Động Đình Hồ Ngoại Sử
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 3210405
Bình chọn: 7.00/10/1040 lượt.
vào với nội công, công lực của nàng đã
biến đổi thành một thứ nội công mới. Mấy hôm nay nàng chú tâm luyện lại. Dần dần đến trình độ tùy tâm xử dụng. Chiêu vừa rôi phát ra, giống như
chiêu nàng đã đánh thắng vợ chồng Phan Anh. Vì vậy Hoàng Đức làm sao
hiểu nổi?
Hoàng Đức đoán già: Trước đây Trần Đại Sinh thắng sư phụ y là Lê Đại
Sinh bằng một thứ nội công kỳ lạ, chắc Trần Năng xử dụng thứ nội công
đó. Cho rằng công lực Trần Năng không được là bao, y phát chiêu Thanh
ngưu ư hà chụp xuống đầu nàng. Trần Năng cũng phát chiêu Thanh ngưu ư hà đỡ. Lần nay nàng áp dụng Vô tướng, không tâm. Bình. Chưởng của Hoàng
Đức dính liền vào chưởng của nàng. Hoàng Đức thấy chưởng lực của mình
tuôn ra bao nhiêu, mất hết bấy nhiêu. Y kinh hãi, muốn thu trở về, nhưng không sao gỡ ra được nữa. Y nghiến răng dồn chân khí ra, càng dồn ra
càng mất tích.
Đức Hiệp đứng ngoài thấy sư đệ lâm nguy. Vung chưởng tấn công vào lưng
Trần Năng. Trần Năng ung dung vung tay trái đỡ. Bộp môt tiếng, Đức Hiệp
cảm thấy chân khí chạy nhộn nhạo, lồng ngực như muốn nổ tung. Y bật lùi
đến ba bước mới ngừng lại được.
Y suy nghĩ thực kỹ rồi mới ra hiệu cho Hàn Thái Tuế, hai người cùng vung chưởng tấn công một lúc. Trần Năng khoanh tay trái một cái, chưởng lực
phát thành vòng tròn, cắt ngang chưởng lực hai người. Thế là chưởng của
nàng dính vào chưởng của Đức Hiệp và Hàn Thái Tuế.
Vũ Chu đứng ngoài kinh sợ đến ngẩn người ra. Vì trước đây y đã đấu
chưởng với Trần Năng. Nàng chỉ chịu được hai chưởng của y muốn mất mạng. Thế mà nay, chưởng lực y ngang với Đức Hiệp. Tại sao Trần Năng có thể
ung dung đấu với cả ba người. Y tự hỏi: Có phải ngày nọ Trần Năng nhường y hay không? Nếu không tại sao hôm đó nàng chịu lui bước. Mà hôm nay
một mình đấu với ba cao thủ, cao thủ nào công lực cũng ngang với y. Hai
bên đấu nội lực với nhau được một lúc, bọn Đức Hiệp choáng váng mặt mày, ngã ngồi xuống đất.
Trần Năng thu chưởng về nói:
– Các sư đệ đi đi thôi. Ta không muốn gà nhà bôi mặt đá nhau.
Bọn Đức Hiệp quay lại. Mã Anh đã biến đâu mất. Còn quân Hán thì đầu hàng. Quân Thục chiếm thành rồi.
Trần Năng chỉ ba con ngựa nói:
– Các sư đệ, lên ngựa đi đi thôi.
Hoàng Đức ra roi cho ngựa chạy. Y ngoái cổ lại hỏi:
– Sư tỷ, võ công ngươi thắng chúng ta đâu có phải là võ công của Tản-viên?
Trần Năng cười:
– Đúng thì cũng đúng, mà sai thì cũng sai.
Trưng Nhị đến trách Trần Năng:
– Sư-thúc, ngươi thả ba tên đó ra, sau nay chúng ta tiến về Lĩnh Nam sẽ gặp khó khăn không ít.
