hết bất ngờ này đến bất ngờ kia.
Không ngờ một kẻ có tâm địa xấu xa, có gan bắt cóc và tra tấn người khác lại sợ ma !
Ý nghĩa này vừa lướt qua đầu, Thu Trang cười hắc hắc. Nếu cô ta đã tưởng lầm mình là ma, mình phải lợi dụng cơ hội có một không ai này để dọa cho cô ta một trận sợ đến đứng tim và để trả thù cho anh Bách Khải Văn mới được.
Nghĩ là làm, Thu Trang trợn tròn mắt, hai tay dơ lên cao, mười đầu ngón tay xòe ta như tư thế vồ mồ của một con mèo, còn hàm răng thì lại nhe ra để lộ những chiếc răng sáng bóng. Thu Trang cố ý hạ thấp giọng, âm thanh nhão nhoẹt, vọng về từ dưới ngục, giống hệt mớ đất bùn mà Thu Trang đang mang trên người.
_T..rả…m…ạng….la…ại…cho…. ta …đ…ây….!
Thu Trang lặp lại điệp khúc đáng sợ và rùng rợn đó đến hơn năm lần.
Thu Hương gào thét, sắc mặt càng lúc càng trắng nhợt, biểu hiện càng lúc càng không phải của một con người mà giống người bị bệnh tâm thần phân liệt hơn.
Tiếng gào thét trong hoảng loạn của cô ta đã thu hút sự chú ý của hai người đàn ông. Yên tâm là Bách Khải Văn đã bị đánh đến tình trạng chết dở sống dở, lo sợ cô ta đã gặp phải chuyện gì đó, họ cùng nhau lao ra khỏi phòng, trên đường đi, không biết đã va đập vào những trước ngại vật có trong phòng, bao nhiêu lần.
Nghe thấy tiếng va đập trong phòng biết hai tên đàn ông kia đang lao ra ngoài, Thu Trang vội chạy đi, tìm một chỗ núp dưới một gốc cây, ngay bên cạnh sàn nhà. Vừa đúng lúc đó, hai tên đàn ông cao to lực lưỡng lần mò ra được đến cửa.
Thu Hương đã bị Thu Trang dọa cho sợ hãi đến tinh thần hoảng loạn, ngồi dựa đầu vào thân nhà, miệng không ngừng thì thào lẩm bẩm lập lại điệp khúc.
_Ma….ma…ma….
Lợi dụng lúc hai tên võ sĩ lo kiểm tra tình trạng không được bình thường của Thu Hương, Thu Trang len lén trèo lên sàn nhà, đi nhón ngót, lần mò vào trong căn phòng nhốt Bách Khải Văn.
Căn phòng quá tối, nhất thời Thu Trang không nhìn được thứ gì cả, sơ di chuyển sẽ nếu chẳng may va đập vào thứ gì, sẽ tạo ra tiếng động và gây sự chú ý của ba kẻ kia, nên Thu Trang đành phải đứng im trong bóng tối, cố gắng tập trung tinh thần nhìn căn phòng khắp một lượt, chờ cho đến khi nào làm quen được với bóng tối của căn phòng mới dám di chuyển.
Mặc dù bị đánh không nhẹ, nhưng tinh thần của Bách Khải Văn vẫn rất tỉnh táo. Ngồi một mình trong bóng tối, hắn cố gắng tháo bỏ nút thắt buộc cổ tay của mình. Trong túi quần của hắn có một con dao nhíp nhỏ, chỉ cần lấy được con dáo nhíp, hắn sẽ dùng nó để cắt đứt sợi dây trói. Nhưng vấn đề đặt ra ở đây là, bọn khốn kia trói hắn quá chặt, cổ tay của hắn đang bị tím tái vì chỗ đó không thể lưu thông được máu. Nếu bị trói trong tư thế này nhiều ngày, nguy cơ bị cưa bỏ cổ tay và cổ chân là khá cao, có lẽ không cần chúng phải dùng đòn roi với hắn, hắn cũng trở thành một kẻ tàn phế. Ý nghĩ này càng khiến hắn quyết tâm lấy bằng được con dao nhíp nhỏ kia hơn.
Tiếng di chuyển bằng mười đầu ngón chân và mùi bùn tanh tưởi khiến Bách Khải Văn dừng hết tất cả các động tác, trừng trừng nhìn vào bóng tối trước mặt. Xuyên qua khe hở của những tấm ván gỗ, nhờ ánh trăng và những ngôi sao chiếu vào, hắn lờ mờ thấy một khối đen sì đang mò mẫm từng bước tiến về phía hắn.
Lạ thật, cái khối đen sì đang di động kia là ai ? Không phải là ma đấy chứ ? Hay là bọn chúng định mượn kẻ khác giả thần giả quỷ để nhằm hù dọa tinh thần mình ?
Bách Khải Văn nhếch mép, trong lòng cười lạnh. Hắn đang chờ trò chơi tiếp theo của bọn kia.
Thế nhưng, khi cái khố di động đen sì kia cất lên tiếng nói, Bách Khải Văn lại sững người, trợn tròn mắt nhìn vì kinh ngạc và không dám tin.
_Anh Văn ! Anh Văn ! – Thu Trang thì thào gọi nhỏ – Anh vẫn còn tỉnh chứ ? Anh đang ngồi ở chỗ nào ?
Hắn nhận ra cái khối di động kia không phải là một con ma, cũng không phải là kẻ địch của hắn. Tuy vậy, để cẩn thận và xác minh kẻ kia là ai, Bách Khải Văn không vội lên tiếng, hắn ngưng thần chờ nghe kẻ kia lên tiếng nói tiếp.
Quả nhiên, cái khối di động đèn sì kia sau khi va chạm vào thành ghế, nhăn nhó kêu đau, sau đó bực tức mắng.
_Đúng là cái số phải gió ! Anh Văn, anh ở chỗ nào, sao không lên tiếng đi, hay là anh bị bọn chúng đánh đến bất tỉnh rồi ?
Giọng nói này sao nghe quen thế nhỉ ?
Những cái tên và hình ảnh không ngừng lướt qua đầu Bách Khải Văn. Người đầu tiên hắn nghĩ đến là Thy Dung, thế nhưng, hắn bác bỏ ngay, cô ấy hiện giờ đang mang thai, vả lại, đêm khuya thế này cô ấy theo mình đến đây làm gì, nhất định Trác Phi Dương sẽ không để cho ấy mạo hiểm tính mạng như vậy. Người thứ hai mà Bách Khải Văn nghĩ đến là Thu Trang, ý nghĩ này khiến cho hắn chấn động. Mãi một lúc lâu sau, hắn mới khó nhọc lên tiếng.
_Cô…cô là Thu Trang ?
Bách Khải Văn vừa hy vọng lại vừa không dám vọng tưởng. Hắn chỉ sợ mình đang tự lừa dối chính bản thân mình.
Nghe được tiếng trả lời khàn đục và yếu ớt của Bách Khải Văn, Thu Trang mừng rỡ, vốn định reo lên một tiếng, thế nhưng, hiểu hoàn cảnh của mình và hắn, lại trở thành những thanh âm thì thào.
_Vâng, là tôi đây. Anh đang ngồi ở chỗ nào ?
Tiếng nói này đích thực là của Thu Trang, Bách Khải Văn