Cẩm Khê Di Hận
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 3213810
Bình chọn: 7.5.00/10/1381 lượt.
Ngô Hán quay lại nói với Lưu Thương:
– Lập tức đem các dàn chống Thần-nỏ lên ngay.
Quân Hán lui lại. Từ phía sau, các đội quân cầm dàn chống tên dàn phía
trước. Sư trưởng Thần-phong Phạm Nga-Nương nói nhỏ với Hàn Bạch:
– Ngô Hán dùng rơm nhét vào các mắt một cái vỉ, chống Thần-nỏ. Bây giờ
cháu cho Thần-phong lên trước tấn công. Giữa lúc chúng rối loạn, quăng
vỉ xuống. Sư bá cho Thần-tượng với Thần-nỏ đánh liền. Phải đánh mau, để
chúng không kịp đốt lửa chống Thần-phong.
Ngô Hán gò ngựa đến trước trận nói với Hàn Bạch:
– Các ngươi tưởng Thần-nỏ vô địch ư? Ta đã chế ra lá chắn. Thần-nỏ vô dụng rồi. Các ngươi có nhìn thấy không?
Y cầm roi chỉ một cái. Một toán quân đi trước, cầm vỉ chắn tiến lên. Phía sau, đội kị mã xung vào trận Lĩnh-Nam.
Phạm Nga-Nương cầm tù và thổi lên một hồi. Hàng triệu con ong bầu, từ
các xe chở tổ ong phía sau trận Lĩnh-Nam bay lên. Chúng bay u u, nhào
xuống trận Hán tấn công. Đám quân mang vỉ, đội kị mã đi đầu không phòng
bị kịp. Bị ong đốt. Chúng bỏ vỉ chắn, ôm đầu chạy lui trở lại. Ngô Hán
quát lớn:
– Đốt lửa lên mau.
Sư trưởng Thần-tượng Nghiêm Đôn phất cờ. Thần-tượng tiến lên hộ tống.
Các dàn Thần-nỏ xung vào trận Hán buông tên. Chỉ hai loạt đầu, hàng vạn
kị mã đổ xuống. Ngựa trúng tên. Người ngã ngựa. Ngựa dẫm lên người. Trên đầu ong đốt. Phía dưới Thần-nỏ tác xạ. Thần-tượng xung vào trận.
Ngô Hán, Lưu Thương tả xung hữu đột. Hai người có tài đại tướng, ứng phó nhanh chóng. Họ cho quân lui về núp trên ngọn đồi lập trận. Đồi dốc,
voi không leo lên được. Thần-nỏ bắn không tới.
Ngô Hán bảo Lưu Thương:
– Ngươi cùng bản bộ quân mã cố thủ ở đây. Để ta trở về đánh chiếm lại Cửu-long đã.
Về phía Lĩnh-Nam. Hàn Bạch quân ít, xuất khởi Độ-khẩu, Vĩnh-nhân đến
tiếp viện cho Đức-xương đã gan lắm rồi. Ông không dám bỏ thành trống
đuổi theo giặc. Trong thành Đức-xương, Trần Đạm-Nương đứng trên dịch lâu nhìn rất rõ. Bà sai mở cửa thành ra gặp Hàn Bạch. Bà nói:
– Hàn sư bá đến tiếp viện kịp thời. Cháu những tưởng không giữ nỗi
thành. Bây giờ Ngô Hán rút về chiếm lại Cửu-long. Sư bá với cháu quân
ít, không thể đuổi theo. Chúng ta cứ cầm cự với Lưu Thương, hầu chia bớt lực lượng chúng. Sư bá mau cử sứ giả khẩn cấp báo tình hình cho sư tỷ
Phùng Vĩnh-Hoa.
.....
Hai đại tướng Nguyễn Nghi, Đỗ Trí dẫn kị binh hướng Cửu-long. Từ
Đức-xương đến Cửu-long khoảng trăm dặm. Hai người đến Hà-tây, thì gặp
đạo quân của Cáp Diên. Đỗ Trí nói:
– Thưa Quân-hầu. Anh em chúng tôi được lệnh đem kị binh về cứu viện Cửu-long. Tình hình Tây-xương thế nào?
