XtGem Forum catalog
Vợ Nhặt

Vợ Nhặt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210251

Bình chọn: 8.5.00/10/1025 lượt.

Tôi cần phải đi tắm một chút…!!

_Tại sao cô không cho nó uống…?? Cô bắt tôi trông nó làm gì…?? Lúc nữa tôi phải đi làm rồi…!!

Thanh cười nửa miệng, tay chỉ lên tờ lịch. Thanh nói.

_Anh chăm chỉ quá nhỉ…?? Hôm nay chủ nhật anh cũng đi làm à…??

_À.. thì…!!

_À thì cái gì…!! Mau cho thằng nhóc uống đi. Anh có biết là cho đến bây giờ ngón tay của tôi vẫn bị đau âm ỉ không hả. Tôi mà bị làm sao thì anh chết với tôi. Đừng tưởng anh là ông chủ mà tôi tha cho anh…!!

Nghe giọng hăm dọa của Thanh. Dũng nhíu mày quát.

_Cô đang ăn nói không có phép tắc đấy. Nếu cô muốn làm ở đây thì nên học cách cư xử cho phải phép còn nếu không mời cô xếp đồ của cô ra khỏi đây…!!

Thanh khinh khỉnh đáp trả lại lời Dũng.

_Tôi sẽ ra khỏi đây khi nào tôi thấy anh có thể chăm sóc thằng nhóc một cách cẩn thận và đối xử với nó thật tốt. Còn nếu không anh đừng hòng tách tôi ra khỏi nó…!!

_Cô bị điên hay sao thế…?? Bố mẹ cô không nói gì cô hay sao…?? Họ có biết cô đang ở đây không…??

_Cảm ơn anh đã quan tâm. Họ đều đang ở nước ngoài…!!

Dũng nhếch mép.

_Vì thế nên cô đi quậy đúng không…??

Thanh tức giận.

_Anh vừa phải thôi. Tôi không cho phép anh nói xấu tôi. Tôi nói cho anh biết, tuy tôi bắt anh phải cho tôi ở lại đây chăm sóc thằng nhóc nhưng mà tôi không làm gì xấu cả, vì thế tôi yêu cầu anh nên tôn trọng tôi một chút….!!

Thanh đưa một bộ hồ sơ trước mặt Dũng.

_Còn đây là lí lịch, giấy khám sức khỏe của tôi. Mong anh nhận cho…!!

Dũng cầm lấy, tò mò Dũng giở ra xem. Suýt chút nữa là Dũng bật cười. Nhìn thấy vẻ mặt ửng đỏ, đôi môi mín chặt vì cố nén cười của Dũng. Thanh giật lại bộ hồ sơ.

_Có gì đáng cười đâu mà anh dám cười tôi hả…??

_Tôi đã nói ngay từ đầu công việc trông trẻ này không hợp với cô. Cô có thấy ai làm đơn xin việc bằng tiếng anh khi họ đi giúp việc nhà không. Tôi nghĩ họ không thể hiểu nổi cô đang viết gì đâu. Họ lại tưởng cô bị tâm thần, hay trí óc của cô có vấn đề…!!

Thanh đỏ mặt vì ngượng, đúng là Thanh hơi đãng trí lẽ ra Thanh nên ghi bằng tiếng việt nhưng do thói quen nên Thanh viết tất cả bằng tiếng anh. Thanh hỏi khó Dũng.

_Vậy là anh không hiểu tôi viết gì…?? Anh có cần tôi làm lại bộ hồ sơ khác không..??

Dũng biết Thanh đang hỏi xỏ Dũng nên Dũng im lặng không đáp. Thanh bực mình vì mải dây dưa với Dũng mà quên mất nhiệm vụ chính.

_Hôm nay tôi có việc bận nên anh làm ơn trông thằng nhóc giúp tôi…!!

Dũng nhướng mày hỏi Thanh.

_Cô bận gì….??

_Đó là việc của tôi. Còn anh chỉ cần trông thằng nhóc hộ tôi là được rồi…!!

