Polaroid
Vòng Quay Của Số Phận

Vòng Quay Của Số Phận

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213884

Bình chọn: 10.00/10/1388 lượt.

h hơn mức bình thường, người mềm nhũn, lả dần ra phía sau.

Bách Khải Văn ngạc nhiên tột độ, vội vòng tay qua eo Thu Trang, giữ cho Thu Trang khỏi ngã. Thu Trang đã hoàn toàn ngất xỉu, nụ hôn đầu tiên đã bị một kẻ xấu xa như Bách Khải Văn cướp mất.

Bách Khải Văn đã hôn rất nhiều cô gái, mỗi người đều để lại cho hắn những cảm giác và cảm xúc khác nhau, thế nhưng, lần đầu tiên hắn mới gặp phải một cô gái như Thu Trang, rõ ràng tính cách rất hung dữ, hay nổi nóng và mạnh mẽ, nhưng lại không thể chống đỡ nổi một nụ hôn của hắn.

Đây không phải là nụ hôn đầu tiên của cô ấy đấy chứ ?

Bách Khải Văn bế Thu Trang trên tay, nhìn đôi mắt nhắm nghiền của Thu Trang, trên môi hắn nở một nụ cười khó hiểu.

Diễn biến vừa rồi khiến ông quản gia và tài xế riêng sững sờ, nhìn đến ngây ngẩn cả người. Cả hai không đoán được Bách Khải Văn lại đang toan tính điều gì trong đầu.

Chương 53.

Đã gần được nửa tháng kể từ lúc nhập viên, sức khỏe của Hoài Thương đã khá hẳn lên, vết thương trên trán đang liền sẹo. Hoài Thương thường xuyên đi dạo bộ trên sân bệnh viện với Trần Hoàng Anh, với Thy Dung, với bố mẹ và người thân trong nhà họ Hoàng, có đôi khi Hoài Thương còn chạy nhảy và đùa nghịch như một đứa trẻ, mỗi lúc như thế, Trần Hoàng Anh lại thót tim vì lo sợ. Hoài Thương là một cô gái vô lo vô nghĩ, không hiểu được nỗi lo lắng của người khác, cũng không quan tâm đến thương thế của mình. Trần Hoàng Anh thì lại khác, mặc dù hắn chỉ có hơn Hoài Thương gần ba tuổi, thế nhưng hắn ra dáng là một người chín chắn, trưởng thành, là một người sống thiên về nội tâm, biết lo lắng và suy nghĩ cho người khác. Nói như vậy, không có nghĩa là Hoài Thương là một kẻ vô tình, nhưng vẫn không thể bằng được Trần Hoàng Anh. Một người sống thiên về nội tâm kết hợp với một người hướng ngoại, lấy tính cách của người này bù đắp vào chỗ thiếu của người kia, âu cũng là duyên phận của hai người.

Tinh thần và tâm trạng của Trác Phi Dương càng ngày càng phấn chấn hẳn lên. Nhờ sự tận tình cứu chữa của y bác sĩ, được Thy Dung hết lòng chăm sóc và yêu thương, hắn đang trong giai đoạn phục hồi.

Hàng ngày, Thy Dung thường đẩy xe đưa Trác Phi Dương đi dạo trên sân bệnh viện, chọn một chỗ mát, dưới bóng cây, Thy Dung trải một tấm thảm, nhờ người nhấc Trác Phi Dương ngồi xuống bên cạnh, Thy Dung gối đấu lên đùi hắn, hai tay cầm cuốn sách, dơ lên cao, nhẩm đọc nhỏ trong miệng cho Trác Phi Dương nghe. Cuộc sống của họ trôi qua trong yên bình và hạnh phúc.

Trác Phi Dương đang đi chậm lại để nắm bắt lấy những thứ mà trước kia hắn luôn thiếu. Bây giờ, hắn đã tìm được người con gái thật lòng yêu hắn, dù cho hắn có bị tàn tật suốt đời, hay nghèo hèn, cô ấy cũng muốn được ở bên cạnh hắn. Hắn thấy mình thật may mắn và hạnh phúc, thấy mãn nguyện và hài lòng với những gì mà hắn đang có.

Chiều nay, Thy Dung lại đẩy xe đưa Trác Phi Dương ra sau sân vườn của bệnh viện, nơi đây cách hai khu nhà chính khá xa, cây xanh rợp bóng mát, yên tĩnh không có một bóng người.

Thy Dung khom người, cúi xuống, tay vòng qua cổ Trác Phi Dương, cười hỏi.

_Anh Dương ! Hôm nay, anh muốn nghe em đọc truyện gì ?

Trác Phi Dương dịu dàng nhìn vào mắt Thy Dung, trên môi hắn nở một nụ cười nhẹ.

_Tùy em, truyện gì cũng được, chỉ cần em kể, anh đều thích nghe.

Thy Dung giận dỗi.

_Không được, anh phải có chính kiến chứ ? Lần nào, em hỏi anh, anh cũng trả lời tương tự như thế. Em không vui một chút nào.

Trác Phi Dương hắng giọng.

_Thôi được rồi. Để cho em vui, anh muốn em đọc cho anh nghe cuốn “Đồi gió hú”

Thy Dung liếc mắt nhìn xuống quai đeo túi xách của mình.

_Tiếc là, em không mang theo đây ! Hay là, anh ngồi đây đợi em nhé, để em quay về phòng lấy.

_Ừ, em đi đi.

Thy Dung hôn chụt lên hai má Trác Phi Dương, sau đó hấp tấp bước đi.

Trác Phi Dương dặn với theo.

_ Thy Dung, đi chậm thôi. Em đang mang thai đấy.

Thy Dung cười ròn rã.

_Em biết rồi. Em sẽ chú ý cẩn thận.

Trác Phi Dương ngồi trên ghế xe, đăm đăm nhìn theo bóng dáng nhỏ nhắn của Thy Dung, đôi mắt hắn tràn đầy tình cảm, nụ cười trên môi hắn trở nên ấm áp và dịu dàng.

Đến khi hình bóng của Thy Dung khuất sau một gốc cây, Trác Phi Dương thu hồi lại tầm mắt của mình, lạnh lùng hỏi.

_Cậu đến đây làm gì ?

Trác Phi Dương sở dĩ cố ý muốn Thy Dung đọc cho mình nghe truyện “Đồi gió hú” vì hắn phát hiện ra hình dáng của Bách Khải Văn đang tiến về phía mình. Do không muốn Thy Dung phải rơi vào tình huống khó xử, Trác Phi Dương đã khôn khéo rời Thy Dung đi.

Bách Khải Văn cũng nhận ra được thâm ý của Trác Phi Dương. Vả lại, lần này hắn đến đây cũng không phải tìm Trác Phi Dương để gây sự, hay ép Thy Dung phải quay về bên cạnh hắn. Hắn đến đây tìm hai người vì một nguyên nhân khác.

Bách Khải Văn nhìn hình ảnh ngồi trên xe lăn của Trác Phi Dương. Bỗng dưng, hắn thấy có lỗi với cả Thy Dung và Trác Phi Dương. Nếu hắn không đưa xấp tài liệu kia cho Thy Dung, thì vụ tai nạn đó đã không diễn ra, Trác Phi Dương cũng không phải sống trong cảnh tàn tật thế này, Thy Dung không phải khóc lóc và rơi lệ, cũng không phải chịu đựng những cú sốc quá lớ