en thuộc!
‘Tĩnh Nghiên…’ Vừa quay đầu, Sầm Tử Tranh đã kích động kêu lên.
Khương Tĩnh Nghiên, người bạn tốt nhất cô có khi làm sinh viên trao đổi lúc còn ở đại học Đài Loan, không ngờ rằng hôm nay lại gặp được cô ở đây, nhưng nhìn kỹ lại bạn tốt thì thấy cô đang mặc quần áo sặc sỡ, vừa nhìn đã biết mới tham gia lễ hội rước xe hoa lúc nãy.
‘Aaaaa … Tử Tranh, thật sự là bạn, thật sự là bạn …’
Tĩnh Nghiên nhảy đến ôm chầm lấy Sầm Tử Tranh, vừa nhảy vừa reo lên: ‘Tốt quá rồi, Tử Tranh, mình rốt cuộc cũng gặp lại bạn rồi!’
Có trời mới biết cô bạn kia của cô đang làm cái gì, học được một nửa thì không thấy tung tích đâu cả, không có cách nào liên lạc được, cũng may ông Trời có mắt, để cho bọn họ gặp được nhau ở một nơi xa lạ thế này.
‘Tĩnh Nghiên, nhiều năm không gặp, bạn có khỏe không?’ Sầm Tử Tranh cũng kích động nhìn cô, nhìn ánh mắt quan tâm tràn đầy ý cười của cô.
‘Khỏe, đương nhiên là khỏe rồi, mình là Tĩnh Nghiên siêu cấp vô địch kia mà, sao lại ủy khuất chính mình được chứ! Nhưng còn bạn, thế nào mà vẫn không có chút tin tức nào của bạn vậy, thật đáng thét nha!’ Tĩnh Nghiên cố ý nhăn mặt nhíu mày nói.
Sầm Tử Tranh thấy cô như vậy không khỏi bật cười, thật không ngờ nhiều năm không gặp, bạn cô vẫn lạc quan như vậy, nếu như mình có được một nửa sự lạc quan của Tĩnh Nghiên thì tốt quá, như vậy có phải chuyện gì cũng sẽ không trở thành như hôm nay không?
Nhiều năm qua, toàn bộ tinh lực của cô đều tập trung vào việc xây dựng Leila, không nhắc đến quá khứ, không nói chuyện tình cảm, cô sống cuộc sống giống như một người máy, gần như sắp quên mất cảm giác vui vẻ là thế nào.
Vì vậy khi nhìn thấy gương mặt tươi cười sáng lạn như ánh mặt trời kia của Tĩnh Nghiên cô quả thực hâm mộ đến cực điểm.
‘Đúng rồi Tĩnh Nghiên, sao bạn ăn mặc như thế này? Giống như diễn trò vậy?’
Sầm Tử Tranh kéo kéo y phục trên người cô, bộ y phục đầy vẻ phong tình của dân tộc thiểu số, nhìn rất xinh đẹp.
Tĩnh Nghiên che miệng cười, chỉ tay về phía cách đó không xa: ‘Hôm nay mình đến giúp việc thôi, là giúp anh trai mình, đợi lát nữa mình giới thiệu cho hai người biết nhau nha!’
‘Anh trai bạn?’
Sầm Tử Tranh không hiểu hỏi lại: ‘Mình nhớ bạn có nói với mình anh trai bạn học luật kia mà, sao bây giờ lại đi tham gia đoàn rước xe hoa này?’
Khương Tĩnh Nghiên làm ra vẻ rầu rĩ, thở dài một tiếng nói: ‘Anh trai mình đúng là luật sư không sai nhưng gần đây không biết bị bệnh gì, cứ muốn làm cái gì mà triển lãm về phong tục của các dân tộc thiểu số, còn muốn kéo mình đi nghiên cứu cái gì mà đặc thù của trang phục gì đó, thật là chịu không nổi mà!’
Sầm Tử Tranh mỉm cười, cô ngược lại rất hâm mộ cách sống thoải mái, tự do tự tại như vậy. Nếu như có thể, cô cũng muốn sống cuộc sống bình thường, thậm chí là tầm thường …
‘À này Tử Tranh, từ khi bọn mình tách rời đến nay hoàn toàn không có tin tức gì của bạn, rốt cuộc là bạn bận rộn chuyện gì? Thật là thần bí nha!’
Tĩnh Nghiên ngoài miệng bất mãn làu bàu nhưng trong mắt không giấu được sự quan tâm, lo lắng.
‘Mình …’
Sầm Tử Tranh vừa định nói nhưng cô suy nghĩ một chút rồi mỉm cười nói: ‘Không có gì, chỉ là bận một số việc vặt thôi!’
‘Gạt người! Bạn nhất định là lén lút lấy chồng đúng không? Để mình đoán thử xem, là Phương học trưởng hay là … người kia, là Cung học trưởng phải không? Nghe nói nhà anh ta có rất nhiều tiền nha, về sau mình mới biết, thì ra anh ta là tổng giám đốc của Cung thị tài phiệt, thật khiến người ta kinh ngạc nha! Tử Tranh, mình hâm mộ cậu chết mất!’
Tĩnh Nghiên bô lô ba la một tràng không hề chú ý đến vẻ mặt không được tự nhiên của Sầm Tử Tranh.
‘Tĩnh Nghiên, bạn hiểu lầm rồi, mình với Cung Quý … Cung học trưởng chẳng có quan hệ gì hết!’ Cô ngượng ngập nói nhưng trong giọng nói nghe kỹ sẽ thấy được có chút thê lương …
Q.5 – Chương 20: Người Đàn Ông Tên Khương Ngự Kình (1)
‘Tử Tranh, hai người thế nào?’
Tĩnh Nghiên dè dặt lên tiếng hỏi, thực ra cô biết không nên tìm hiểu chuyện tình cảm của người khác nhưng Tử Tranh là bạn tốt của cô, cô vẫn luôn muốn quan tâm người bạn này.
Sầm Tử Tranh cười khổ một tiếng, đôi môi hồng nhẹ nhếch lên: ‘Mình với hắn … vĩnh viễn cũng không có khả năng!’
‘Sao lại thế được chứ, hai người lúc đó rất yêu thương nhau kia mà …’
‘Mình chỉ hận không thể giết chết hắn!’ Sầm Tử Tranh tâm tình có chút kích động, lớn tiếng ngắt lời Tĩnh Nghiên.
‘Tử Tranh …’ Tử Tranh thấy trong mắt bạn mình toát ra một tia phẫn hận, sợ đến giật mình, cô không có nhìn lầm đấy chứ?
Chừng như nhận ra mình biểu hiện quá lộ liễu, Sầm Tử Tranh vội điều hòa lại tâm tình, dù sao người biết được chân tướng của câu chuyện cũng không có mấy người.
‘Đừng nói mình nữa, nói về bạn đi. Bạn sao rồi?’ Cô vội lên tiếng hỏi, hy vọng dời đi sự chú ý của bạn mình.
Tĩnh Nghiên biết mình cũng không tiện hỏi nhiều vì vậy nở nụ cười, nói: ‘Mình hả, về cơ bản thì vẫn như vậy, đi làm mấy năm cảm thấy rất chán vì vậy từ lúc hết hạn hợp đồng đến giờ mình là người làm việc độc lập. Cũng may là có anh trai làm chỗ dựa bằng không thì chắc chỉ có nước uống gió Tây Bắc!’
Nói dứt
