộc sống của nàng ở Bách Hiểu Đường gần như hoàn mĩ, chỉ có một điểm không tốt. Sau màn ‘bắt quả tang trên giường’ kia, nàng thật sự không mặt mũi nào nhìn Phượng Thanh Trúc. Chuyện nàng và Hàn Ngự sớm muộn cũng sẽ công khai, thôi thì thuyền tới đầu cầu tự nhiên thẳng (3) vậy.
*
« Tỷ tỷ, mau lên. » Minh Hà kéo Khuynh Thành, vội vã chạy về phía trước.
Mặt Khuynh Thành trắng bệch hỏi. « Tiêu Diêu ca ca bị thương nặng lắm sao ? »
Minh Hà mạnh mẽ gật đầu. « Đúng thế, Tiểu Thiền cô nương đưa huynh ấy tới, sinh tử thật là mong manh. »
Sao lại lặp lại lời hồi nãy. « Ca ca rốt cuộc là làm sao ? » Xét võ công của Tiêu Diêu ca ca, làm sao có thể bị đánh tới mức thừa sống thiếu chết như thế ?
« Muội không biết, tỷ đi xem xem. »
Hai người chạy tới phòng của Độc Cô Tiêu Diêu, đã thấy một đám người đứng vòng trong vòng ngoài. Vợ chồng Lục Tây Lâm, Thiên Khinh Yên, Ánh Nguyệt đều đã ở đó. Lục Tây Lâm đang ngồi bên giường xem mạch cho hắn, sắc mặt vô cùng nghiêm trọng. Tiểu Thiền ghé bên người Độc Cô Tiêu Diêu, lệ rơi đầy mặt, thỉnh thoảng lại sụt sịt vài cái. Khuynh Thành nhảy vọt vào, ngây người hỏi. « Ca ca rốt cuộc là bị làm sao ? » Sắc mặt hắn thật khó coi, lại còn hôn mê bất tỉnh.
Lục Tây Lâm hừ một tiếng. « Tiểu Thiền cô nương, Tiêu Diêu bị đả thương như thế nào ? »
Tiểu Thiền vừa khóc vừa nói. « Hu hu… tiểu nữ bị Tuyệt Mệnh Môn đuổi giết, chịu trọng thương, Tiêu Diêu có chút giao tình với Hàn Ngự Tuyệt, nên mang tiểu nữ đi Tuyệt Mệnh Môn tìm hắn ta. Tiêu Diêu nói, hắn muốn giết kẻ đã thuê sát thủ giết tiểu nữ. Nhưng… vô tình chúng ta xông nhầm vào nơi của một lão nhân. Tiêu Diêu ca ca nhìn thấy mặt lão xong, lão liền nổi điên muốn đánh nhau với Tiêu Diêu ca ca. Tiêu Diêu phải che chắn cho tiểu nữ, nên trúng hai chưởng của lão. Tiểu nữ không biết vì sao từ đó huynh ấy vẫn hôn mê. Tất cả y sinh trên đường đều nói không cứu được, tiểu nữ chỉ còn biết đưa huynh ấy tới Bách Hiểu Đường cầu cứu. » (Sở Sở: Cụ thể ra sao mời xem Long ngâm Phượng vũ hệ liệt – chi tam ‘Cô nương, ngươi thực phiền phức’)
Lục Tây Lâm gật đầu. « Quả nhiên là thế, Xích Luyện Chưởng của Tuyệt Mệnh môn. »
« Hả ? » Phượng Thanh Trúc nhịn không được kêu lên.
Tiểu Thiền khóc càng to. « Lục Đường chủ, cầu ngài cứu Tiêu Diêu mà. » Chỉ còn thiếu quỳ xuống dập đầu thôi.
Lục phu nhân thở dài, vỗ nhẹ vai nàng. « Cô nương đừng nóng. »
Lục Ánh Nguyệt hít một hơi thật sau. « Theo ta biết, Xích Luyện Chưởng chỉ có một cách chữa. » Nàng quay sang nhìn Khuynh Thành. « Xích Luyện Chưởng và Hàn Băng Chưởng là tuyệt kỹ chân truyền của Tuyệt Mệnh lão nhân. Xích Luyện Chưởng và Hàn Băng Chưởng khắc chế lẫn nhau, trúng Xích Luyện Chưởng chỉ có thể dùng Hàn Băng Chưởng bức nhiệt khí trong cơ thể ra, còn không tiên dược cũng bó tay. »
« Làm sao bây giờ. » Minh Hà đã cuống phát khóc.
« Người luyện chưởng lực tới mức như thế tuyệt không phải người thường. Nếu ta không nhầm, lão nhân kia hẳn chính là Tuyệt Mệnh lão nhân. » Ngữ khí Lục Tây Lâm trầm trọng thêm một chút. « Đệ tử của lão rất đông, nhưng được chân truyền của lão chỉ có một mình Hàn Ngự Tuyệt. Giải Xích Luyện Chưởng của lão, cũng chỉ có Hàn Ngự Tuyệt. » Chỉ có kẻ kia mới cứu đc Tiêu Diêu, không có ai khác làm được.
Tiểu Thiền chớp mắt, nước mắt lại trào ra. « Lãnh Diện Diêm La luôn độc lai độc vãng… »
« Làm sao bây giờ ? » Khinh Yên cũng hoảng, kéo kéo áo Ánh Nguyệt.
Đầu óc Khuynh Thành quay cuồng, tay khẽ bóp trán, nhẹ nhàng xoa xoa Thái Dương.
Minh Hà cuống quýt. « Mau gọi cha và ca ca muội tới. » Cha và ca ca của nàng tuyệt đối xứng danh thần Y. »
« Không cần. » Khuynh Thành bất đắc dĩ mở miệng. «
