Vòng Quay Của Số Phận

Vòng Quay Của Số Phận

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213462

Bình chọn: 8.00/10/1346 lượt.

g ? Tôi không dám tự hào tôi là một kẻ tài giỏi hay lắm tiền, thế nhưng, tôi ghét nhất là bị người khác khống chế, bắt phải làm theo ý của kẻ khác. Sau vụ việc này, cô có giỏi thì hãy chạy trốn cho xa, đừng để tôi bắt được, nếu để tôi mà tóm dược cô, mỗi ngày tôi sẽ dùng những phương thức khác nhau để trả thù cô.

Thu Hương thoáng rùng mình ớn lạnh, đôi mắt của người đàn ông kia hoàn toàn lạnh giá và sắc bén tựa như lưỡi của một con dao mỏng đang đục khoét vào tận trong xương cốt của người khác.

Thu Hương phất tay, một người đàn ông chìa trước mặt Bách Khải Văn một cây bút, và một tờ séc.

_Hãy kí tên chấp nhận chuyển số tiền mà tôi đã ghi sẵn trên tấm séc, tôi sẽ thả cho anh đi.

Bách Khải Văn liếc mắt nhìn dãy số ghi tên tấm séc.

_Không ngờ, mạng của tôi lại được mua bằng một số tiền lớn như thế ! Thật đáng giá !- Bách Khải Văn cười mai mỉa.

_ Bách Khải Văn ! Biết điều thì hãy kí đi, để đỡ chịu nỗi đau về thể xác.

_Có mánh khóe gì thì giở hết ra đi, để xem tôi chịu đựng được bao lâu. Chưa bị gì cả, mà bắt tôi phải phun tiền cho các người, tôi e rằng đó không phải là một lựa chọn khôn ngoan đâu – Bách Khải Văn hài hước trả lời.

_Rượu mừng không muốn uống lại thích uống rượu phạt, tôi sẽ cho anh được toại nguyện – Thu Hương nói ra kẽ răng nghiến chặt.

Hai người đàn ông cao to lực lưỡng như một võ sĩ, cơ bắt cuồn cuộn, khuôn mặt dữ dằn và bặm trợn, tiến lại gần Bách Khải Văn.

Bách Khải Văn thờ ơ nhìn bọn họ, thậm chí hắn còn cười cợt.

_Món quà đặc biệt mà cô dành tặng cho tôi đây sao ? Thế mà tôi cứ tưởng cô tìm cách tiếp cận và làm quen với tôi vì muốn lên giường với tôi chứ ?

Thu Hương đã bị Bách Khải Văn chọc giận đến tức điên lên. Cô ta nện mạnh gót giày xuống nền gạch, tiến đến gần Bách Khải Văn. Cô ta dang thẳng tay, tát mạnh vào mặt Bách Khải Văn.

Mặt Bách Khải Văn lệch sang một bên, hằn in năm ngón tay của cô ta.

_ Bách Khải Văn ! Anh chỉ là một kẻ hạ tiện, một kẻ như anh tưởng rằng có thể động đến được gót ngón chân của tôi sao ?

Cái tát của cô ta khá mạnh, một dòng máu đỏ tươi chảy xuống từ khóe mép của Bách Khải Văn.

Lần đầu tiên trong đời, hắn mới bị con gái tát thẳng vào mặt !

Bách Khải Văn đọc được ánh mắt giận dữ và căm hờn trong mắt của cô ta. Bách Khải Văn hiểu cô ta cũng căm hận và thù ghét mình. Cô ta căm hận hắn vì điều gì, trả thù hắn vì ai, hắn vẫn chưa tìm ra được câu trả lời.

Hai người đàn ông cao to lực lượng liên tiếp đấm đá vào người Bách Khải Văn. Bây giờ, Bách Khải Văn chẳng khác gì những bao cát cho họ tập luyện, chỉ là họ đánh hết sức mình, đánh thật mạnh như thể muốn nghiền nát và giết chết hắn.

Thu Hương bàng quang đứng một chỗ, trừng trừng nhìn Bách Khải Văn không chớp mắt.

Trong khi đó, Thu Trang nấp sau một gốc cây cảnh một lúc lâu. Ban đầu, Thu Trang không nghe được âm thanh gì cả, thế nhưng, chỉ một lát sau đó, Thu Trang nghe thấy có tiếng cười cuồng dại của Bách Khải Văn, phát hiện này khiến Thu Trang giật bắn người, vừa mừng vừa sợ, Thu Trang vội di chuyển thân hình theo tiếng cười của Bách Khải Văn.

Căn nhà được xây dựng theo kiến trúc của Nhật, tức là cả khu đất lấy căn nhà gỗ làm trung tâm, xung quanh là một khu vườn rậm rạp và âm u, nhờ thế Thu Trang có thể tìm được nhiều chỗ để ẩn núp.

Lần theo tiếng cười, tiếng đánh nhau, Thu Trang áp sát đến căn phòng cuối cùng của căn nhà gỗ. Biết Bách Khải Văn đang bị chúng đánh, Thu Trang đã rơi lệ, lòng đau như cắt, cắn chặt môi đến trắng bệch. Thu Trang không phát hiện ra mình đang khóc, nước mắt đang rửa trôi một phần nhỏ bùn trên mặt.

Thu Trang rất muốn xông vào cứu Bách Khải Văn, thế nhưng, lại e sức mình yếu, sợ mình chẳng những không cứu được hắn, lại còn hại chính bản thân mình rơi vào vòng nguy hiểm.

Trong lúc Thu Trang còn đang phân vân, do dự không biết nên làm gì, con chó béc giê giống như hung thần ác sát nhảy chồm lên người Thu Trang, miệng gừ gừ, trong bóng tối hàm răng sắc nhọn của nó trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết, còn đôi mắt của nó lại chẳng khác gì một vị thần chết đang chuẩn bị hút lấy linh hồn của người sống.

Mình hôm nay khó mà toàn mạng ra khỏi đây rồi ! Con chó béc giê này đáng sợ quá !

Sắc mặt Thu Trang không còn một giọt máu, cả thân hình đều cứng cờ, mắt trợn tròn nhìn con chó béc giê, sợ hãi đến nỗi không thể kêu lên đến lấy một tiếng.

Thu Trang lắp ba lắp bắp.

_Ngài chó đại…đại nhân à, ngài…ngài có thể tha cho tôi được không ? Ngài….ngài thấy đấy, số của tôi đã cực kì xui xẻo rồi, tôi không có ý định hại ngài, cũng không muốn lấy cắp thứ gì của chủ nhân ngài cả, tôi vào đây chỉ vì muốn cứu người thôi.

Con chó vẫn nhìn Thu Trang bằng đôi mắt khát máu, miệng vẫn gầm gừ không ngớt.

Nghe Thu Trang nói thì có vẻ điên rồ và hơi dở người, thế nhưng, Thu Trang thấy hình như con chó có thể nghe hiểu được những gì mà mình ( ít ra thì Thu Trang cũng cảm thấy thế).

Nhận thấy con chó mặc dù có bộ dạng đáng sợ nhưng không cắn mình, trong lòng Thu Trang reo lên một tiếng, mạnh dạn nói tiếp.

_Ngài chó đại nhân ! Nếu ngài thả cho tôi đi, tôi nhất định sẽ hậu tạ ngài bằng một khúc


Polaroid