Cẩm Khê Di Hận
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 3213964
Bình chọn: 7.00/10/1396 lượt.
ng Vĩnh-Hoa cầm ấn kiếm để lên án. Bà hỏi:
– Ngô Hán thiết kế, xử dụng tới năm đạo quân. Đạo Ô-giang, Xích-thủy đều hư cả. Hai đạo này mục đích hư trương thanh thế khiến ta dàn quân rộng. Trong khi đó, y dùng đạo quân Công-tôn Thi đánh chiếm Việt-tây, Mỹ-cơ.
Còn y đích thân đánh Độ-khẩu, Mễ-dịch. Sau đó để Vương Bá tiếp nhận
Việt-tây, Mỹ-cơ. Công-tôn Thi đánh Tây-xương. Còn Đức-xương với
Phổ-khách, y không đánh, hai thành này cũng vỡ. Y dự trù với hai mươi
vạn quân Hán, và mười vạn quân Thục, y tiêu diệt năm vạn quân của sư
thúc Vương Nguyên dễ dàng. Sau khi chiếm bảy châu quận, coi như Ích-châu được bình định. Bấy giờ, y mới đánh xuống Tượng-quận. Vậy ta cũng tương kế tựu kế. Ta dàn quân ngăn giặc ở Ô-giang, Xích-thủy, nhưng thực ra,
đánh Cửu-long, Hán-nguyên, đốt lương thảo. Y tất phải rút quân về.
Bà suy nghĩ một lúc, rồi tiếp:
– Trận đánh này cần một số tướng soái cảm tử. Lĩnh nhiệm vụ chỉ có đi mà không có về. Vậy ai chịu chết cho Lĩnh-Nam sống?
Một loạt các tướng soái đều đứng dậy. Bà hài lòng:
– Như vậy các tướng sĩ đều nhất tâm lĩnh nhiệm vụ nguy hiểm. Tuy nhiên
ta cần người có võ công cao, và một sư của quân đoàn Tây-vu. Để công
bằng, ta cho các tướng rút thăm. Ai may mắn, sẽ được lĩnh nhiệm vụ cao
cả này.
Các chúa tướng rút thăm. Phiêu-kị đại tướng-quân Đào Chiêu-Hiển và sư
trưởng Thần-hổ Cao Đà rút được thăm đi. Hai người khẳng khái đứng nhận
nhiệm vụ. Cao Nguyệt-Nương, vợ Cao Đà đứng lên nói:
– Khi tôi với anh Đà kết hôn, có thề rằng: Xin được chết cùng. Nay anh
Đà được lĩnh nhiệm vụ hy sinh. Tôi xin đi theo, để vợ chồng cùng chết.
Phùng Vĩnh-Hoa nói:
– Đạo kỳ binh của Vương Hữu-Bằng và Lý Thái-Hiện gồm mười ba vạn người,
phát xuất từ Phong-đô, đi theo đường sông Ô-giang tiến đánh Bắc
Tượng-quận. Vậy Đào Tam-Lang lĩnh một vạn quân đến đóng đồn ở Đức-sơn.
Cần phải giữ thực bí mật, để Tế-tác giặc không biết. Sư muội Cao
Nguyệt-Nương đem sư Thần long theo giúp Tam-Lang. Rừng Đức-sơn rậm rạp,
thả Thần-long rải rác trong rừng, mục đích cản bước tiến quân của quân
Hán. Đào Đô-Thống lĩnh một vạn quân, trấn đóng tại Vũ-phong. Ta cho mười dàn Nỏ thần theo trợ chiến. Nhớ chỉ giữ đồn cho chắc. Chứ không được
rời khỏi đồn.
Bà trao binh phù cho Đào Chiêu-Hiển, Cao Đà:
– Hai người đem xe chở sư Thần-hổ vào Xích-thủy, dùng thuyền âm thầm đến ngã ba sông Trường-giang, Ô-giang, giả thuyền buôn đậu ở đó. Chờ cho
đạo binh Vương Hữu-Bằng xuất phát được một ngày. Đến đêm bí mật dùng năm trăm tráng sĩ, với sư Thần-hổ đột nhập Bồ-lăng, đốt kho lương thảo của
giặc. Lương thảo Bồ-lăng bị cháy rồi phải rút chạy ngay. Nếu để trễ,
quân Vương Hữu-Bằng trở về, ắt phải tử chiến.
