g bật loa, nên Thu Trang chỉ nghe thấy tiệng được giọng nói của cô ta, còn người đang nói chuyện điện thoại với cô ta là ai, thì Thu Trang chịu, không biết được.
Kết thúc cuộc gọi, cô ta đút điệt thoại vào trong bóp, lau khô tay, vuốt tóc và tô lại son môi, cô ta rảo bước ra khỏi phòng.
Khi cánh cửa phòng vệ sinh nữ được đóng lại, nghe thấy bước chân trên hành lang xa dần, Thu Trang mới dám mở cửa bước ra ngoài.
Bỗng dưng, Thu Trang thấy lo sợ thay cho Bách Khải Văn, sợ hắn đang bị cô gái kia đưa vào bẫy.
Không dám chần chờ, Thu Trang chạy thật nhanh ra khỏi vòng vệ sinh, chạy trên hành lang, quay về bữa tiệc với tốc độ nhanh nhất, dáo dác tìm bóng dáng của Bách Khải Văn khắp nơi.
Thu Trang sợ hãi khi không thấy Bách Khải Văn đâu cả. Hắn…hắn không phải là bị người ta đưa đi rồi chứ, nhưng mà đi đâu, ai đã đưa hắn đi ?.
Chương 54.
Uống xong mấy ly rượu, tầm nhìn của Bách Khải Văn càng lúc càng trở nên mông lung mờ nhạt, trí óc càng lúc càng không được tỉnh táo, đầu váng vất, người có cảm giác choáng váng muốn say. Hình ảnh của mọi người trong bữa tiệc mờ mờ nhạt nhạt, ngả nghiêng theo từng góc quay trong đầu hắn, còn tiếng cười và giọng của họ lại giống như những tiếng vang vọng về từ xa xăm. Là do tác dụng của loại rượu quá mạnh, hay là…. ?
Bách Khải Văn bóp trán, đặt mạnh đáy ly thủy tinh xuống mặt bàn gỗ, tiếng ồn của âm nhạc và do mọi người chung quanh tạo ra khiến hắn khó chịu. Nhận ra tình hình không ổn, Bách Khải Văn quyết định ra về.
Hắn loạng choạng vừa cố gắng len lỏi qua từng người, vừa cố gắng đi cho thật thẳng, trí óc của hắn càng lúc càng mơ hồ, còn đầu hắn lại đảo điên giống như một kẻ cuồng loạn đang nhảy trên sân khấu của một vũ trường nào đó, mí mắt nặng dần, ngay vào lúc này, hắn muốn kiếm tìm một cái giường nào đó để ngủ. Ý nghĩ này khiến cho hắn sợ hãi. Tuy không phải là một kẻ nghiện rượu nặng, cũng không có được tửu lượng cao, thế nhưng, hắn không thể say đến mức phải cố gắng mới đi được chỉ sau khi uống có mấy ly rượu. Nhất định trong chuyện này có vấn đề, hắn đã bị bỏ thứ gì đó trong rượu.
Bách Khải Văn nới lỏng cổ áo khoác, và nới lỏng cà vạt, cố gắng đi thật nhanh, cố gắng ra đến cổng, và trèo lên xe hơi của mình, chỉ có như thế, hắn mới có cảm giác an toàn.
Bách Khải Văn loạng choạng đi được ra đến sân vườn của khách sạn, cả khu vườn chìm trong ánh sáng nhấp nhánh của những chiếc bóng làm bằng thủy tinh, những chùm sáng xanh, đỏ, tím, vàng….đầy đủ sắc màu, có thể quyến rũ và làm mê mệt bất cứ ai. Bách Khải Văn mắt nhắm mắt mở, tầm nhìn càng lúc càng hạn hẹp, hắn sắp chống đỡ không nổi.
Đúng vào lúc ấy, có một bàn tay mát lạnh đặt lên vai hắn. Theo phản xạ, Bách Khải Văn dùng một thế đòn của người Nhật, hai tay nắm lấy tay của kẻ kia muốn quật ngã kẻ kia xuống đất. Nhưng sức lực của hắn đã bị thứ thuốc mà kẻ nào đó bỏ vào ly rượu, đã hút cạn sức lực của hắn. Bách Khải Văn trượt tay, thở hổn hển, cơ thể càng lúc càng nóng.
Bách Khải Văn nghe thấy có tiếng cười khẽ của kẻ đứng phía sau lưng hắn. Là giọng của một cô gái và giọng nói này rất quen thuộc, đây là ý nghĩ duy nhất của hắn trước khi rơi vào màn đêm tăm tối.
Bách Khải Văn lăn ra đất, nhanh chóng được hai người đàn ông trong trang phục nhân viên của khách sạn dìu đi. Mọi người chung quanh khi nhìn thấy cảnh Bách Khải Văn nhắm mắt, người yếu ớt để cho hai người đàn ông lực lưỡng khoác vào vai, dìu đi, chân gần như nhấc bổng trên mặt đất, đều cho rằng Bách Khải Văn bị say rượu và nhân viên khách sạn đang dìu hắn ra xe, không hề biết rằng hắn bị người ta đưa vào bẫy, và tính mạng của hắn đang gặp nguy hiểm.
Dáo dác tìm Bách Khải Văn khắp nơi mà không thấy, linh cảm có chuyện chẳng lành, Thu Trang gần như lao ra khỏi hội trường tổ chức tiệc, chạy nhanh ra tiền sảnh, vừa chạy vừa hốt hoảng tìm hình bóng của Bách Khải Văn khắp nơi. Thu Trang chạy nhanh trên sân vườn của khách sạn, khi chạy gần ra đến cổng, Thu Trang thấy một người đàn ông có vóc dáng rất giống Bách Khải Văn đang được hai người đàn ông trong trang phục của nhân viên khách sạn dìu lên một chiếc xe tắc xi, đi bên cạnh họ là cô gái mặc váy màu vàng, nếu Thu Trang nhớ không lần thì tên của cô ta là Thu Hương.
Thu Trang nghĩ nhanh, lạ nhỉ, anh Văn uống rượu đâu có nhiều đâu mà cần phải nhờ người khác dìu mình ra xe, hơn nữa, anh ấy có xe ô tô riêng mà, sao anh ấy không bảo hai người kia dìu mình vào trong xe ô tô riêng để cho tài xế chở về nhà ?
Ý nghĩ này lập tức nâng cao lòng cảnh giác cao độ của Thu Trang. Nhớ lại những gì mà người người phụ nữ tên Thu Hương kia đã nói trong phòng vệ sĩ nữ, Thu Trang càng nghi ngờ động cơ tốt bụng của cô ta hơn.
Hai người đàn ông lực lưỡng trong trang phục nhân viên phục vụ của khách sạn, sau khi dìu Bách Khải Văn vào một chiếc xe tắc xi có màu danh dương, cả hai trao đổi mấy câu với Thu Hương, sau đó, họ mở cửa cho cô ta trèo lên.
Lòng Thu Trang nóng như lửa đốt, chỉ sợ Bách Khải Văn bị người đàn bà xấu xa và bỉ ổi kia hại. Mặc kệ hắn có nguyện ý lên giường và thiết lập một mối quan hệ theo kiểu tình nhân với cô ta
