hũn của Bách Khải Văn xuống đất, tiếp theo là Thu Hương.
Thu Trang bịt chặt miệng, trân trối nhìn bọn họ không chớp mắt, trong lòng không ngừng run lên. Bọn kia định làm gì anh Bách Khải Văn ? Chúng không định giết chết anh ấy đấy chứ ? Trong đầu của Thu Trang chỉ có một ý nghĩ duy nhất là bọn kia đang âm mưu bắt cóc Bách Khải Văn để tống tiền anh ấy ?
Thu Trang phỉ nhổ vào lòng dạ đen tối của bọn người xấu. Thu Trang rất ghét những kẻ muốn ăn nhưng không chịu làm, chỉ biết dùng mưu tính kế, sống trên mồ hôi và nước mắt của người khác.
Người đàn ông lực lưỡng lôi xềnh xệch thân hình Bách Khải Văn dưới đất, Thu Hương đi bên cạnh, thỉnh thoảng cô ta chửu lên một câu thật tô tục, khinh bỉ nhìn thân hình thảm hại của Bách Khải Văn.
Thu Trang nghiến răng kêu ken két, môi mím chặt, mắt nổ đom đóm vì cáu và vì hận. Thu Trang không hiểu vì sao mình lại cáu, mình lại hận, thế nhưng, Thu Trang không cho phép bất cứ ai được hại Bách Khải Văn.
Không còn thời gian để lý giải cho những suy nghĩ rối rắm, và những cảm xúc trong lòng mình, khi cánh cửa bị đóng lại một cách thô lỗ, tạo nên một âm thanh chói tai, có thể dọa trẻ em khóc thét vì sợ, và khi không còn nhìn thấy bóng dáng của hai kẻ kia nữa, Thu Trang rời khỏi chỗ nấp, đi khom người, nép sát vào bờ tường, tiến đến gần cánh cửa gỗ. Thu Trang ngưng thần, vênh tai lắng nghe động tĩnh bên trong cánh cửa gỗ. Không nghe thấy âm thanh gì khác lạ như tiếng nói chuyện, tiếng bước chân di chuyển của con người, Thu Trang yên tâm là hai kẻ kia đã đi hẳn vào trong nhà.
Mình phải làm sao đây, nên kiên nhẫn đứng chờ cảnh sát đến, hay là nên đi vào trong kia để khám phá và tìm cách cứu anh Bách Khải Văn ?
Thu Trang là một cô gái nóng tính, làm việc gì cũng dựa theo cảm tính của mình, ít khi nào để ý đến hậu quả. Muốn bắt Thu Trang chờ đợi, nếu thế thì nên dùng một sợi dây cột Thu Trang vào trong một gốc cây nào đó.
Thu Trang ngắm địa thế của căn nhà. Tường bao loan khá cao, muốn trèo lên bờ tường bao loan, Thu Trang tính toán phải chạy lấy đà, nhảy bật lên một vận động viên nhảy sào.
Vốn tự hào là một cô gái dám nghĩ dám làm, lại khỏe mạnh, Thu Trang liền thực hiện ngay theo những tính toán trong đầu.
Thu Trang đi giật lùi, mắt trừng trừng nhìn bức tường bao loan cao cao trước mặt. Một…hai….ba… Thu Trang bắt đầu chạy, tốc độ dần dần tăng cao, khi còn cách tường bao loan hơn chục centimet, Thu Trang nhún chân, tung mình lên cao, hai tay dơ lên, cố bám vào thành tường bao loan. Lần thứ nhất thất bại, Thu Trang thử lại lần thứ hai, đến lần thứ tư khi đã thấm mệt, mồ hôi đầm đìa, tưởng mình không thể vượt qua nổi bức tường kia, cuối cùng Thu Trang cũng đã thành công bám được vào bờ tường và trèo lên.
Ngồi trên bờ tường bao loan, Thu Trang đưa tay quẹt mồ hôi trán, mắt nhìn xuyên qua bóng đêm, quan sát căn nhà gỗ đang chìm trong ánh sáng đèn điện sáng trắng. Thật kì lạ ! Bọn kia không sợ chết hay sao mà táo tợn bắt cóc anh Bách Khải Văn, rồi đưa về đây trước mặt nhiều người như thế ?
Từ trong nhà, một người đàn ông có vóc dáng và trang phục của tài xế xe tắc xi mà Thu Trang trông thấy lúc nãy, đang rảo bước nhanh trên sân. Tiến đến cánh cửa gỗ, anh ta mở mạnh sang một bên, bước hẳn ra ngoài, sau đó nổ máy, rồ ga phóng đi.
Trong nhà lúc này chỉ còn người phụ nữ tên Thu Hương kia.
Thu Trang quỳ hai đầu gối trên bờ tường bao loan, một tay vươn ra xa nắm lấy ngọn của một cành cây non, một tay bám chắc vào bờ tường cho khỏi ngã. Khi đã nắm được ngọn cây rồi, Thu Trang uyển chuyển dồn sức nặng của cơ thể sang thân cây, rồi trèo xuống. Nói về leo trèo này, so với chị em Thy Dung, chỉ có hơn chứ không có kém, họ là kẻ tám lạng, người nửa cân.
Thế nhưng, không ai nói cho Thu Trang biết, bên cạnh gốc cây có một cái hố bùn. Thu Trang tụt được gần xuống đất, hai tay nắm lấy thân cây,váy bị cào rách đôi chỗ, nhưng không hề gì, Thu Trang vẫn mỉm cười sung sướng vì đã thành công xâm nhập được vào hang ổ của kẻ thù, chỉ là, vừa bước được hai bước, Thu Trang hẫng người, ngã sấp mặt xuống vũng bùn trước mặt.
Thu Trang khóc không ra nước mắt, rất muốn ngửa cổ lên trời, thét lên một tiếng thật to và phẫn nộ. Vì sao con phải chịu đựng tất cả những xui xẻo, và liên tiếp gặp phải những chuyện không may thế này ? Con là người tốt, con đang cố cứu người, lẽ ra Ông Trời phải giúp con làm việc gì cũng thuận buồm xuôi gió, có lý nào……?
Thu Trang bị mùi bùn khiến cho ho sặc sụa, lăn lộn mấy vòng trong vũng bùn mới đứng lên được. Thật là họa vô đơn chí !
Đúng ngay vào lúc đó, từ trong nhà có một con chó béc giê có thân to như một con bò mộng mới sinh, hung dữ chạy từ trong nhà ra sân, nó sủa lên những tiếng ồm ồm như sấm, tiếng sủa của nó đã phá vỡ đi sự yên tĩnh của căn nhà.
Thu Trang luống cuống, tay chân trở nên thừa thãi, sắc mặt đại biến. Nếu bị con chó kia cắn, không kể đến bệnh dại, tính mạng của Thu Trang sẽ giống như sợi chỉ treo mành chuông khi bị cả chó cắn lẫn bị chủ nhân của nó bắt.
Một ý nghĩ táo bạo và kinh dị vửa nảy ra trong đầu của Thu Trang, nén nhẫn nhịn cảm giác ghê tởm và
