Ring ring
Lãnh khốc phu quân

Lãnh khốc phu quân

Tác giả: Thượng Quan Sở Sở

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 325124

Bình chọn: 10.00/10/512 lượt.

àng lại tìm đến Bách Hiểu Đường thế ? »

« Nàng còn hỏi sao ? » Nàng không biết tốt xấu bỏ nhà đi, hắn muốn điên lên. (‘nhà’ ? nhà nào đới ???)

Khuynh Thành cười lấy lòng, dâng môi thơm lên hôn một cái bồi thường. « Ai biết Mi nhi là muội muội chàng đâu ? Thiếp từng nói muốn độc chiếm chàng mà, nên mới không chịu được trong lòng chàng có nữ nhân khác. »

« Thành nhi, nghe nói Tam đại thế gia cùng rất nhiều bang phái đều đi tìm nàng đúng không ? » Hắn biết rõ còn cố tình hỏi, ý là muốn cô vợ bé nhỏ phải tự miệng khai ra.

Khuynh Thành thè lưỡi trêu hắn. « Chàng hẳn đoán được gia thế muội rồi phải không ? »

Hàn Ngự giả vờ nghiêm mặt gật đầu. « Nàng là viên minh châu trên tay Độc Cô Hàn và Mộ Dung Ý Vân tiền bối phải không ? (10) »

Khuynh Thành không ngần ngại trả lời. « Đúng thế. » Hắn thông minh là vậy, hẳn đã sớm đoán ra rồi.

Hàn Ngự nhếch môi cười tươi như hoa. « Quả nhiên là nữ nhi của Độc Cô tiền bối và Mộ Dung tiền bối, rất có phong thái năm đó của lệnh đường. » Mộ Dung Ý Vân kinh hãi thế tục, coi lễ giáo như cỏ rác. Độc Cô Khuynh Thành coi khinh mọi sự, không hổ là con gái của bà.

Khuynh Thành đắc ý cười. « Dĩ nhiên rồi, mẹ thiếp đời nào đem cách dạy con cái thông thường áp dụng với thiếp chứ. »

« Tiểu yêu tinh, nàng dám lừa ta, còn dám lén bỏ ta mà đi, phải bồi thường cho ta. » Hắn xa cô vợ bé nhỏ của mình lâu như vậy, quả thật rất rất nhớ nàng.

« Chàng nói đi ? » Khuynh Thành cười y chang con mèo ngửi mùi cá rán, nàng đã nghĩ ra bồi thường hắn thế nào rồi.

« Đại sắc lang ! »

Hàn Ngự không đáp, tay đã luồn vào bên trong vạt áo của nàng. Hắn muốn kiểu bồi thường gì hẳn không cần nói rõ hơn.



Chú thích

(1) Hồng nhan họa thủy : chỉ những người con gái quá đẹp, thành mối tai họa lớn cho các đấng quân vương chọn mĩ nhân không chọn giang sơn, họa thủy chứ không phải hỏa vì sao ? Vì họa thủy chỉ tai họa lụt lội tàn khốc của thiên nhiên í mà ^^ Ở đây, chị Ý Vân bảo hai thằng bé kia đẹp zai quá, cũng sẽ gây họa thôi !

(2) Đại soái ca : Anh chàng vô cùng đẹp trai, quá đẹp trai, túm lại là giai đẹp !