Trần Năng nói:
– Sư phụ dặn: Bất cứ giá nào, cũng đừng giết người đồng môn, đừng để cho người ngoài giết người đồng môn trước mặt mình. Bản lĩnh ta đã vượt xa
bọn chúng. Bắt chúng lúc nào mà chả được.
Chiều hôm đó có tin Đô-úy Linh-lăng Hàn Đức, bắt giam thái-thú, làm chủ
Linh-lăng. Các huyện thuộc Linh-lăng đều đầu hàng. Thế là chín quận
Kinh-châu bình định xong.
Tiếp thu Trường-sa, Hàn Bạch ra lệnh thả tất cả tù nhân. Ông bảo Phan Anh:
– Đây, ta mở cửa thả hết tù nhân. Vậy ai là mẫu thân ngươi, ngươi đón về.
Vợ chồng Phan Anh đứng trước cổng lao xá, chờ đến người cuối cùng ra khỏi. Y vẫn không tìm thấy mẹ.
Hàn Bạch nhớ một điều bảo quân hầu:
– Ngươi dẫn Á Nương ra đây cho ta.
Quân hầu dẫn Á Nương ra. Phan Anh trông thấy Á Nương thì gọi lớn:
– Tiểu Lan, ngươi đấy ư?
Á Nương bay lâu nay câm, bây giờ mới lên tiếng:
– Thái-tử, người vẫn còn sống ư?
Hai người ôm lấy nhau mà khóc. Phan Anh hỏi:
– Mẫu thân ta đâu?
Tiểu Lan nói:
– Hoàng-hậu được cung nữ giả trang chịu chết thay. Người bị giam trong
tù mấy tháng, lâm bệnh mà thác. Nô tỳ đem xác chôn ở cửa Bắc. Thái tử
muốn viếng mộ, tiểu tỳ xin dẫn đường.
Phan Anh hỏi Hàn Bạch:
– Hàn đại hiệp, tuy người này không phải mẫu thân của tôi, nhưng là tỳ
nữ thân tín của nhà tôi. Y thị rất trung thành, giả câm bấy lâu. Mong
đại hiệp cho tôi lĩnh y thị đi.
Hàn Bạch gật đầu. Phan Anh cùng Tiểu Lan, và vợ lên ngựa ra đi.
Trưng Nhị ghé tai Hồ Đề nói nhỏ mấy câu. Hồ Đề gật đầu, bước ra khỏi trướng.
Tối hôm đó, cơm xong. Hồ Đề nói nhỏ với Trưng Nhị:
– Chúng hiện đang ở hồ Động-đình, giữa hòn đảo nhỏ.
Trưng Nhị gọi Trần Năng, Phật Nguyệt, Hồ Đề, Lê Chân cùng lên ngựa ra đi. Nàng nói dối Công-tôn Thiệu rằng:
– Nhân khi vừa thắng Hán. Chị em chúng tôi ngao du phong cảnh, ngắm hoa
dưới trăng. Vương-gia đừng bận tâm, chậm lắm sáng mai chúng tôi trở về.
Tuy làm việc với nhau không lâu. Công-tôn Thiệu cũng biết mấy thiếu nữ
Lĩnh Nam võ công cao cường, mưu lược kinh nhân, mà tính tình nhu nhã,
thích cảnh đẹp. Huống chi hồ Động-đình là nơi phát tích ra hai vị
Quốc-mẫu Lĩnh Nam. Giữa mùa xuân, trăm hoa đua nở, họ kéo nhau ngoạn
cảnh cũng là sự thường.
Ra khỏi thành Trường-sa, Lê Chân hỏi:
– Trưng sư tỷ, chúng ta đi bắt Phan Anh phải không?
Trưng Nhị gật đầu:
– Người ta bảo Đông-triều nữ hiệp tính tình bề ngoài như bộc trực, mà sự thực bề trong thâm như biển quả đúng. Sao sư muội biết chúng ta đi bắt
Phan Anh?
Lê Chân cười:
– Gì mà không biết. Ngay khi Phan Anh trả lời Khúc-giang ngũ-hiệp em đã
thấy chỗ sơ hở lớn của y