lại nhịp thở sau đó nói khẽ: ‘Vào đi!’
Alina bưng một tách cà phê bước vào, mùi thơm nồng nàn của cà phê trong chớp mắt tràn ngập cả căn phòng. Đây là espresso mà cô thích uống nhất, không thêm đường, không thêm sữa!
Từ khi trở thành Leila, cô đã bắt đầu quen với loại cà phê này rồi!
Cái đắng của loại cà phê này cũng giống như nỗi cay đắng trong lòng cô. Mỗi một ngụm cà phê uống vào đều cảm nhận được vị đắng đến tận cùng, như vậy mới có thể giảm bớt đi nỗi cay đắng trong lòng!
Q.5 – Chương 22: Sự Kiện Bất Ngờ (1)
‘Leila, em nghĩ chị nên ra giải thích với mọi người một chút!’
Alina nhẹ giọng nói, nhìn vẻ hoảng hốt và tiều tụy trên mặt Sầm Tử Tranh, cô thoáng có chút đau lòng: ‘Mọi người đều đang đợi chị trở lại!’
Thực ra cô không hề muốn ép Leila làm như vậy, tâm tình bây giờ của Leila cô rất hiểu, chỉ là … không nên để mọi người chờ mãi!
Trước mặt Sầm Tử Tranh là ly cà phê bốc khói, hương thơm của nó như bao phủ lấy cô. Chậm rãi cầm ly lên nhấp một ngụm cà phê, vị đắng lan dần trong miệng, theo đó nụ cười khổ cũng tràn trên gương mặt.
‘Alina, chị rất thất bại, đúng không? Lúc này chị thật không biết làm sao đối mặt với mọi người nữa!’ Cô rầu rĩ lên tiếng.
Alina nhẹ thở dài một tiếng, cô không trả lời câu hỏi của Sầm Tử Tranh mà hỏi ngược một câu không ăn nhập gì: ‘Leila, thực ra có lúc mọi chuyện không giống như chị tưởng tượng đâu. Chị không hỏi làm sao biết mọi người đang nghĩ gì?’
‘Em muốn chị nói gì với mọi người đây? Nói chị vô dụng đến mức nào, ngay cả đứa con tinh thần của mình cũng không giữ được mà để cho Cung thị thu mua sao?’
Nụ cười khổ trên gương mặt Sầm Tử Tranh càng sâu.
Alina nhìn Sầm Tử Tranh, lúc này cô mới nhận ra một điều, một người cho dù kiên cường đến đâu cũng sẽ có lúc yếu ót, như Leila chẳng hạn, từ khi cô quen biết Leila thì đã biết cô gái này như một dũng sĩ vậy, không ngừng chiến đấu, chiến đấu với bản thân, chiến đấu với đối thủ cạnh tranh, chiến đấu với hoàn cảnh!
Cô chưa gặp được người phụ nữ nào có thể làm cho sự nghiệp của mình khởi sắc đến như vậy. Sự chuyên nghiệp và chuyên tâm của Leila luôn khiến cho tất cả đồng nghiệp khâm phục, hơn nữa, tài năng thiết kế bẩm sinh của cô khiến cho những nhà thiết kế khác đều hâm mộ. Vì vậy mấy năm nay, Alina nhìn thấy luôn là một Leila xinh đẹp, thần thái sáng láng, sự nghiệp vẻ vang.
Hôm nay sự tiều tụy và bất lực của Leila khiến cho Alina có chút không thích ứng kịp. Nhiều năm như vậy, cô rốt cuộc đã dỡ xuống lớp vỏ bọc kiên cường rồi sao?
‘Leila, thực ra chị không cần giải thích gì với mọi người cả bởi vì …’
Alina muốn nói lại thôi, biểu tình trên mặt có chút không được tự nhiên.
‘Bởi vì sao?’ Sầm Tử Tranh hỏi lại.
Alina hít sâu một hơi, lấy can đảm nói: ‘Mọi người đều ở phòng họp, Leila, chị qua thì sẽ biết thôi!’
Trên gương mặt âu sầu của Sầm Tử Tranh hiện lên một chút nghi hoặc, một chút tức giận nhưng biểu tình đó lướt qua rất nhanh, cô đặt tách cà phê xuống, đứng dậy nhẹ giọng nói: ‘Đi thôi!’
Bất luận là thế nào, nên đối mặt thì cũng phải đối mặt thôi, không phải sao? Dù bây giờ cô đã sắp ngã quỵ rồi!
Phòng họp rất yên lặng, khi Sầm Tử Tranh lấy hết dũng khí bước vào, nhìn từng gương mặt thân quen của mỗi người, nước mắt suýt nữa không nhịn được mà rơi xuống!
Cô lặng lẽ bước đến vị trí của mình, ngồi xuống, ngay lúc cô định lên tiếng thì bất ngờ, cả phòng họp rộ lên những tràng vỗ tay! Trước mắt Sầm Tử Tranh lúc này là những gương mặt tràn đầy hưng phấn.
Hành động và biểu tình ngoài sức tưởng tượng này của mọi người khiến cho Sầm Tử Tranh ngây ngẩn cả người, cô sững sờ nhìn từng gương mặt tươi cười kia, bất chợt có cảm giác như mình đang nằm mơ.
‘Mọi người … sao vậy?’ Cô kinh ngạc hỏi.
Lúc này còn chuyện gì có thể khiến cho mọi người vui vẻ đến vậy sao?
HÌnh như có gì đó không thích hợp!
‘Leila, nghe nói chúng ta sắp vào Cung thị làm việc, trở thành một nhân viên của Cung thị, đúng không?’ Một nhà thiết kế có thâm niên kích động hỏi.
‘Leila, chị thật tài giỏi nha. Em nghĩ sau này chúng ta có Cung thị làm chỗ dựa vậy thương hiệu Leila có thể hoàn toàn phát huy được rồi!’ Một nhân viên phòng kế hoạch hưng phấn tiếp lời.
‘Em cũng thấy mình rất may mắn, mới làm việc chưa bao lâu thì đã được gia nhập vào Cung thị rồi, Leila, chị đúng là đại ân nhân của em, sau này em quyết một lòng theo bên cạnh chị!’ Trợ lý thiết kế mới đến mắt lòe lòe sáng, trên mặt tràn đầy vẻ cảm kích nhìn Sầm Tử Tranh nói.
Nhất thời cả phòng họp xôn xao cả lên, trên mặt mọi người đều lộ ra vẻ vui mừng gần như tạo thành một vẻ hoàn toàn đối lập với vẻ u sầu trên mặt Sầm Tử Tranh.
Lúc này trên mặt Alnia cũng đầy ý cười, cô dựa sát vào Sầm Tử Tranh, thì thào bên tai cô: ‘Thế nào? Phản ứng của mọi người không giống như chị tưởng tượng đúng không?’
Sầm Tử Tranh lại lần nữa ngây người tại chỗ, cô thấy mình sắp không hòa nhập được với bầu không khí vui vẻ này.
Sao thế nhỉ?
‘Mọi người đối với quyết định thu mua của Cung thị vui vẻ vậy sao?’ Rốt cuộc cũng có thể cất nên lời, Sầm Tử Tranh lên tiếng hỏi, trong đôi mắt đẹp lộ ra vẻ khô
