c rũ rượi xốc xếch , nước mắt dính đầy trên mặt
Vuốt tóc sang một bên , cô không phuc hét lớn:”Lạc Ngạo Thực , nói cho anh biết , việc em muốn gặp mặt con , không việc gì phải được anh cho phép !” Cô níu lấy cổ áo anh , từ trên giường quỳ lên , từng chữ từng câu nói rõ:”Còn nữa… anh đừng nghĩ có thể xúc phạm em , tùy tiện nói ra như thế. Nếu không phải vì Lạc Dật , cũng đừng hòng em quan tâm đến anh !”
Nhìn dáng vẻ khóc lóc khiến Lạc Ngạo Thực càng nổi điên , trực tiếp cởi áo ngủ trên người xuống , lộ ra cơ ngực rắn chắc ~~
Chân sau ngã quỵ lên giường , nắm tóc Vũ Nghê:”Đừng nói hay như vậy. Em nghĩ cái gì , anh đều biết được. Xúc phạm ư , để xem em thoát thế nào !”
Nói xong , lần nữa đặt Vũ Nghê xuống giường , không cần quan tâm đến cô đấm đá , gào thét chửi rủa thế nào , cơ thể mạnh mẽ nhanh chóng tiến sâu vào bên trong ~
Phía dưới của anh giống như một lưỡi dao nhọn , mỗi một lần động thân , đều dùng phương thức tàn nhẫn nhất , đi vào chỗ kín của cô , căn bản không cần biết cô đau đớn , khóc lóc ra sao !
Chất dịch nóng bỏng của anh hòa quyện đi vào cơ thể cô , từng giọt , từng giọt rỉ xuống tấm chăn , phút chốc tạo thành một hỏm sâu loang lổ.
Trạng thái đau đớn khiến cô càng phải bấu chặt vào bả vai anh. Hai nhịp điệu kết hợp vô cùng ăn ý , kích tình trơn tru , mạng mẽ phối hợp , giảm nhiều nỗi đau nơi sâu kín nhất……
“Ư…” Cơ thể và trái tim giày vò đến không chịu nổi , không ngừng khống chế mà khóc
Anh một mặt di chuyển cơ thể , một mặt thì thầm bên tai cô:”Nhớ , về sau không được tùy tiện ra vào phòng của Lạc Dật. Nếu thằng bé có gì khác lạ , cũng không được chạm vào , em nghe rõ chưa ?!”
“Lạc Dật là con trai của em , cả anh và em đều có quyền lợi như nhau ——” Mặc dù đau đến chết đi sống lại , nhưng cô tuyệt đối không muốn nghe lời của anh
“Xem ra không dạy dỗ em một bài học , thì em sẽ không nhớ đúng không ?! Tốt , hôm nay nhất định phải để em nhớ mãi không quên !” Nói xong , đồng thời rút vật cương cứng ra khỏi cơ thể cô
Anh quỳ trên giường , đỡ lấy hai chân cô , bàn tay bắt đầu vuốt ve gần nơi tư mật đỏ thẩm ~
Vốn là chỉ muốn cảnh cáo , nhưng chứng kiến chỗ thắt chặt kia , không nhịn được , dùng đầu ngón tay cọ sát chung quanh:”Thật đẹp……”
Trong nháy mắt , thân thể cô cong quắp lên , ‘hậu môn’ thắt chặt càng thêm nhạy cảm
Vũ Nghê không ngừng giãy dụa , lắc đầu lia lịa:”Lạc Ngạo Thực , anh…… không… em không muốn…”
“Cái gì không , Vũ Nghê , anh hiện tại rất muốn làm với em ở đây…” Đầu ngón tay hướng phía hậu môn , ấn xuống , trực tiếp nói cho cô biết (Trời ạ , tên này biến thái , muốn cả hậu môn =.=)
“Đừng…… Anh không thể đối xử với em như vậy !” Vũ Nghê kịch liệt lắc đầu , giống như đang nhìn thấy kẻ biến thái.
“Nơi này chưa từng có người chạm qua ?!” Rất hấp dẫn , khiến cho người ta không thể dời đi tầm mắt
“Chưa… có !” Cô dùng sức lắc đầu. Đơn thuần nghĩ là nói không , anh ta sẽ tha cho mình
Nhưng mà , hoàn toàn ngược lại
“Không tệ , cuối cùng em cũng có chỗ chưa bị xâm phạm. Khi em làm vợ anh , lần đầu tiên của em , thật tiếc không phải là anh , vậy thì phải thử nơi này !” Sờ sờ gần nơi bí hiểm ~~
“Không muốn , nghe em nói đã , em không muốn……” Vũ Nghê dùng sức lắc đầu.
“Ngoan , rồi em sẽ thấy hứng thú !” Nói xong , dùng lực ép hai chân cô chống lên đầu vai mình ~ đẩy cao……
“Ưm…. ” Không lâu sau , chỉ nghe giọng Vũ Nghê hét to , sót lại là hơi thở dồn dập , nức nở thành tiếng , âm thanh theo đó run rẩy……
Trên giường bắt đầu lắc lư
Tốc độ di chuyển từ nhẹ cho đến dao động nhanh dần……
Sau khi kiệt sức , anh mới từ từ buông lỏng cô ra , màn ân ái kịch liệt thật sự đến hồi chấm dứt.
Vũ Nghê đau đến khó thở , thân thể lảo đảo nghiêng ngã đi vào phòng tắm……
Lạc Ngạo Thực nằm ở trên giường tỏ vẻ đắc ý , hướng phía phòng tắm , thong thả uy hiếp nói:”Vui chứ ?! Đừng quên , nếu không được sự đồng ý của anh , em không được phép đến gần Lạc Dật. Còn có lần sau , nhất định anh sẽ tiếp tục chơi đùa cùng em !”
Ngồi ở trên bồn cầu , vừa khó coi vừa đau khổ che chặt , cô không hiểu , thật sự không hiểu , vì sao anh ta lại phải cư xử như vậy , rốt cuộc cô làm sai chỗ nào ?!
“Em là mẹ của Lạc Dật , em đến gần con mình , thì có lỗi gì chứ ?! Anh cũng đã chấp nhận cho nó kêu em bằng mẹ , cớ sao không thể để em đối tốt với nó ?! Lạc Dật cũng đã sáu tuổi , nếu anh không cho em cơ hội gần gũi con mình , về sau lớn lên có lẽ nó không còn cần người mẹ này nữa……” Cô nghẹn ngào hướng phía bên ngoài hô to
———————————————————–
/P.S: Vì sao Lạc Ngạo Thực không để Vũ Nghê đụng đến quần áo của Lạc Dật. Thật ra Hoan Hoan có phải đứa trẻ mồ côi ?! Hạ hồi phân giải…
Chương 191: Có phúc mà không biết hưởng
Lạc Ngạo Thực nằm ở trên giường , tay cầm điếu thuốc , ung dung hút , chê cười nói:”Phó Vũ Nghê , em đúng là có phúc mà không biết hưởng. Con trai , anh cũng đã để nó thừa nhận em , mỗi ngày gặp mặt , lại không cần giặt quần áo , em còn ở đó trách anh ?!”
“Em chưa từng nói không muốn giặt đồ , tắm rửa cho con , đó là những chuyện mà em mong muốn nhất !” Vũ Nghê khẽ khóc. “Tại sao anh có thể g
