nghiêm túc.Nếu cô không trả lời thật chị ấy sẽ tức giận.An Hạ sợ nhất là bị Nhã Doanh giận,vậy nên cô vội vã nói.
– Em,em chỉ muốn nói rằng.Chị..Chị đã thay đổi.Thay đổi rất nhiều.
Nhã Doanh biết An Hạ nói thật nên khẽ cười nói.
– Phải rồi.Em nói đúng.Chị là thay đổi.Chị thực chất đã thay đổi vào khoảnh khắc em chạy ra biển cố lấy cho bằng được món quà này.Em nhớ không.
Nhã Doanh nói rồi lấy ra sợi dây chuyền còn đeo trên cổ.An Hạ nhận ra sợi dây,lòng một cảm giác ấm áp trào dâng,khoé mắt hồng hồng.Cô nói.
– Chị vẫn đeo nó.
Nhã Doanh nói.
– Chị vẫn luôn đeo nó,từ khi em đưa cho chị tới hôm nay.
An Hạ cúi đầu.Nước mắt lăn dài trên má.
-Sao em lại khóc.
Nhã Doanh có chút bối rối nhìn An Hạ.Cô không nghĩ An Hạ sẽ khóc.An Hạ khóc khiến cô rất đau lòng.Nhã Doanh lúng túng đưa tay giúp An Hạ lau đi nước mắt.An Hạ vội tránh né đi khiến bàn tay Nhã Doanh hụt hẫng giữa không trung.Lòng Nhã Doanh cũng hụt hẫng.
– Tại sao mãi bây giờ chị mới nói ra những điều ấy.Tại sao khi em làm tất cả để có được một chút tình cảm của chị thôi chị cũng không chịu chấp nhận em.Hiện tại có phải là muộn rồi không.
An Hạ vừa khóc vừa nói.Nhã Doanh trân trối nhìn An Hạ hồi lâu mới lên tiếng.
– An Hạ.Em nói vậy là có ý gì.Muộn,có nghĩa là em đã thay đổi.Tình cảm của em đã thay đổi.
An Hạ cắn môi quả quyết nói.
– Phải.Em thay đổi rồi.Kể từ lần chị không tới sân bay tiễn em thì em đã nhủ với lòng phải quên đi chị.Phải tìm một tình yêu hạnh phúc hơn.Em hiện tại đã tìm được rồi.
Nhã Doanh nghi ngờ hỏi lại.
– Em muốn nói là Chí Cường sao.
An Hạ gật đầu nói.
– Phải.Chính là cậu ấy.Khi em cô đơn nhất,khổ sở nhất chính cậu ấy đã luôn ở cạnh em,an ủi em,giúp em dần vui vẻ trở lại.Chính vì vậy trái tim em cũng dần hướng về cậu ấy.
Nhã Doanh phản ứng dữ dội.
– Không,chị không tin.An Hạ,là em đang nói dối. Trong ánh mắt em rõ ràng là còn tình cảm với chị,chị nhìn ra tất cả. An Hạ sao em phải lừa gạt mình.Sao phải nói dối.
An Hạ cắn môi đáp.
– Em còn tình cảm với chị nhưng em sẽ chọn Chí Cường.
Nhã Doanh nói.
– Chị sẽ khiến em phải chọn chị.
Nói xong Nhã Doanh liền kéo An Hạ vào lòng và hôn lên môi An Hạ.Nụ hôn bất ngờ khiến cho An Hạ không kịp phản ứng.Cho đến khi cô kịp nhận thức mọi chuyện thì cũng chỉ có thể run rẫy mà đón nhận.Nước mắt lại trào ra bên má.
Nhã Doanh không cảm thấy hạnh phúc.Hai lần hôn môi với An Hạ cô đều không thấy hạnh phúc.Lần trước là tức giận,lần này là đau lòng.Những giọt nước mắt mặn chát của An Hạ hòa lẫn trong nụ hôn này.Tim Nhã Doanh cũng đau đớn vô cùng nhưng cô không nguyện buông tha cho An Hạ.Cô phải mang em ấy trở về bên mình.
