Động Đình Hồ Ngoại Sử
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 3210441
Bình chọn: 7.00/10/1044 lượt.
. Y nói rằng mẫu thân bị giam ở thành Trường-sa. Võ công y đâu có tầm thường, tại sao không vào nhà ngục cứu mẹ ra? Mẹ
của Phan Anh tức vợ Xích Mi. Y thị là hoàng-hậu, chúng nhân ai cũng
biết. Khi đánh Trường-sa, quân Hán bắt được thị, mà thị có thể cải trang cho kẻ khác chết thay là một điều vô lý. Thứ ba nữa vì cứu mẹ, y để ra
mấy năm lên núi Vương-sơn rình mò bắt Hàn Tú Anh đổi lấy mẹ càng vô lý.
Vụ án Hàn Tú Anh mới vỡ gần đây. Thực sự chỉ có đại ca Tự Sơn, Khất
đại-phu Trần Năng biết. Làm sao y hay mà rình mò? Chính ngay Mã thái-hậu cũng chỉ nghi ngờ Tú Anh còn sống, chứ đâu có biết gì về bà? Thế rồi
khi gặp Tiểu Lan, mắt hai người lộ vẻ xảo trá.
Hồ Đề giật mình hỏi:
– Lê sư tỷ biết rất rõ sao không nói ra? Để nguyên vậy, lỡ Phan Anh mưu đồ việc gì lớn bên trong thì sao?
Lê Chân hứ lên một tiếng:
– Bên cạnh chúng ta có Trưng Nhị, thâm cơ, viễn lự, việc gì chúng ta
phải lo lắng làm chi. Khi Phan Anh và Tiểu Lan đi, Trưng sư tỷ chả đưa
mắt cho Hồ sư tỷ. Sư tỷ hiểu ý sai Thần-ưng theo chúng là gì? Bây giờ
Thần-ưng đã biết chỗ ẩn của vợ chồng Phan Anh, chúng ta cứ việc đến nơi
dò xét, bắt được chúng chứ có khó gì đâu? Điều quan hệ là chúng ta cần
điều tra xem Phan Anh rình rập ở lăng Trường-sa vương với mục đích gì? Y Cho Tiểu Lan nằm vùng ở lao xá Trường-sa làm gì?
Trưng Nhị dặn:
– Trong khi đấu chưởng với Phan Anh cũng như Tiểu Lan phải cẩn thận,
chưởng của chúng là độc chưởng. Hôm trước Trần sư-thúc trúng độc chưởng
Phan Anh, may nhờ vị Phật-gia Tăng Giả Nan Đà giúp đỡ mới trục được chất độc ra.
Trần Năng tiếp:
– Vị Phật-gia nầy thực từ bi, hỷ xả. Ông không trực tiếp dạy, mà chỉ đọc kinh giữa thinh không. Ai có duyên phước thì lĩnh hội được.
Phật Nguyệt gật đầu:
– Đúng đó. Như hôm đầu, trên hồ Động-đình, em có duyên hiểu được một vài khía cạnh của Thiền, áp dụng vào việc luyện kiếm. Kiếm pháp Long-biên
là một kiếm pháp vô song. Nhưng có một khuyết điểm, khi xử dụng kiếm,
trên một trăm chiêu trở đi, đầu óc mệt mỏi. Do vậy kém linh hoạt. Tăng
Giả Nan Đà giảng cho em nghe về Tiền Duyên rồi dạy em cách trấn nhiếp
tinh thần. Bây giờ em có thể xử dụng đến nghìn chiêu, đầu óc minh mẫn
như thường.
Trưng Nhị đáp:
– Hôm trước ở lăng Trường-sa Định-vương. Ngài đọc lại những gì đã giảng
cho chúng ta, toàn là đoạn đầu kinh Lăng-già, một đoạn kinh Bát Nhã. Tôi cũng học một thứ võ công, nội công với Trần sư-thúc. Mà chỉ Trần
sư-thúc lĩnh hội được, áp dụng vào nội công, biến thành một thứ nội công khác hẳn. Nội công Tản-viên thiên về cương mãnh, đầy sát thủ ghê gớm.
