Old school Swatch Watches
Vạn dặm tìm chồng

Vạn dặm tìm chồng

Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213353

Bình chọn: 7.5.00/10/1335 lượt.


“Trình tiên sinh, anh có thể đừng thêu dệt chuyện hai chúng ta thành không có chút tiết tháo(1) nào như vậy được không?”

(1) Tiết tháo: chí khí cương trực và trong sạch.

“Đây không gọi là không có tiết tháo, mà chính là duyên phận.” Trình Giang Dực dựa vào đầu giường, há miệng ra để Tô Tiểu Bồi bón cho anh một miếng cơm. Mới yêu nhau chưa được bao lâu, anh đã bất hạnh nằm viện rồi. Có điều lần này có giai nhân bên giường hầu hạ, anh nằm viện rất vui vẻ. “Hơn nữa anh nằm trên giường bệnh hôn mê bất tỉnh mà vẫn có thể vẫy gọi được sự ái mộ của phụ nữ, mê lực này đáng được nêu gương, thực sự khiến người ta bội phục có đúng không?”

“Không đúng. Có người tin anh mới lạ.” Tô Tiểu Bồi lại đút cho anh một miếng. Con người này rõ ràng chỉ là nằm viện nghỉ dưỡng thôi, tay đâu có tàn phế, cứ muốn người ta hầu hạ cơm nước, chẳng lẽ lúc xuyên không quay lại, não đã hỏng thành ấu trĩ hơn rồi sao?

“Hừ, hừ!” Trình Giang Dực hất hất cừm. “Ai đọc cuốn sách đó đều sẽ cảm thấy bên trong rất có tình.”

“Để đẩy mạnh tiêu thụ, đương nhiên phải biên tập cho có tình.”

Trình Giang Dực liếc mắt nhìn cô, sau đó bĩu môi giả bộ đáng thương. “Tiểu Bồi, tướng mạo anh bây giờ cũng khá anh tuấn, không hề kém trước kia, thân thể tuy không được tốt như trước nhưng cố gắng nghỉ dưỡng, cũng mạnh mẽ, cường tráng mà, em không được thay lòng.”

“Anh đủ rồi đấy!” Tô Tiểu Bồi đặt bát xuống. “Anh đừng có vì nằm viện quá buồn chán mà tìm người đến chọc cho vui.”

“Vậy quá trình yêu đương của chúng ta cứ định như vậy đi.”

“Vô vị.”

“Tóm lại màn theo đuổi của anh vừa mãnh liệt lại thâm tình, em phải cố gắng tiếp chiêu. Nếu không thấy được quá trình phát triển hợp lý từ oan gia biến thành người yêu của chúng ta, mọi người sẽ thất vọng lắm đó.”

‘Là mọi người thất vọng hay là anh thất vọng vì không được chơi?”

“Đâu phải anh đang chơi chứ! Quá trình yêu đương trước đó của chúng ta không tốt, trải nghiệm quá ít, anh chưa được hưởng thụ việc theo đuổi em, em cũng cảm thấy đáng tiếc đúng không, cho lên bây giờ là vừa khéo. Chẳng phải chính em cũng đã bảo anh phải theo đuổi được em rồi hẵng nói đó sao?”

Tô Tiểu Bồi chẳng còn lời nào để nói. Có ai vô vị đến mức đòi phải theo đuổi qua theo đuổi lại chứ, anh bình an quay lại, khôi phục sức khoẻ, nhớ ra cô, đối với cô mà nói, thế là đã đủ rồi.

“Cho nên, Tô cô nương, anh bắt đầu theo đuổi, em cứ để bị theo đuổi cho tốt.”

“Việc theo đuổi của anh chính là nằm vật ra giường bệnh, thêu dệt ra một câu chuyện tình yêu và làm nũng sao?”

“Hề hề!” Trình Giang Dực chẳng hề ngại ngần chút nào. “Em xem, em có thể cảm nhận được hứng thú của anh rồi đấy.”

“…” Tô Tiểu Bồi trở nên cảnh giác. “Trình tiên sinh, lần này là anh cố tình nằm viện phải không?”

“Là thật đó, chẳng phải anh đang nằm trên giường bệnh đây sao?”

“Em đi tìm bác sĩ của anh để hỏi.” Tô Tiểu Bồi vờ như muốn đứng dậy.

“Đừng, đừng. Hà tất phải bỏ gần cầu xa, trực tiếp hỏi anh là được rồi.”

“Được, vậy anh có bệnh gì phải nằm viện?” Lúc này cô đang có cảm giác chẳng qua anh đang lừa gạt cô đến hầu hạ anh thôi.

“Bệnh tương tư.”

“…”

“Bạn gái anh vẫn chưa cân nhắc xong chuyện đưa anh đi giới thiệu với nhạc mẫu.”

“…”

“Hằng ngày còn phải nỗ lực nghĩ xem dùng biện pháp gì để theo đuổi người con gái mình yêu thương, tích mệt thành bệnh.”

“Anh bịa chuyện vừa vừa thôi chứ.” Tô Tiểu Bồi thở dài, cầm một quả táo lên, gọt vỏ cho anh ăn.

“Anh nghiêm túc đó.” Trình Giang Dực nhìn Tô Tiểu Bồi chăm chú gọt vỏ táo, liền cười, anh rất thích dáng vẻ chăm sóc người yêu này của cô.

“Anh nghiêm túc cái gì?” Tô Tiểu Bồi đang kiểm điểm lại xem có phải mình nuông chiều anh quá không, người đàn ông này đúng là không thể nuông chiều được, hễ nuông chiều là IQ của anh ta giảm sút đáng kể.

“Nghiêm túc nhớ em mà. Chúng ta vẫn còn rất nhiều vấn đề phải giải quyết, ví dụ như, em gọi anh là gì mới được nhỉ? Tráng sĩ, A Trạch, Trình tiên sinh hay là A Dực?”

“Anh muốn em gọi cái nào?” Cô thế nào cũng được, dù sao thì cũng vẫn là anh. Nhưng vừa hỏi xong cô đã lại nghĩ, đúng là cô chiều anh quá rồi.

“Gọi thế nào anh cũng cảm thấy thiệt thòi. Nếu gọi tráng sĩ hay A Trạch, vậy thì anh của thời hiện đại thiệt thòi biết bao, anh cũng là chân mệnh thiên tử cơ mà. Còn gọi anh là Trình tiên sinh hay A Dực, vậy anh của thời cổ đại hơi đáng thương quá, như thể em đã quên mất anh rồi. Tóm lại kiểu gì cũng khó xử.”

‘Vậy anh cân nhắc xong rồi thì thông báo cho em nhé! Gọi như thế nào cũng được.” Cứ tạm thời chiều anh một chút vậy. Ban đầu khi cô rời đi, nhất định là anh đã rất buồn đau, bây giờ cô bù đắp cho anh vậy.

“Anh cân nhắc xong rồi.” Trình Giang Dực tỏ vẻ hớn hở.

“Ừm, là gì?”

“Anh yêu, Honey, Darling, Sweetheart, My love, tâm can nhi, tâm tiêm tiêm nhi. Rất nhiều, em chọn cái nào?”

“…” Kiềm chế một chút, sau khi cô rời đi, nhất định anh đã phải chịu không ít đau khổ, bây giờ cô phải đối xử với anh tốt một chút. “Ăn táo đi, Trình tiên sinh.”

“Được thôi, tên gọi yêu cũng là một loại tình ý, tuỳ em gọi thế nào cũng được, anh không chê bai đ