on gái mà hắn yêu hơn bản thân mình. Mặc dù tiếc nuối, và đau khổ đấy, nhưng hắn không hề hối hận vì đã yêu Thy Dung, hay làm nhiều việc vì cô ấy. Hắn tin rằng trong trái tim Thy Dung vẫn dành một góc nhỏ cho hắn, ấn tượng mà hắn để lại cho Thy Dung sẽ không dễ phai mờ, cô ấy sẽ nhớ về hắn bằng những kí ức vui vẻ và tốt đẹp mà cả hai đã có với nhau. Chỉ cần có được những điều này, hắn cũng đã thấy mình đạt được ước nguyện. Thứ mà hắn đang thiếu chính là lòng tin dành cho tình yêu, sự hy sinh cho người mình yêu.
Bách Khải Văn nhìn đám đông trước mặt, không hiểu tại sao hôm nay, hắn lại thấy lạc lõng và chán ghét cái thế giới xa hoa và phù phiếm này, muốn trở về nhà riêng, muốn tự nhốt mình trong phòng, đắm chìm trong tiếng nhạc và chìm vào trong giấc ngủ an lành.
Không còn tâm trạng để tiếp tục dự tiệc, Bách Khải Văn đi tìm chủ nhân của bữa tiệc, để chào một tiếng.
Đi ngang qua tiền sảnh, một cô gái có vóc dáng như người mẫu, mặc một chiếc váy màu vàng dài đến ngang đùi, cổ áo được khoét rộng hình chữ V, hở một khoảng ngực trắng ngần, khuôn mặt được trang điểm khéo léo, mái tóc màu vàng được uốn quăn, tươi cười, lả lướt tiến lại gần Bách Khải Văn.
_Chào anh ! – Cô ta ngọt ngào lên tiếng – Anh có thể mời em một ly rượu được không ?
Bách Khải Văn ngẩng đầu nhìn cô ta. Đây không phải là lần đầu tiên, hắn được con gái chủ động làm quen, vì thế, hắn không mấy ngạc nhiên.
_Được, sao lại không ?
Bách Khải Văn nhếch mép. Người đẹp đã chủ động xà vào lòng hắn, tại sao hắn phải giả vờ thánh thiện để làm gì ? Vả lại, mấy ngày gần đây tâm trạng của hắn luôn buồn bực, không vui, hắn muốn tìm một trò chơi mới để giải sầu.
Bách Khải Văn ra hiệu.
Một nhân viên phục vụ nam trong trang phục áo ái gile màu xám đen mặc bên ngoài, áo sơ mi dài tay mặc đằng trong, trên cổ thắt một cái nơ màu đỏ, quần tây màu đen, bưng một khay rượu đến.
Bách Khải Văn lấy hai ly, một ly đưa cho cô gái, còn một ly cầm trên tay.
Cô gái cụng nhẹ ly rượu của cô ta vào miệng ly của Bách Khải Văn.
_Anh có thể cho em biết tên của anh được không ? Em thấy anh rất quen, hình như em đã gặp anh ở đâu đó rồi.
Bách Khải Văn nâng ly rượu lên, nhấm một ngụm nhỏ. Hắn quan sát biểu hiện trên khuôn mặt của cô ta, qua khe hở của chiếc ly thủy tinh.
_Anh là Bách Khải Văn, em gọi anh là Khải Văn được rồi.
Cô gái che miệng, cười duyên.
_Ồ, hóa ra anh là Bách Khải Văn, là Tổng giám đốc của công ty M&T. Em thường xuyên đọc báo và nghe nói về anh, thảo nào em thấy anh quen thế.
Từ khi biết được thân phận thật của Bách Khải Văn, cách cư xử của cô ta trở nên niềm nở và nhiệt tình hẳn. Cái mác Tổng giám đốc của một công ty lớn khiến nhiều cô gái không thể cưỡng lại sức hút của hầu bao dày cộm và địa vị của hắn.
Bách Khải Văn cười nhạt. Thấy cô gái đứng trước mặt ngoài cái dáng vẻ bề ngoài, thì không còn ưu điểm nào khác. So với Thy Dung và Thu Trang, cô ta vĩnh viễn không thể sánh bằng được họ.
Thy Dung là một cô gái sống phóng khoáng, là người chung thủy trong tình yêu, là người trọng nghĩa khinh tài, có thể sống chết vì người mình yêu, quan tâm và lo lắng đến sự an nguy của người thân trong gia đình, luôn cố gắng hết sức mình để bảo vệ an toàn cho họ.
Còn Thu Trang, tuy rằng chỉ mới quen biết, thế nhưng, Bách Khải Văn cũng đã nhận ra được nhiều ưu điểm tốt của Thu Trang. Thu Trang là một cô gái dám nói dám làm, tính cách ngay thẳng và bộc trực, là một trang giấy trắng, chưa từng trải đời, cũng chưa từng yêu ai cả. Nhớ lại nụ hôn vào sáng nay, trên môi Bách Khải Văn nở một nụ cười nhẹ.
Cô gái thấy Bách Khải Văn rơi vào suy tư, lại cười một cách khó hiểu. Cô ta không vui khi thấy Bách Khải Văn hoàn toàn lờ đi sự tồn tại của mình.
Cô ta nũng nịu hỏi Bách Khải Văn.
_ Anh Văn ! Anh không muốn biết tên của em sao ?
Bách Khải Văn thu hồi tầm mắt, uống nốt số rượu trong ly, hỏi lại cô ta như một cái máy không có cảm xúc.
_Tên của em là gì ? – Bách Khải Văn nheo mắt – Để anh đoán nhé, tên của em là Hoa Cúc đúng không ?
Cô ta đấm nhẹ một cái vào ngực Bách Khải Văn, giả vờ giận dỗi bảo.
_Anh Văn, anh lại trêu em rồi. Tên của em đâu phải là Hoa Cúc.
Bách Khải Văn thấy trò chơi này thật chán ngắt. Tuy vậy, hắn vẫn tỏ ra lịch sự.
_Vậy thì tên của em là gì ? Anh chịu không đoán được tên của em.
_Tên của em là Thu Hương, anh phải nhớ cho kĩ, không được quên.
Bách Khải Văn chưa kịp phản ứng, cô ta đã khoác tay vào khủy tay hắn.
_Anh Văn, chúng ta ra nhảy thôi. Âm nhạc đã nổi lên rồi.
Bách Khải Văn đã biết tối hôm nay mình gặp phải một con rắn trong lốt một con nai. Một người con gái có tính cách như cô ta sẽ khó mà cắt đứt được khi dính vào, cô ta sẽ bám theo, sẽ hút cạn túi tiền của người đàn ông mà cô ta nhắm trúng, khi nào người đàn ông đó không còn đủ khả năng để cung phụng cho cô ta nữa, lúc đó cô ta mới chịu buông tha.
Bách Khải Văn là người từng trải, từng bị nhiều cô gái xỏ mũi, trong đó đau đớn nhất là vết thương lòng do Ella gây ra. Cô ta đã lừa dối hắn hai lần, lần nào cũng đâm những nhát dao sâu hoắm vào trái tim hắn. Bài học đó quá sâu sắc