Yêu anh từ trang giấy

Yêu anh từ trang giấy

Tác giả: Hậu Dĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322990

Bình chọn: 9.00/10/299 lượt.

mẹ cũng là kiểu người kỳ thị ấy hay sao?Bạn học của tôi cũng có mấy đứa biết chuyện, nhất là bọn con gái cùng ký túc xá, rốt cuộc không có cách nào giấu được, huống chi tôi cũng không có ý định giấu giếm. Chúng nó đều cười bảo tôi khờ.Cũng may là có anh.Bắt đầu từ khi nào thì, anh đã trở thành chỗ dựa vững chắc cho tôi?Bắt đầu từ khi nào thì, chỉ anh mới có thể khiến tâm tình của tôi dao động?Lại bắt đầu từ khi nào thì, tôi quan tâm anh còn nhiều hơn chính bản thân mình?Hiện tại tôi không còn đi về phía xoáy cát ấy nữa, mà đã nhảy vào trong lòng nó mất rồi.Nếu như có thể cùng anh trầm luân, dù có bị kéo vào lòng đất đi chăng nữa, tôi cũng cam tâm tình nguyện. Chỉ có điều, cánh tay tôi đang bị người khác túm lấy, mạnh mẽ kéo ra xa dần.‘Xin lỗi em, có chuyện này đã mấy lần anh định nói nhưng không dám. Hiện tại không còn thời gian nữa, anh nhất định phải nói với em. Tháng sau cả nhà anh sẽ sang Mỹ định cư, không trở về đây nữa.’Thế giới của tôi như trở lại giây phút bị tai nạn kia, chỉ trong một cái nháy mắt, long trời lở đất, mọi thứ điên đảo cả rồi.Tôi cố gắng lấy lại tỉnh táo nhắn tin cho anh, hỏi anh thời gian cụ thể cùng nguyên nhân rời đi. Anh nói cho tôi biết, chú của anh làm việc ở Mỹ, ba mẹ anh từ lâu đã muốn rời đi, hơn nữa phúc lợi xã hội dành cho người khuyết tật ở nơi đó thật sự rất tốt.Là do số trời đã định sao?Tình cảm của chúng tôi vốn không nên phát sinh, vậy nên ngay tại lúc cả hai chưa phải trả giá quá nhiều, họ liền đem chúng tôi chia cắt?Đáng tiếc Thượng Đế cũng có lúc tính lầm, chúng tôi đã bỏ ra, hơn nữa là bỏ ra nhiều lắm.Một tháng kể từ ngày anh nhắn cái tin định mệnh kia, rốt cuộc tôi cũng hiểu được cụm từ ‘cái xác không hồn’ có nghĩa là gì.Chúng tôi nên ở bên nhau sao? Chúng tôi không nên ở bên nhau sao?Vấn đề này đã không làm tôi cảm thấy phức tạp nữa, bởi vì nên hay không nên, từ nay về sau, chúng tôi cũng đã không thể cùng một chỗ. CHƯƠNG 5: THỰC TẾ KHÔNG PHẢI LÀ NHƯ VẬYChương 05: Thực tế không phải là như vậyAnh đi ngày đó, lần đầu tiên tôi cảm thấy một tiết bốn mươi lăm phút là quá dài. Nếu không phải vì anh kiên quyết ngăn lại, nhất định tôi sẽ trốn học tiễn anh ra máy bay. Trên lớp bởi vì tôi liên tiếp ngẩn người, hai lần bị giáo viên gọi dậy trả lời câu hỏi, đương nhiên một câu tôi cũng không trả lời nổi. Đến tiết cuối cùng, ngay cả sách vở tôi cũng không thèm lấy ra. Lòng tôi không ở chỗ này, cho dù thầy giáo có nói ra đáp án thi cuối kỳ tôi cũng không nghe lọt.Thật vất vả nhịn đến tan học, tôi sách vở cũng không nhặt, liền vọt ra ngoài cổng trường, ngăn lại một chiếc taxi đến thẳng sân bay.Nếu như để anh nhìn thấy cách tôi giục xe chạy như điên trên đường cái, nhất định sẽ trách tôi không muốn sống. Nhưng chỉ cần có thể đến sân bay sớm hơn một chút, cho dù lần sau lại phải vào bệnh viện, tôi cũng sẽ cam lòng.Đến sảnh chờ xuất phát của sân bay, tôi rất nhanh liền nhìn thấy anh, dù chỉ là bóng lưng, tôi cũng biết chắc chắn đó là anh.Nhưng cứ mỗi lần tôi muốn chạy tới chỗ anh, lại trùng hợp có một đoàn khách du lịch ngăn cản phía trước. Xuyên qua một đám đầu, tôi thấy anh đang tiến dần về phía cổng soát vé. Tôi gấp đến độ mau khóc lên, nhìn anh cách tôi ngày càng xa, trong lòng tôi không ngừng chửi bới đám hành khách du lịch sớm không tới, muộn không tới, lại cố tình tới vào lúc tôi vội nhất. Cầu mong ngày mai mưa thật to, mưa đá xối xả làm bọn họ không thể đi chơi chỗ nào được!Tôi muốn gọi anh. Khi anh nghe thấy thanh âm của tôi sẽ dừng bước, quay đầu lại nhìn, sau đó ôn nhu mỉm cười, chờ tôi chạy tới bổ nhào vào trong ngực.Nhưng âm thanh mắc trong cổ không cách nào phát ra được. Tôi biết rõ, cho dù tôi có kêu đến ách cuống họng, anh cũng sẽ không nghe thấy.Đám khách du lịch cuối cùng cũng đi qua, tôi lấy hết sức lực chạy về phía anh, vậy nên kết cục cũng không được lãng mạn như trong phim cái kiểu hai người ôm chầm lấy nhau ấy, mà là tôi dúi dụi đâm vào lưng anh, khiến anh suýt nữa thì té ngã.Anh rốt cục quay đầu lại, cứ việc không phải là do tiếng kêu của tôi.Nhìn thấy tôi, anh vốn định mỉm cười, nhưng vì đôi mắt ẩm ướt ngân ngấn lệ mà chuyển thành lo lắng.Thì ra thứ tôi bị mắc kẹt chỉ có âm thanh, không bao gồm nước mắt.Anh rút gói khăn giấy từ trong túi ra, không đưa cho tôi, mà cẩn thận giúp tôi lau nước mắt.Tôi thò tay vào túi áo anh, móc ra quyển sổ cùng bút bi.‘Anh đi bây giờ sao? Không phải nói hai giờ mới bay sao?’‘Anh có đi bây giờ đâu?’‘Anh nói dối, rõ ràng em thấy anh ra cửa.’Anh đại khái hiểu ra tại sao tôi lại khóc, chỉ chỉ ra phía toilet gần cửa soát vé.Thì ra là tôi hiểu lầm. Tôi cố gắng nín khóc, không muốn anh vì tôi mà đau lòng.‘Vậy anh mau đi đi, em không sao.’‘Trông em thế này làm sao anh đi được, lúc lên máy bay mới đi cũng không sao.’Tôi nhìn anh, anh cũng nhìn tôi. Tôi cảm thấy rất thẹn thùng, khi nào tôi khóc trông cũng rất xấu, anh còn xem kỹ như vậy. Nhưng tôi cũng biết, anh muốn nhìn kỹ hơn là vì muốn đem khuôn mặt tôi khắc sâu vào trong đầu, bởi vì giờ phút này, tôi cũng đang làm như vậy.Chúng tôi nhìn nhau thật lâu, không hề rời đi tầm mắt. Nếu


XtGem Forum catalog