nàng, thì vẻ mặt mê loạn của nàng….Lại càng khiến hắn lâm vào điên cuồng hơn!
Nàng cúi đầu khóc nấc lên, trong người nàng như đang dậy sóng, cực kỳ khó chịu, tưởng chừng như nàng sắp bị bức tới điên rồi, nơi hắn đang để tay tra tấn nàng, vì sao càng ngày càng khó chịu, sau đó là một trận co rút khiến nàng muốn rơi vào mê loạn….Trái tim nàng như muốn nảy lên, bên tai nàng vang lên một thứ âm thanh tinh tế nhẹ nhàng như nước, nàng nghe thấy tiếng chính nàng đang nức nở rên la.
Mồ hôi của hắn nhỏ trước ngực nàng, chưa cảm giác được sự ấm nóng, đã chợt lạnh….Nàng cắn chặt môi, không muốn để cho bản thân phải bật lên những tiếng rên rỉ đáng xấu hổ như thế nữa.
Đôi mắt nàng lúc này, không biết là không thể mở hay là không muốn mở ra nữa …Hơi thở của nàng kịch liệt rối loạn, như nàng đang ở trên thiên đường, rồi rơi thẳng xuống địa ngục.
Nàng nghe thấy hơi thở của hắn cũng dồn dập như nàng, sau đó bàn tay nóng rực của hắn rời khỏi nơi đó của nàng, lạnh quá, nơi đó của nàng như trống rỗng, lạnh lẽo….. hắn kéo dạng hai chân của nàng ra khiến nàng hơi có cảm giác đau đớn, sau đó từ bên ngoài nụ hoa đã ngập nước, bị thứ của hắn nhanh chóng lấp đầy, có chút trướng, còn có chút đau….Trong trí nhớ của nàng, ký ức đau đớn khi bị hắn đâm xuyên vào lại hiện ra, nhưng nàng lại cảm thấy bản thân như muốn thứ đó xé rách thân thể nàng thêm một lần nữa.
Hắn cũng không vội tiến vào, mà kiên trì ở tại cửa vào mà ma sát, hắn muốn nàng không thể chịu nổi mà muốn hắn, mà tức giận là, người càng đau đớn không thể kiên trì hơn ngược lại lại là hắn. Dần dần, hắn cảm thấy như nàng bắt đầu có cảm giác: “Muốn ta không?” Hắn tà ác hỏi, nhè nhẹ ma sát: “Muốn ta không?”
Nàng nhanh chóng mở mắt ra, khuôn mặt nàng đỏ rực, nàng cắn đôi môi đang sưng đỏ của mình….Nàng quả thực muốn giết chết hắn!
Hắn lui ra, không chịu tiến vào, hỏi: “Muốn ta không?”
Thân thể của nàng run run cong lên, phía dưới nàng không thể điều khiển được mà dính sát vào hắn, trong cổ họng phát ra tiếng nức nở nho nhỏ, cuối cùng cũng bật ra được một tiếng ‘muốn’.
Hắn như vừa trút được gánh nặng, cuối cùng hắn cũng đã đợi được lúc nàng muốn hắn, hắn nhanh chóng cuồng bạo đâm xuyên thẳng vào nàng, nối liền thân thể hai người.
Một cảm giác kỳ lạ lan tỏa trong người nàng. Có chút đau đớn, nhưng thân thể đang nóng rực của nàng lại bị cảm giác đau đớn này đem nàng như tung vào chảo dầu sôi. Nàng hét rầm lên, tay chân vung vẩy loạn xạ, rồi duỗi thẳng, xụi lơ, muốn nắm lấy một thứ gì đó để chống đỡ, nhưng lại bị hắn bắt lấy tay nàng, mười ngòn tay hai người đan vào nhau, nắm chặt.
Hắn điên cuồng di chuyển, chưa bao giờ hắn hưng phấn như lúc này. Rất nhanh chóng, hắn đã phát hiện ra nàng rất mẫn cảm với tư vị tình dục, hắn tra tấn nàng, lặp đi lặp lại, quả nhiên nàng bị hắn thúc ép tới nỗi thét to lên….Sau khi hét lên, nàng như bị tiếng hét của chính mình làm cho hoảng sợ, một trận kích tình điên cuồng đi qua, nàng cắn chặt môi, không để cho bản thân bật ra một tiếng nào.
Hắn thích nghe tiếng rên rỉ của người phụ nữ này, người làm cho hắn đau đớn, người làm cho hắn hận, làm cho hắn không thể ngờ được người phụ nữ này dưới thân hắn lại mê loạn như thế…..Hắn cảm thấy bản thân cũng không tới nỗi chật vật như vậy. Hắn dùng lực xỏ xuyên qua nàng, như muốn khảm nàng vào trong hắn, gắn chặt với thân thể hắn. “Gọi tên ta…Gọi tên ta…” Hắn cuồng loạn đâm vào nàng, muốn nàng gọi tên hắn, thậm chí phát hiện ra bản thân khát cầu nàng gọi tên hắn.
Thân thể của nàng lại tiếp tục co rút, sự mềm mại của nàng bao vây lấy sự cứng rắn của hắn, hút chặt vào, hắn cũng thét to, dùng sự cứng rắn cường ngạnh cuối cùng của mình đâm sâu vào nàng: “Gọi tên ta đi…” Hắn hét to, cả người buông lỏng.
Nàng hét lên : “Nguyên…Nguyên Ngạo….” rồi xụi lơ, ngất đi.
Hắn nhìn nàng đang ngủ say trên khuỷu tay mình….Trái tim hắn rối bời….Vận mệnh này, sao lại trêu đùa tàn nhẫn với hắn đến thế!
Nàng giật mình, đôi mắt dưới hàng mi dài khẽ vụt sáng, trong khoảnh khắc, hắn hy vọng, nàng có thể mỉm cười với hắn…..Tựa như năm năm trước, nụ cười xinh đẹp của nàng, là thiên đường của hắn, nhưng hiện tại thì, nó như đẩy hắn vào địa ngục. Mặc kệ là thiên đường hay địa ngục, hắn vẫn nhìn chăm chú vào nàng….Hắn, vẫn mong nàng mỉm cười với mình.
Nhưng sao đôi đồng tử đen láy xinh đẹp của nàng sau khi mở ra nhìn hắn, vẫn là một vùng im lặng! Nàng vẫn thờ ơ nhìn hắn như thế, không chút biểu hiện!
Hắn chỉ có thể mê hoặc được thân thể nàng, nhưng lại không thể chiếm lại được trái tim của nàng!
Hắn giận, rất giận!
“Ta có thể khiến cho cô đau đớn, nhưng cũng có thể đem lại khoái cảm cho cô, ta vẫn chưa chơi chán cô đâu, nên đừng vội đi cùng với thằng khác!” Hắn phải làm cho nàng đau đớn như hắn, hận thù như hắn!
“Ừ.” Nàng nhìn hắn: “Trước khi ta chết, Gia, ngài muốn lấy gì, hay mượn gì, thì cứ việc.”Nàng nhàn nhạt nói với hắn.
Hắn rùng mình, chết, hắn thật sự muốn cho nàng chết đi cho xong!
Chương 33
Nha hoàn Cẩm Vân bận rộn đến mình đầy mồ hôi, kêu vài gia đinh khênh mấy cái tủ ra ngoài, lại nhìn vào danh sách hành