Bây giờ nội công của sư thúc biến thành một thứ nội công nhu hòa, chỉ
hóa giải công lực đối phương mà thôi. Công lực sư thúc bây giờ đâu có
thua gì Thái sư-thúc nữa?
Phật Nguyệt hỏi:
– Em nghe ở vùng Liêu-đông Trung-nguyên có một phái võ. Họ luyện công,
chuyên để làm tiêu công lực người khác. Họ bị võ lâm Trung Nguyên thù
ghét vô cùng. Không ngờ Tăng Giả Nan Đà cũng biết thứ đó.
Trần Năng lắc đầu:
– Không giống nhau chút nào cả. Nội công phái Liêu Đông dùng độc chất,
làm tiêu công lực đối phương. Dù đối phương không tấn công mình. Còn nội công của Tăng Giả Nan Đà chỉ làm tiêu tan, hóa giải những gì đối thủ
tấn công mình mà thôi. Nếu đối thủ không tấn công mình thì không sao.
Như Phan Anh dùng độc chưởng đánh tôi, tôi vận công, đẩy ra ngoài, chứ
không hại y. Năm người vừa ngắm cảnh, vừa đi về phía Bắc. Tới gần hồ Động-đình, Trưng Nhị nói:
– Chúng ta lại được du ngoạn hồ lần nữa. Hôm trước chúng ta ngoạn cảnh
Tam-sơn. Hôm nay chúng ta ngắm trăng trên hòn đảo nhỏ giữa hồ. Hôm trước chúng ta gặp Bồ-tát Tăng Giả Nan Đà, không biết hôm nay chúng ta gặp
ai?
Phật Nguyệt nhìn mặt hồ mênh mang trong đêm, nói:
– Gặp Bồ-tát Tăng Giả Nan Đà là đại duyên, đại phúc của chúng ta. Ngài
mang đến cho chúng ta lòng yêu thương vô bờ bến của đức Thế Tôn. Chúng
ta biết về đời sống đã qua, đời sống hiện tại, đời sống tương lai. Còn
hôm nay biết đâu chúng ta chẳng gặp ác quỉ. Trưng sư tỷ! Chúng ta học
theo đức Thích Ca Mâu Ni: yêu và giác ngộ kẻ ác.
Tất cả xuống chiến thuyền, đậu ở gành Tương-giang. Sa Giang từ trong
thuyền bước ra chào đón. Trưng Nhị ra lệnh cho thuyền trưởng:
– Người đưa thuyền về phía núi Tam-sơn cho ta.
Trần Năng định lên tiếng hỏi tại sao lại đi về phía đó. Bỗng nàng ngước
mặt nhìn lên trời và thấy đoàn Thần-ưng bay lượn trên đầu, hướng Tam
Sơn. Nàng ngạc nhiên: Không lẽ sào huyệt bọn Phan Anh lại ở Tam Sơn? Hồ
Động Đình vào tiết đầu Xuân, lất phất mấy hạt mưa phùn. Gió xuân thổi
nhẹ nhẹ. Xa xa tiếng vạc ăn đêm vọng lại. Sóng mặt hồ vỗ rì rào.
Sa Giang cầm ống tiêu thổi bài Tình Hận Trương Chi. Giọng trầm bổng véo
von. Khi nức nở như tiếng Mỵ Châu khóc thầm. Khi thì lên cao, như Trương Chi ngồi trên thuyền cất giọng ca cho người yêu nghe.
Hồ Đề hỏi Lê Chân:
– Này Chân. Trước khi khởi hành chị thấy đói meo cả ruột. Em bảo xuống
chiến thuyền, sẽ trổ tài làm mấy món ăn Việt. Bây giờ đói lè cả lưỡi rồi đó. Món ăn ở đâu? Phái Sài Sơn nhà em, nức tiếng thiên hạ về tài nấu
ăn. Hồi gặp Đào Kỳ y nói: E