Đinh Xuân-Hoa đứng dậy nói:
– Thuyền buôn loại lớn, mỗi thuyền chỉ có thể chở được ba mươi Thần-hổ,
tất cần tới mười thuyền. Tôi e quân Hán kiểm soát, khám phá ra thì nguy. Tôi hiện có lệnh bài của Mã thái-hậu, binh phù của Vương Bá. Tôi xin đi theo cháu Chiêu-Hiển. Dùng lệnh bài, binh phù của Hán, ta có thể qua
mặt quân kiểm soát trên sông Trường-giang.
Phùng Vĩnh-Hoa ngần ngại:
– Sư bá không nên mạo hiểm. Ngô Hán vốn cẩn thận, thế nào y cũng để
trọng binh canh gác lương thảo. Sư bá mạo hiểm như vậy, e có gì thì...
Đinh Xuân-Hoa cười:
– Cháu Chiêu-Hiển, Cao Đà nhỏ hơn ta một vai, mà còn khẳng khái tuẫn
quốc. Trong khi ta lớn hơn, không lẽ ta không làm được ? Để ta đi với
các cháu.
Phùng Vĩnh-Hoa đành gật đầu. Bà gọi Hàn Đức:
– Tại Vĩnh-thiên hiện ta có một đồn lớn, nhưng chỉ có hai ngàn quân. Vậy sư bá đem thêm một vạn quân tới, đặt chông, cài bẫy, trấn giữ tại đây.
Sư trưởng Thần-ngao Vũ Dương theo giúp sư bá. Này Dương, em chia
Thần-ngao thành từng toán hai mươi lăm con một. Em cho phục rải rác trên đường tiến quân từ Giang-an về Vĩnh-thiên. Bất thần cho Thần-ngao từ
bụi cây nhảy ra tấn công. Khi quân Hán phản ứng, ta lại trốn vào rừng.
Mục đích của ta là cản bước tiến của chúng. Khi chúng tiến tới
Vĩnh-thiên, tất tung quân vây đồn. Chờ Vương Lộc đem quân cướp trại, thì thả Thần-ngao, cùng quân trong đồn ra đánh úp.
Bà chỉ lên bản đồ:
– Hai đạo kỳ binh đã xong. Bây giờ tới đại quân Ngô Hán. Trước hết sư
thúc Vương Nguyên âm thầm đến Hán-nguyên. Đợi Ngô Hán, Cáp Diên, Lưu
Thương xuất phát rồi. Đang đêm sư thúc đem quân Công-tôn Thi đánh chiếm
kho lương thảo Hán-nguyên của Ngô Hán. Sau đó tiến về đánh chiếm
Cửu-long, Nhã-an, My-sơn. Sư thúc cử người trấn giữ thực chắc. Đạo quân
này rất quan trọng, tôi cử tướng chỉ huy quân đoàn sáu Tây-vu là
Trấn-bắc hầu tướng Lê Đông-Giang đem sư Thần-hầu, Thần-báo, Thần-ưng
theo trợ chiến. Tôi sẽ theo đạo này.
Bà đứng lên nói với Hàn Bạch:
– Sư bá đem ba vạn quân, đóng ở Hạc-túc-sơn. Mục đích cản quân của Lưu
Thương. Chỉ cần cầm cự một vài ngày. Khi Vương sư thúc đánh cướp lương
thảo, chiếm Cửu-long. Tất y bỏ chạy. Bấy giờ sư bá tung sư Thần-tượng
đuổi đánh, tất thắng.
Sư trưởng Thần-tượng Nghiêm Đôn hỏi:
– Tôi phải đuổi giặc đến cùng, hay chỉ đuổi tới biên giới Thục thôi?
Phùng Vĩnh-Hoa chỉ Hàn Bạch:
– Tượng-quận vương sẽ quyết định khi lâm chiến