Cáp Diên thở dài:
– Dường như trong quân ta có gian tế của giặc. Khi ta đem quân tới
Tây-xương. Giặc đã biết trước. Con nhỏ Trần Hồng-Nương phòng thủ cực kỳ
chu đáo. Ta cho đánh thành. Chúng dùng Thần-nỏ bắn xuống. Chúng ta thiệt mất trên vạn quân. Giữa lúc đó, bọn Công-tôn Thi sai Ngụy Đảng, Sử Hùng đem quân tới cứu viện. Hai bên đánh nhau chưa phân thắng bại. Ta được
lệnh phải rút binh về Cửu-long. Cũng may chúng không đuổi theo.
Hai bên họp binh làm một, hướng Cửu-long. Đến khu rừng rậm rạp. Quân báo:
– Phía trước, có cờ Lĩnh-Nam treo trên chót vót cây cao. Gần đó, các cây cao khác đều treo cờ Ngũ-hành. Không rõ truyện gì?
Cáp Diên gật đầu. Truyền quân tiếp tục lên đường. Thình lình một tiếng
tù và rúc lên. Rồi hàng trăm tiếng thú gầm. Đoàn báo từ trên các cây
nhảy xuống chụp kị mã. Người kêu, ngựa hí inh ỏi. Đoàn kị mã chưa kịp
phản ứng. Đoàn Thần-báo lại biến vào rừng mất.
Cáp Diên kiểm lại, hơn ba trăm kị mã bị chết cùng với ngựa. Quân sĩ đã
bắt đầu mất tinh thần. Đoàn người ngựa lại tiếp tục lên đường.
Thình lình một hồi tù và thổi lên. Cáp Diên cho kị mã chuẩn bị tác
chiến. Thì chỉ thấy gần ven rừng, một đoàn khỉ đứng trên cây. Cổ mỗi con quàng một cái khăn. Chúng khọt khẹt, tay cầm đá liệng xuống.
Quân kị dùng cung tên bắn lên. Chúng chạy vào rừng mất. Trời tối dần. Quân sĩ báo với Cáp Diên:
– Chỉ còn lương thực đủ ăn bữa tối nay mà thôi. Nếu mai không có lương, ắt chết đói hết.
Bỗng đâu đó tù và thổi liên hồi. Rồi khỉ, trong rừng lại truyền cành cây tới ném đá. Trong rừng, báo gầm lên, từ trên cao nhảy bổ xuống đội hình kị mã. Thoáng một cái, chúng biến vào rừng mất. Hơn trăm kị mã. vừa
chết, vừa bị thương.
Cáp Diên cùng các tướng cho quân hạ trại giữa rừng. Truyền canh gác cẩn
thận. Vì sợ bị báo, khỉ tấn công bất thần. Cáp Diên thở dài:
– Từ sáng đến giờ. Đến một tên quân Lĩnh-Nam. Ta cũng không thấy mặt, mà hơn năm vạn binh của ta, nào bị thương, nào bị chết có đến hơn vạn.
Quân sĩ thì kinh hoảng mất tinh thần. Bọn Lĩnh-Nam thực đáng sợ.
Quân sĩ nấu cơm, vừa định ăn, thì tiếng trống thúc vang dội, tiếng
chiêng đánh inh tai. Cáp Diên cùng các tướng đốc thúc quân sĩ chuẩn bị
tác chiến. Song chỉ thấy trống thúc, chiêng kêu. Không thấy một người
nào cả.
Cáp Diên bảo các tướng:
– Thây kệ. Chúng dùng nghi binh. Ta cứ ăn cơm.
Quân sĩ ngồi ăn cơm. Vừa lúc đó từ trên trời đoàn Thần-ưng xuất hiện.
Chúng nhào xuống tấn công. Trong đêm tối, quân Hán không nhìn thấy
Thần-ưng, trong khi Thần-ưng nhìn rất rõ.
Cùng chuyên mục
-
KHI........TIỂU THƯ VÀ HOÀNG TỬ ĐI HỌC Zenny Nguyễn (Gấu Sociu or Gấu Sociu's) Truyện kiếm hiệp
