Pair of Vintage Old School Fru
Cẩm Khê Di Hận

Cẩm Khê Di Hận

Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 3213850

Bình chọn: 7.00/10/1385 lượt.

yên, Vương Thọ đều có mặt.

Công-tôn Thi thăng trướng. Y nói:

– Hôm nay tôi loan báo với các tướng một việc tối quan trọng. Trước kia

tôi nghĩ rằng Thục nhỏ, Hán lớn. Mình chịu đầu Hán, nhận sắc phong, hầu

tránh chiến tranh. Không ngờ Quang-Vũ trở mặt, tàn sát sĩ dân Thục,

chiếm hết giang sơn của chúng ta. Bây giờ lại y xua chúng ta đi trước

chém giết lẫn nhau. Vì vậy tôi đã liên lạc với lục sư thúc Vương Nguyên. Đêm nay chúng ta đánh úp Ngô Hán. Đánh, nếu thắng, chúng ta lập lại

nước Thục. Bại, cũng chết cho hả dạ. Huống hồ chúng ta còn được Lĩnh-Nam trợ giúp.

Các tướng Thục cùng một tâm trạng như Công-tôn Thi. Họ đứng dậy tuốt

gươm, thề quyết sống chết một trận. Bấy giờ Công-tôn Thi mới truyền mời

Vương Nguyên, Phùng Vĩnh-Hoa, Chu Tái-Kênh, Trần Năng xuất hiện.

Công-tôn Thi bưng ấn kiếm trao cho Phùng Vĩnh-Hoa:

– Xin Công chúa Nguyệt-Đức trổ thần uy cho.

Phùng Vĩnh-Hoa khảng khái nhận ấn kiếm. Bà nói:

– Đúng giờ thìn sáng mai, các đạo binh Hán đồng khởi sự tấn công. Chúng

ta lợi dụng cũng giờ đó, khởi binh, chiếm lại các thành. Đầu tiên chiếm

Cửu-long, tuyệt đường về của Ngô Hán. Đồng thời chiếm Hán-nguyên,

Nga-biên, Mi-sơn, Đông-sơn. Sau đó tập trung quân, dàn ra đợi tấn công

quân Ngô Hán. Chúng ta đánh một trận, tất y bại. Bấy giờ, chúng ta tiến

về Thành-đô dễ dàng.

Các tướng vỗ tay hoan hô nhiệt liệt. Bà tiếp:

– Giờ dần ngày mai, Chu lão bá, Trần sư tỷ mang quân từ Mi-sơn, Đông-sơn về Hán-nguyên. Dùng binh phù Vương Bá nói rằng vâng lệnh Vương Bá chở

lương thảo đến Hán-nguyên. Trên xe chở đầy cỏ khô tẩm dầu. Khi xe vào

thành rồi, lập tức đốt kho lương thảo. Trong khi đó hai tướng Điền

Nhung, Lữ Vi, giả quân Chu lão bá, Trần sư tỷ trở về, đánh úp Mi-sơn,

Đông-sơn.

Bà nói với Công-tôn Thi:

– Xin Vương gia đích thân chỉ huy đánh Hán-nguyên, đem theo các tướng

Nhiệm-Đăng, Ngụy Đảng, Sử Hùng. Tôi tăng viện Hắc-hầu tướng với sư

Thần-hầu. Chờ khi trong thành Hán-nguyên khói bốc lên, lập tức xua quân

vào tiếp ứng. Sau khi chiếm Hán-nguyên, xin đến Cửu-long đón đánh Ngô

Hán với chúng tôi.

Bà nói với Vương Nguyên:

– Sư thúc cùng với Vương Thọ, và tôi đánh Cửu-long. Chúng ta còn sư Thần-báo, Thần-ưng trợ chiến.

Canh ba, Phùng Vĩnh-Hoa, Vương Nguyên âm thầm dẫn một đoàn xe một trăm

năm mươi chiếc, chở ba trăm Thần-báo tiến về Cửu-long. Tới nơi, trời bắt đầu sang canh năm. Bốn cửa thành Cửu-long đóng kín. Quân sĩ canh phòng

nghiêm mật. Bà bảo Sư trưởng Thần-ưng:

– Sư đệ ra tay đi thôi.

