pacman, rainbows, and roller s
Vì Em Mà Anh Đến

Vì Em Mà Anh Đến

Tác giả: Huyền Mặc

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325873

Bình chọn: 7.5.00/10/587 lượt.

cho cô, cô bỗng hỏi: “Thầy, chuyện đó rốt cuộc do ai làm?”Vấn đề vẫn còn ở đó, không thể né tránh.Cánh tay đang đẩy cửa của Tống Thư Minh khựng lại, anh quay người nhìn cô nói: “Bạn cùng phòng của em vô tình nghe được điện thoại của Kiều Ngự, bọn anh đều đang nghi ngờ chuyện ấy có liên quan đến cậu ta, vì vậy anh đã cho người tới con hẻm hôm trước em gặp chuyện điều tra. Đầu đường vẫn còn những mảnh vỡ của chai rượu cùng tranh của em, xung quanh có người nhặt rác cũng nghe thấy chuyện tối hôm ấy, anh ta nói nhìn thấy người ở đường Trường Thạch đến, nghe động tĩnh khác lạ nên bỏ chạy.” Anh nhìn sắc mặt cô, nói tiếp: “Anh đã đến đường Trường Thạch, hiện tại những kẻ ở đó rất sợ hãi, chắc chúng lo nhà Kiều Ngự xảy ra chuyện thì khó lòng bảo đảm an toàn cho bản thân, vì vậy đã thừa nhận hết mọi chuyện.”Duy An vừa nghe nhắc đến đám người ở đường Trường Thạch thì lòng đã nguội lạnh một nửa, tính cách Kiều Ngự kỳ quái, không thích kéo bè kết cánh với đám nam sinh khác trong trường, mà chỉ xưng huynh gọi đệ với những người bạn thời cấp ba và đám người bát nháo ngoài xã hội kia thôi, chuyện ấy ai cũng biết.Huống hồ bản thân gia đình Kiều Ngự còn là một tập đoàn lớn như thế, sao có thể mọi ngành nghề kinh doanh đều trong sạch, rõ ràng?Cô ngồi bên giường không nói gì, cho tới tận khi Tống Thư Minh nói xong, anh đi đến vỗ vỗ vào vai cô, “Anh không nói vì sợ em biết sẽ không chịu nổi, nhưng giờ anh nghĩ không thể cứ giấu em mãi, em phải biết rõ con người Kiều Ngự, cũng nên biết mức độ nghiêm trọng của sự việc.”Cô lắc đầu, đột nhiên ngửa người ngã vật ra giường, cô nằm đó bịt chặt mắt không nói gì.“Là Kiều Ngự sai đám người ở đường Trường Thạch làm?”“Phải, chúng thừa nhận rồi, chúng nói Kiều Ngự bảo chúng đi tới gần quán KTV Kim Tước tìm một cô gái mang tranh. Anh nghĩ, nếu không phải Kiều Ngự, đám người đó mặc dù không tử tế gì nhưng cũng sẽ không tự dưng chạy vào trung tâm thành phố gây chuyện với một cô gái như em, chẳng được lợi lộc gì, cũng không phải vì muốn cướp bóc, bọn họ vốn không có động cơ gây án.”Duy An dụi khóe mắt, cố gắng cười nhưng cười không nổi, trái tim như bị ai đó đấm mạnh một cái, rõ ràng chuyện này cô cũng nghi ngờ rồi, nhưng sau khi được kiểm chứng lại cảm giác như không sao chấp nhận nổi.Kiều Ngự tại sao phải lừa cô? Tại sao lại hẹn cô ra ngoài? Tại sao lại cho người tới hại cô?Đúng là cô từng làm phiền cuộc sống của anh, nhưng mối tình thầm lặng đó không thể bị coi là tội lỗi được.Duy An nhìn những tia nắng ban mai nhảy nhót qua kẽ ngón tay, ánh sáng hắt vào theo khe rèm cửa vừa được kéo ra, góc độ rất vừa vặn, có thể nhìn thấy hình dạng của chùm ánh sáng yếu ớt đó.Yêu và hận, đột nhiên bị phơi bày dưới ánh nắng mặt trời, chàng trai cô từng thích suốt ba năm đã dùng thủ đoạn tàn nhẫn nhất để xỉ nhục cô, thậm chí anh còn làm bộ tình sâu ý nặng với cô, gạt cô nói rằng anh cũng rung động trước cô.Giống như bức tranh bị rách nát đó, mọi ký ức thuộc về Kiều Ngự đều đã sụp đổ, không thể giải thích gì được nữa.Anh có biết, thứ mà Duy An trân trọng nhất chính là đôi mắt không, không có một thị lực tốt, không có độ nhanh nhạy trong việc cảm nhận phân biệt màu sắc, cô sẽ chẳng có gì cả, ngay cả khả năng duy nhất ông trời ban tặng cô cũng đã bị tổn thương rồi.Kiều Ngự dùng phương thức tàn nhẫn nhất để hủy hoại mọi thứ cô có, đập vỡ bức tranh cô đã vất vả hoàn thành, từ nay về sau thế giới này chỉ còn hai thái cực màu sắc, đen và trắng.Duy An nhẹ nhàng tự nói với mình: “Người mà mình thích là một ma quỷ, một ma quỷ thật sự.” Giống như kiểu tự trào, phải khiến mắt chảy máu cô mới cảm thấy dễ chịu hơn.Tống Thư Minh rất lo cho Duy An, anh ngồi xuống bên giường hòng giúp cô bình tĩnh lại, nhưng Duy An lại nhìn anh cười cười: “Thầy ạ, em không sao đâu.”Cô ôm đầu gối ngồi dậy, nghiêm túc nhìn anh hỏi: “Nói cho em biết sự thật, em khiến người ta chán ghét tới mức ấy sao? Chán ghét tới… cho dù Kiều Ngự không thích em, cũng phải dùng cách đấy để báo thù ư?”Anh ôm chặt cô, “Không phải đâu.” Anh đột nhiên nghĩ, nếu cô có thể khóc một trận thì tốt biết bao, nhưng Duy An lại bình tĩnh tới mức khiến người ta xót xa.Cô vẫn lặng lẽ như thường, còn bảo muốn về trường.Tống Thư Minh làm bữa sáng cho cô, ngồi nhìn cho tới khi cô ăn xong mới hỏi: “Tự em quyết định đi, có muốn giao hết chứng cứ cho cảnh sát không, chúng sẽ bị kết tội cố ý gây thương tích.”Duy An uống xong hớp sữa cuối cùng, ngẫm nghĩ rất lâu, lâu tới mức phải đến trường ngay nếu không sẽ muộn, lúc ấy cô mới cắn răng nói: “Đợi em được không, em muốn suy nghĩ, giờ em không quyết định được.”Cô thật sự không thể hiểu, vì lý do gì mà Kiều Ngự hận mình tới mức này, cho dù anh coi thường cô thì cũng không cần phải dùng phương thức ấy.“Em muốn xem bức tranh đó, anh mang về không?”Tống Thư Minh đưa cô quay về phòng mình, đằng sau cửa còn có một chiếc tủ âm tường, anh mở ra, bên trong có rất nhiều đồ được bọc vải trắng.Bức tranh cô vẽ Kiều Ngự để ngay ngoài, thiếu niên áo trắng dưới ánh nắng mặt trời, biển hoa oải hương màu tím sẫm in sâu trong mắt.Ngày hôm đó, anh và c