XtGem Forum catalog
Tôi Ghét Anh… Đồ Du Côn

Tôi Ghét Anh… Đồ Du Côn

Tác giả: Thuyuuki

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325253

Bình chọn: 9.5.00/10/525 lượt.

Đừng có nhìn tôi và đưa áo đây nhanh lên

Tôi ấm ức vất chiếc áo vào mặt hắn rồi bực mình càu nhàu:

– Hừ, chưa gì đã lên mặt rồi, nếu không phải mi đã cứu ta thì ta đã cho mi lỗ mũi ăn trầu rồi đồ hách dịc…

Nhưng tôi chưa kịp nói hết câu thì hắn đã dắt xe đi đến đầu con hẻm rồi, khiếp người gì mà lướt đi như ma ý.

Ừ cứ đi đi, đi cho khuất mắt ta đi đồ du côn mắc dịch, nhưng tiếng gió rít ở đằng sau khiến tôi sợ hãi vội ba chân 4 cẳng chạy đến chỗ hắn, sợ quá, tôi dang tay bấu lấy cánh tay phải của hắn thì….

– A…_ hắn đột nhiên kêu lên rồi hất tay tôi ra

Tôi tròn mắt nhìn hắn, tôi có bấu mạnh lắm đâu, sao hắn phải kêu to như vậy nhỉ, đã thế lại còn phản ứng mạnh nữa chứ, làm cứ như sợ tôi đụng vào lắm không bằng, cái đồ ở dơ mà còn học đòi sạch sẽ. Tôi hằn học nhìn hắn, nhưng hắn không thèm để ý tiếp tục dắt xe đi.

Nhưng tôi bỗng thấy lạ, trời có lạnh lắm đâu nhỉ? đã thế hắn lại vừa đánh nhau xong không thấy nóng hay sao mà đã mặc áo rồi, còn nữa trên người hắn túa đầy mồ hôi kia kìa, rõ ràng là rất nóng sao còn mặc áo?

– Trần Lam Phong, cậu đứng lại đó_ Tôi gọi to

Phong dừng lại, dựng xe quay xuống nhìn tôi cau mày lạnh lùng hỏi:

– Sao vậy? sợ quá nên không đi nổi à?

– Tôi rét quá nên không đi nổi (đang nóng sắp chết đây)_ tôi bực mình nói

– Hahahaha, cậu có bị làm sao không đấy, thời tiết như thế này mà kêu nóng, còn tôi thì đang nực muốn chết đây_ hắn nhìn tôi cười giễu

– A ha, đang nực muốn chết sao cậu còn mặc áo?_ tôi mỉm cười ranh mãnh hỏi

Hắn giật mình lúng túng thấy rõ, vội quay đi lấp liếm:

– Tại tôi thích…

Hừ lại là cái kiểu trả lời trốn tránh ấy, bực mình, tôi chạy đến chỗ hắn, dùng lực định lột chiếc áo cánh đen của hắn ra thì…

CHƯƠNG 38: BĂNG BÓ

…..XOẠT…..chiếc áo rách làm hai mảnh (híc, công lực thâm hậu quá), tên Phong quay xuống trừng mắt nhìn tôi giận dữ, nhưng tôi không thèm để ý đến thái độ tức giận hắn của bởi vì khi chiếc áo rách làm đôi để lộ ra hai cánh tay rắn chắc của hắn tôi mới để ý, trên cánh tay phải có một vết chém, máu túa ra ròng ròng.

Tôi sợ hãi ngã ra đằng sau, đưa tay lên bịt miệng.

Hắn chau mày nhìn tôi rồi lấy một mảnh áo quấn chỗ vết thương lại rồi kéo tôi đứng dậy càu nhàu:

– Đồ ngốc, tôi đã cố ý che vết thương đi vậy mà còn….

Tôi đờ đẫn nhìn vào chỗ vết thương của hắn, mặt cắt không còn giọt máu, nhìn thấy khuôn mặt tôi như thế, hắn hỏi:

– Sao vậy?