An Hạ khóc,nhưng đó không phải vì uất ức.Mà bởi vì quá hạnh phúc.Nụ hôn của Nhã Doanh cô cứ nghĩ cả đời chỉ được cảm nhận qua một lần.Hiện tại này khiến cô quá ngỡ ngàng.Đôi khi hạnh phúc quá cũng khiến người ta rơi lệ.
Tuy nhiên điều này chỉ riêng An Hạ hiểu rõ.Cô sẽ im lặng cho đến khi đủ cảm giác an toàn khi ở bên Nhã Doanh.Lúc ấy sẽ nói cho chị biết.
CHƯƠNG 9: TÔI PHẢI LÀM SAO
Nhã Doanh buông An Hạ ra.Bàn tay run rẫy,cảm giác đau xót tràn ngập trong lòng.Cô vẫn luôn tự tin,luôn cho rằng chỉ cần mình thay đổi,chỉ cần mình xứng đáng với em ấy thì sẽ có được em ấy.Một năm qua cô chưa bao giờ nghi ngờ niềm tin ấy.Nhưng hôm nay cô lại nghĩ,có phải chăng cô đã sai lần rồi.Là cô thật sự sai lầm phải không.
Nhã Doanh siết chặt bàn tay.Cô đứng lên xoay lưng lại với An Hạ rồi khẽ nói.
– An Hạ..Thật xin lỗi..
An Hạ ngước nhìn Nhã Doanh,lại là bóng lưng cô đơn ấy.Tại sao cô luôn cảm thấy Nhã Doanh rất cô độc,ngày xưa khi chị ấy luôn một mình cũng vậy.Giờ đây khi chị ấy luôn được săn đón hoan nghênh cũng vậy..Thật sự khiến người khác đau lòng.
– Nhã Doanh.
An Hạ gọi khẽ.Cô bước lại gần Nhã Doanh.Bàn tay đưa ra muốn chạm vào chị ấy nhưng vẫn không dám.Nhã Doanh cũng không quay lại.Cô chỉ im lặng lắng nghe An Hạ.
– Tình yêu của hai người con gái luôn rất khó khăn và đau khổ.Khi em yêu chị em đã chịu đựng rất nhiều,cha mẹ em từng khóc vì em,từng đánh mắng em.Bạn bè thì bàn tán rè bỉu.Thầy cô thì khuyên can.Chị biết không..Từ khi em công khai yêu chị. Em chưa từng biết đến hai từ “hạnh phúc”..Vậy nên khi chị từ chối em ,em dù đau lòng nhưng vẫn thấy an ủi..Bởi vì em biết chị sẽ không gặp phải những chuyện đó.Chị sẽ trãi qua một cuộc sống bình thường.Một tình yêu bình thường.Và một gia đình cũng bình thường như bao người khác.Đó cũng là lý do để em cố quên đi chị mà tiếp nhận Chí Cường..Nhưng hôm nay chị lại bước vào con đường này..Đau khổ nhiều lắm.Chị có thể chịu đựng và kiên trì được không.
Nhã Doanh khẽ xoay người lại cô nhẹ nhàng ôm lấy An Hạ. Một cái ôm thuần khiết và ấm áp.Cô vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của An Hạ rồi nói.
– An Hạ.Thời gian trước kia để em một mình đối diện tất cả.Thật xin lỗi..Chỉ còn biết nói Xin lỗi với em.Nhưng chị hứa.Kể từ hôm nay,chỉ cần em cho chị cơ hội.Chị sẽ không để em một mình.Con đường sau này chị và em cùng nhau đối mặt.
An Hạ khẽ cười..Nhưng cuối cùng cô chỉ nói.
– Chí Cường quá tốt với em.Em không muốn khiến cậu ấy tổn thương