(3) Bích Loa Xuân 碧螺春 : Bích Loa Xuân, cùng Long Tỉnh vùng Tây Hồ, Hàng Châu thay nhau giữ vị trí đứng đầu trong Thập đại danh trà (mười loại trà nổi tiếng). Trà có xuất xứ từ Động Đình Hồ, Tô Châu, tỉnh Giang Tô, thường được hái vào tiết Thanh Minh (đầu tháng tư dương lịch) và tiết Cốc Vũ (ngay sau tiết Thanh Minh, khoảng cuối tháng tư dương lịch) tức mùa xuân, nên trong tên trà có chữ Xuân. Còn Bích là chỉ màu xanh của lá trà, Loa nghĩa là con ốc, vì lá trà được cuộn lại khi sấy khô, trông như hình con ốc. (tổng hợp trên mạng)

 

Chương 19 : Oan gia ngõ hẹp

Ánh mặt trời rực rỡ chói lọi giờ đã rọi thẳng vào trong phòng. Độc Cô Khuynh Thành chịu không nổi thứ ánh sáng đâm dọc xiên ngang vào mắt đó, nàng nhíu chặt lông mày, chậm rãi mở to đôi mắt trong suốt, lập tức đập vào mắt là hai con ngươi sâu thẳm nồng nàn của Hàn Ngự. Cọ cọ trong lồng ngực của người mình yêu, nàng cười nhẹ. « Chàng tỉnh khi nào thế ? »

Hắn hít một hơi thật sâu hương thơm của nàng. « Được một lúc rồi. »

« Giờ đã là giờ gì rồi ? » Nàng ngồi dậy, chăn lập tức tuột xuống ngang hông, xuân quang (1) lộ hẳn ra ngoài, cả mái tóc dài đen tuyền liền trùm hết lên mặt Hàn Ngự. (oa oa… *che mặt các bé lại*)

Hàn Ngự cười mà như không cười, vươn tay choàng qua người Khuynh Thành kéo xuống, tiếp tục dựa vào người hắn. « Hoàng hôn rồi. »

« Á… » Khuynh Thành thiếu chút nữa thì bật dậy, hai người đã nằm ngốc trên giường cả một ngày rồi sao ? Cả ngày đó nha, Ánh Nguyệt tỷ tỷ với Minh Hà có đến tìm nàng không nhỉ ?

« Sao thế ? » Trông lão bà của hắn hoảng hốt như thể trời sắp sập xuống đầu tới nơi vậy.

« Nhỡ có người tới thì sao ? Nhỡ có nha hoàn vào dọn bàn thì sao ? » Cơm thừa canh cặn còn bừa trên bàn kia kìa.

Hắn biết rồi còn hỏi tiếp. « Hử ? Nhìn thấy ta thì sao ? »

« Thì… mang chàng về gặp cha mẹ thiếp chứ sao. » Dù gì cũng đã giải trừ hôn ước với Giang Vô Vân rồi.

« Độc Cô tiền bối và Mộ Dung tiền bối liệu có chịu chấp nhận ta không ? » Dù gì hắn cũng là một sát thủ.

Khuynh Thành nhướng mắt. « Chàng quên cha thiếp trước kia thế nào ư ? Hơn hai mươi năm trước thanh danh người còn tệ hại hơn chàng nhiều lắm, giang hồ ai cũng gọi người là đại ma đầu nha. »

« Như vậy không sao chứ ? » Nếu so sánh độ tệ hại của thanh danh, hắn đảm bảo thua xa ông nhạc tương lai rồi.

« Đương nhiên, cha mẹ thiếp là ai nào ? Nên sẽ không quản chàng là ai, chỉ cần thiếp thích là được. » Nếu Giang Vô Vân thích người con gái khác, cha sẽ không có lý do gì ngăn cản việc chung thân đại sự này của nàng.

Hàn Ngự cười không nói gì.

Khuynh Thành như nhớ ra cái gì liền thò tay lắc lắc hắn. « À quên, thiếp nói với chàng một việc, không cần đi tìm bảo tàng nữa. »

« Gì ? » Hắn nhướng mắt.

« Đám bảo tàng năm đó đều là Bạch thúc thúc (Bạch Hiểu, người sáng lập Bách Hiểu Đường, cũng là một kẻ xuyên không mà đến) của thiếp lưu lại. Lục thúc thúc cố ép mẹ thiếp nhận lấy. Những năm gần đây nhà thiếp đều phân phát tài sản chung quanh, có thiê