Vũ Lăng huýt sáo, năm Thần-ưng to lớn đáp xuống. Chàng phất tay ra lệnh. Năm Thần-ưng tha đầu năm sợi dây bay lên, quấn vào trụ thành. Chàng cầm đầu dây giật mạnh, thấy chắc. Nói:

– Sư tỷ! Chúng ta lên thôi.

Vương Nguyên có võ công cực cao. Ông bám dây, thoăn thoắt mấy cái, ông

với Vương Thọ đã lên tới mặt thành. Ông vẫy tay cho Phùng Vĩnh-Hoa, và

các tướng. Năm người bám dây cùng leo lên như vượn.

Vương Nguyên đang leo, lão cảm thấy nghẹt thở, như bị ai đánh trộm phía

sau. Ông vội vung tay về sau. Tay ông chạm phải tay một người khác đến

bộp một cái. Cánh tay ông đau đớn muốn gãy ra. Ông giật mạnh tay, người

vọt lên mặt thành. Người kia lại phóng chưởng chụp xuống đầu ông. Ông

vung chưởng đỡ. Binh một tiếng. Ông suýt rơi xuống mặt thành.

Vương Thọ vội rút kiếm tấn công người kia cứu cha. Người kia không coi

Vương Thọ vào đâu. Y rút kiếm, đỡ kiếm của Thọ. Hai người chiết chiêu

với nhau. Phùng Vĩnh-Hoa nhận ra người chiết chiêu với Vương Thọ là

Đức-Hiệp.

Phùng Vĩnh-Hoa thấy Đức-Hiệp, bà an tâm phần nào, vì có lẽ thầy trò Lê Đạo-Sinh đang hiện diện đâu đó.

Vương Nguyên rút kiếm, cùng Phùng Vĩnh-Hoa giết quân canh cửa, mở tung ra, thả cầu treo xuống.

Cao Chiêu-Hựu hú ba tiếng, đàn Thần-báo rống lên, phóng qua cửa thành.

Quân Thục theo đoàn Thần-báo tiến vào. Bấy giờ quân trong thành mới giật mình tỉnh giấc.

Phùng Vĩnh-Hoa đứng đốc chiến cho quân vào thành. Còn Vương Nguyên cùng các tướng đánh thẳng vào trung ương.

Trời sáng tỏ, quân Thục chiếm được trọn vẹn thành.

Nguyên Ngô Hán nghĩ rằng: Phía sau y là Thành-đô, có Vương Bá trấn thủ,

phía trái, phải đều thuộc về Hán. Nên y chỉ có năm vạn quân trấn đóng,

với một tướng trẻ. Y tuyệt không ngờ Công-tôn Thi lại phản bội mình. Vì

vậy y không để tướng tài lại trấn thủ. Khi bàn định kế hoạch với Lê

Đạo-Sinh. Lê kinh nghiệm về loại hàng thần lơ láo hơn. Y yêu cầu Ngô Hán đề phòng Công-tôn Thi. Ngô nể lời Lê, sai Đức-Hiệp ở lại giúp sức tướng trấn thủ thành Cửu-long. Vì vậy Cửu-long mới bị đánh úp.

Vương Nguyên hỏi Vương Thọ:

– Tên Đức-Hiệp hôm qua đâu rồi?

Vương Thọ đáp:

– Thưa cha, lúc thành bị chiếm. Y bỏ chạy mất. Con mải tiếp thu thành, không biết y trốn đâu.

Trời sáng hẳn, Phùng Vĩnh-Hoa cùng Vương Nguyên ngồi chờ tin tức. Đến giờ Ngọ. Thần ưng báo về: Chiếm được Mi-sơn, Đông-sơn.

Hai người đứng trên cao nhìn về Hán-nguyên. Khói lửa bốc lên mịt mờ. Một lát Thần-ưng bay xuống sân. Vũ Lăng cầm thư vào trình Phùng Vĩnh-Hoa.

Bà mở ra đọc. Miệng mỉm cười:

– Công-tôn Thi chiếm được Hán-nguyên rồi. Đang chỉnh bị quân mã tới đây