– Cậu..có..bị..thần..kinh..không đấy_ tôi lẩy bẩy nhả từng chữ khiến hắn tức mình nhào đến gõ vào đầu tôi một cái đau điếng bực tức nói:

– Này, tôi vì muốn tốt cho cậu thế mà cậu lạ mắng tôi là đồ thần kinh như vậy à?

– Không thần kinh thế sao bị thương mà không băng bó, lại đi dùng áo che lại, có ai gàn dở như cậu không?_ tôi quát lên

– Vì cậu sợ máu mà_ hắn cũng quát lên, rồi tức giận quay mặt đi chỗ khác.

Mặt tôi nghệch ra trước cái lí do của hắn. Thì ra là vì tôi sợ máu nên mới cố ý che đi, gì chứ thế lại càng điên hơn, chẳng lẽ hắn muốn tôi vào tù vì tội gián tiếp giết người à, đồ đểu.

một lúc sau hắn quay ra nhìn khuôn mặt nghệt ra của tôi, rồi nhếch mép cười nói:

– Sao thế? Cảm động đến không nói lên lời à?

– Cảm động cái con khỉ mốc, cậu muốn ngày mai công an ập đến nhà tôi rồi đem nhốt tôi vào tù vì cái tội đã làm cho cậu mất máu đến chết à? Cái đồ đểu kia._ tôi giận dữ hét lên

– Này, sao cậu chẳng giống con gái gì hết thế_ hắn cũng bực tức nói

– Tôi không giống con gái chỗ nào hả?

– Đáng lẽ ra cậu phải cảm động đến chảy nước mắt chứ sao lại gào lên với tôi như thế

– Tôi không dư nước mắt để cảm động cho cái việc làm ngu ngốc của cậu, cậu có thể sẽ bị ngất do mất máu đấy, đến lúc ấy tôi không chịu trách nhiệm đâu_ tôi hét lên

– Cậu…. hừ đi theo tôi_ hắn nói rồi kéo tôi đến một băng ghế đá, ngồi xuống, hắn cởi mảnh áo ra và chìa chỗ bị thương ra chỗ tôi bực tức nói:

– Cậu mau băng bó cho tôi đi.

– Nhưng, tôi sợ máu mà…_ tôi run rẩy nói_ chẳng phải cậu cũng không muốn tôi nhìn thấy máu sao?

– Hừ …đấy là lúc trước, nhưng sao tôi phải lo cho một người dám quát ầm lên với tôi trong khi tôi vì lo lắng cho cô ta nên mới phải làm vậy

– Tôi xin lỗi_ tôi nhìn hắn hối lỗi rồi cười toe nói_ nhưng sao cậu không nhờ một ai đó băng hộ, tôi đảm bảo chỉ cần cậu lên tiếng sẽ có hàng trăm cô xông đến đấy hehe

– Không lằng nhằng, tôi nói cậu băng là cậu phải băng_ hắn nói dứt khoát

– Không băng_ tôi bướng

– Này, cậu quên ai là người cứu cậu à? Đối xử với ân nhân như thế mà xem được à? Bố cậu có dạy cách đối nhân xử thế không đấy.

Câu nói của hắn khiến tôi cứng họng đúng là tôi đã nợ hắn một mạng thật. Nghĩ vậy tôi đành ngậm ngùi đứng dậy nói:

– Thôi được rồi, cậu chờ ở đây, tôi đi mua băng quấn

Nói xong tôi thất thểu bước đi, còn hắn thì cười nhếch mép cười đểu gọi với theo:

– Nhanh lên đấy

Cái đồ hách dịch, huhuhuhu sao thân tôi lại như thân con trâu thế này

Tôi vào tiệm thuốc tây gần đó và mua một ít bông băng, gạc cứu thương (chẹp, tiếc tiền quá). Lúc trở ra tôi thấy hắn vẫn đang ngồi ở đó, khuôn mặt đẹp trai toát lên vẻ lạnh lùng, nhưng cũng không kém phần quyến rũ, trong mắt hắn