_Cô nói rất hay nhưng cô đã nhận trông nom thằng nhóc nên cô phải có trách nhiệm, tôi không có hơi đâu đi làm thay cho cô…!!!

Thanh nghe Dũng nói mà muốn nổi máu điên lên.

_Anh vừa phải thôi, tôi chỉ nhờ anh trông hộ thằng nhóc trong vòng có mấy tiếng mà anh cũng làm không được. Anh có phải là bố của nó không hả…??

Câu nói của Thanh làm Dũng tái mặt.

_Nếu tôi nói nó không phải là con của tôi, cô có tin không…??

Thanh đứng bất động tại chỗ, đôi mắt nhìn Dũng không chớp. Thanh hét.

_Anh bị khùng thì cũng khùng vừa thôi. Tôi không có hứng đùa với anh. Mặc anh có muốn trông thằng nhóc hay không, tôi cũng ép anh trông nó….!!

Thanh bước luôn ra cửa.

_Chào anh….!!

Dũng quát Thanh.

_Cô đứng lại. Nếu cô bước đi ra khỏi đây, tôi thề là cô không còn cơ hội quay lại đây nữa….!!

Thanh đứng khựng lại, bạn chân Thanh đau nhói. Đôi dép bằng bông trơn tuột làm Thanh lao thẳng vào cánh cửa. Một tiếng dầm vang lên thật to. Thanh đếm có hơn mười ngôi sao đang bay lơ lửng ở trên đầu. Thằng nhóc thấy Thanh bị ngã, nó khóc toáng lên. Dũng muốn cười lắm nhưng cười không nổi.

Thanh ngồi bệt xuống đất, bàn tay xoa xoa vào trán. Thanh lầm bầm.

_Đúng là xui xẻo. Tại sao lúc nào mình cũng gặp nạn…??

_Tại vì cô ngu nên cô mới thế….!!

_Anh còn lắm mồn được nữa hả..?? Tại vì tiếng hét chết tiệt của anh nên tôi mới bị như thế này…!!

_Thần kinh của cô xem ra yếu quá nhỉ..?? Cô nên đi khám lại bác sĩ đi, họ sẽ kê đơn thuốc cho cô…!!

Thanh đứng phắt dậy, tiếng khóc của thằng nhóc làm Thanh đau lòng. Thanh trách móc Dũng.

_Anh còn ở đấy lắm mồn được nữa hay sao. Anh không thấy là thằng nhóc đang khóc đấy hả…??

Thanh đón thằng nhóc trong lòng Dũng. Bàn tay Thanh vỗ nhẹ vào lưng nó. Thanh nựng.

_Em ngoan nín đi nào. Nín đi, chiều nay bố sẽ đưa em đi chơi công viên…!!

Dũng phản đối.

_Ai bảo cô là tôi sẽ đưa nó đi chơi…??

Thanh trừng mắt.

_Anh im miệng đi. Anh đưa nó đi chơi một buổi thì chết hả…??

_Tôi không muốn…!!

Thằng nhóc càng nghe nó càng khóc to hơn. Thanh sợ hãi vội bế nó ra khỏi phòng Dũng. Thanh sụt sùi.

_Chị xin lỗi chị hứa sẽ không bỏ Tiến nhưng mà Tiến phải hứa với chị là Tiến sẽ ngoan và sẽ không khóc…!!

Thanh dong thằng nhóc khắp nhà, từ vườn ra cổng, từ cổng lên sân. Thanh mất gần ba mươi phút thằng nhóc mới chịu nín. Thanh đau cả đầu, nếu Thanh không nhanh thế nào Thanh cũng muộn chuyến bay của Thiên Long. Thanh phải làm gì với thằng nhóc bây giờ. Hay là mang nó theo, chắc là chỉ còn có cách đó. Bố nó không chịu trông nó. Lúc nãy anh ta nói cái khỉ gì thế nhỉ “ Không phải l