ô đeo tai nghe cùng nghe một bài hát, anh cố tình hỏi cô: “Này! Tại sao tai em đỏ bừng lên thế?”Màu tím đan xen, giờ nhìn bức tranh cô đã không còn phân biệt được màu tím ấy có phải là màu mà cô muốn pha không nữa, giống như bị phủ một lớp bụi lên trên.Duy An giơ tay muốn lấy bức tranh ra, “Vứt nó đi, em thật sự không muốn nhìn thấy nó nữa.” Vừa nói vừa kéo bức tranh, bất cẩn khiến miếng vải trắng phủ món đồ đằng sau rơi xuống, cô đẩy gọng kính ôm bức tranh quay ra sau nhìn, đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng, lại giơ tay vào lôi đống đồ đó ra xem.Tống Thư Minh ngăn cản, nhưng Duy An cố chấp muốn xem, cuối cùng cô cũng kéo hết tấm vải trắng xuống, chân tướng bại lộ.Trong chiếc tủ âm tường đó đều là những bức vẽ Duy An bán cho phòng tranh, khi trước họ gọi điện nói có người rất thích tranh cô vẽ và muốn mua nhiều hơn, thực ra người đó chính là Tống Thư minh.Anh mua hết tranh của cô Chương 35: Quỷ Kế Của Tình YêuCô lật xem từng bức từng bức một, Tống Thư Minh đứng sau cũng ngồi xổm xuống bên cạnh cô, “Anh chỉ là…”Giải thích cũng vô dụng, anh bèn từ bỏ ý định đó, vò tóc nói: “Xin lỗi, anh nghĩ nếu mua đồ cho em hoặc tặng em thứ gì đó nhất định sẽ khiến các bạn ở trường thấy không bình thường, chi bằng làm như thế này dù sao anh cũng lớn tuổi hơn em nhiều, anh có khả năng cho em một cuộc sống tốt đẹp đầy đủ, đừng vì vậy mà cảm thấy mắc nợ anh.”Anh chỉ muốn tìm mọi cách để cô có một cuộc sống tốt đẹp hơn, tìm mọi cách giúp đỡ cô, nhưng không muốn làm tổn thương tới lòng tự tôn của cô.Thời khắc này Duy An có rất nhiều điều muốn nói, nhưng cô lại không thốt lên lời, cảm giác này khiến cô không biết phải làm thế nào cho đúng. Cô đành chọn cách quay lại ôm chặt anh, nước mắt giàn giụa dụi dụi vào lòng anh, “Thầy ơi, vậy mà em lại đánh thầy. Hôm đó em bị điên thật rồi.”Cảm xúc mãnh liệt chỉ muốn giết chết bản thân mình ngay lúc này khiến Duy An càng buồn bã hơn.Trên thế giới này, có người tìm đủ mọi cách để làm hại cô, cũng có người vắt óc suy nghĩ giúp cô có một cuộc sống vui vẻ, không muộn phiền.Anh đưa cô về trường.Tám giờ, tháp chuông đồng hồ điểm rất chuẩn xác, trước cửa học viện Mĩ thuật người qua kẻ lại, những sinh viên tới muộn chạy như điên, đâm cả vào người đi đường cũng mặc kệ.Duy An chạy vào lớp học, bên trong giá vẽ đã bày khắp lớp, các bạn ngồi trên ghế của mình ăn sáng đợi thầy giáo, chẳng ai chú ý tới việc cô đã quay lại.Cho tới tận khi Duy An lén lút cúi đầu đi vào góc lớp, Cố Mộng Mộng ngồi bên cạnh vẫn đang chuyên tâm gặm bánh trứng, cô bạn cứ ăn mãi ăn mãi đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng, thế là ngẩng đầu lên nhìn sang bên cạnh, sau đó kinh hãi trợn tròn mắt thét lên: “Á… Ma!”Duy An vội vàng giơ tay với chiếc bánh trứng nhét vào miệng bạn, ngăn chặn hành động khủng bố vừa rồi, “Suỵt!”“Duy An!” Cố Mộng Mộng hàm hồ lao tới ôm cô, “Cậu quay về rồi, mắt cậu… đầu cậu…” Sinh viên chăm ngoan kích động tới mức không khống chế nổi hành động của mình, vạch tóc của Duy An ra nhìn trên nhìn dưới, nhìn trong nhìn ngoài, chỉ sợ cô có điểm bất thường nào đó mà mình không nhận ra. “Tại sao cậu lại đột nhiên bỏ đi? Mình tìm thế nào cũng không được, lo sắp muốn chết mất.”Duy An nhìn Cố Mộng Mộng chăm chăm, đột nhiên khịt khịt mũi, rồi yếu đuối ôm lấy bạn, “Mộng Mộng, mình biết cậu thật lòng lo cho mình.”Cố Mộng Mộng xúc động, chiếc bánh trứng bị ném sang một bên, hai cô gái buồn tới mức chẳng thốt lên lời, nhưng không dám để những người bạn tò mò trong lớp chú ý, vậy là lén bỏ ra ngoài nhà vệ sinh nói chuyện.Duy An kể cho Cố Mộng Mộng nghe chuyện mình bỏ về nhà, Cố Mộng Mộng cúi đầu thừa nhận: “Mình nghe thấy Kiều Ngự gọi điện thoại, mình cũng kể với thầy Tống rồi, thầy nói nhất định sẽ giúp cậu, mình tin thầy, nhưng cậu… cậu đừng trách bọn mình, bọn mình đều lo cậu không chấp nhận nổi, dù sao cậu cũng thích Kiều Ngự bao nhiêu năm như thế…” Cố Mộng Mộng càng nói càng giận, đột nhiên cao giọng: “Tại sao anh ta lại đối xử với cậu như thế?”Duy An vội vàng ra hiệu cho bạn nói nhỏ thôi, thấy nhà vệ sinh không có người, cô mới yên tâm, sau đó lắc đầu nói: “Mình không biết, mình rất muốn làm rõ chuyện này, nhưng mình thật sự không muốn gặp anh ấy. Thầy hỏi mình có muốn gặp cảnh sát để giao chứng cứ không, nhưng mình vẫn chưa quyết định.”“Tại sao? Anh ta hại cậu thành ra thế này!” Cố Mộng Mộng rõ ràng là không sao hiểu nổi.Duy An không nói gì, nhìn những khối kiến trúc bên ngoài cửa sổ, thư viện vẫn tĩnh lặng như thế, hình như tất cả lại quay về trước đây, chẳng có gì thay đổi.Cảm giác như ngủ một giấc dậy, mở mắt ra, sân trường phủ sương, tầm mắt của cô vẫn rõ ràng như cũ, có thể thấy bóng Kiều Ngự đứng dưới bức tượng điêu khắc đó.“Mình cũng không biết có phải do mình quá yếu đuối hay không.” Cô thấy buồn phiền, đẩy đẩy gọng kính. Cố Mộng Mộng yên lặng bất thường, không hỏi nhiều.Không khí dịu lại, hành lang trống trải, mọi người đều đang ở trong lớp học, hai cô gái kéo tay nhau chạy đi, chạy đến tận cuối hành lang, vào một lớp học không có người, rồi bắt đầu vẽ linh tinh lên bảng đen.Cố Mộng Mộng giúp Duy An v