Tôi Ghét Anh… Đồ Du Côn

Tôi Ghét Anh… Đồ Du Côn

Tác giả: Thuyuuki

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324801

Bình chọn: 9.5.00/10/480 lượt.

cậu nhiều lắm, Nhiên ơi…

Vị ngọt bất chợt xuất hiện nơi đầu lưỡi của tôi, mở đầu cho một nụ hôn thực sự. Không còn là cái lướt môi thoáng qua như first kiss của năm năm về trước nữa mà là một nụ hôn ngọt ngào mang mùi hương của gió của tình yêu chân thành và của nỗi nhớ kéo dài. Tôi như đắm chìm trong hạnh phúc đê mê, tận hưởng hương vị ngọt ngào của tình yêu. Sự xa cách của năm năm qua đã khiến tình yêu tuổi học trò một thủa của tôi và Phong nồng nàn hơn, ngọt.ngào hơn mặc dù mang trong đó còn có cả vị đắng…

Trên cánh đồng hoa bồ công anh có tiếng một cô gái thì thầm:

– Tôi ghét cậu…đồ du côn

Liền sau đó vang lên một khúc hát dễ thương:

“Con gái nói ghét là yêu

Con gái nói yêu là ghét…………”

Từ bây giờ, tôi sẽ không xa cậu nữa đâu, tên du côn đáng ghét của tôi …

—– THE END —–

NGOẠI TRUYỆN

Nhiều năm về sau đó:

Một buổi sáng chủ nhật, hôm nay vợ chồng tôi đều được nghỉ, tôi thì ngồi đọc sách trong thư phòng, còn Phong thì ngủ tít mít. Tôi cũng không muốn đánh thức anh ấy làm gì cả, vì có lẽ công việc ở W của Phong nặng hơn công việc ở phòng nghiên cứu của tôi nhiều.

Được một lúc tôi bỗng thấy mỏi mắt, liền bỏ cuốn sách cùng cặp kính xuống và ngóng mắt ra ngoài. Chợt tôi giật mình nghe thấy tiếng nói líu lo vang lên ở cửa phòng:

– Mẹ ơi…mẹ đang làm gì đấy?

Là Vũ, con trai tôi. Tôi mỉm cười nhìn nó và vẫy tay ra hiệu cho nó lại gần, dạo này công việc bận bịu quá, tôi chẳng có mấy thời gian ở nhà chơi với nó. Thằng bé thật dễ thương, mới năm tuổi mà trông đã đẹp trai như vậy rồi. Kiểu này lớn lên chắc chắn sẽ đào hoa không kém bố nó đâu. Tôi nghĩ rồi lấy tay bẹo má nó vui vẻ nói:

– Vũ của mẹ đi học mẫu giáo có vui không?

– Dạ, vui lắm ạ!_ thằng bé toe toét nói.

– Thế Vũ có học được bài hát gì không hát cho mẹ nghe với.

– Ừm…_ thằng bé nhăn mặt ra chiều suy nghĩ rồi chợt reo lên_ A…có một bài, con hát mẹ nghe nhé.

– Ừ, con hát mẹ nghe đi_ tôi cười tươi giục.

– Bố em là du côn,… mẹ em là côn đồ… cả nhà là lưu manh…là lá la_ thằng bé lấy giọng rồi gào một hơi.

Nghe xong bài hát của nó nụ cười trên mặt tôi tắt ngúm, vội đứng bật dậy hỏi nó dồn dập, mặt tím tái lại:

– VŨ….ai dạy con hát bài này hả? Nói cho mẹ biết mau, từ lần sau không được hát bài này nữa.

Thằng bé nhìn khuôn mặt giận dữ của tôi mếu máo nói:

– Là bố dạy con đấy…hức hức…Mẹ đừng mắng con…

– Thôi con nín đi, mẹ không mắng nữa đâu_ Thấy khuôn mặt mếu máo, đáng thương của Vũ, tôi vội xoa đầu trấn an thằng bé rồi lấy hơi hét to:

– TRẦN LAM PHONG…..ANH RA ĐÂY CHO EM…….

Sau khi giọng nói “oanh vàng thỏ thẻ” có sức công phá cả thế giới của tôi vừa phát lên, Phong uể oải bước ra từ phòng ngủ, mái tóc rối bù, che tay ngáp miệng nhìn tôi càu nhàu:

– Em sao thế? Mới sáng sớm đã ầm ĩ rồi, cho anh ngủ thêm chút nữa rồi chốc anh chở hai mẹ con đi chơi.

– Chơi bời gì? Anh ra đây nói rõ chuyện này đi đã_ tôi gắt lên

– Chuyện gì thế? _ Phong nhìn khuôn mặt lộ khí xung thiên của tôi ngạc nhiên hỏi.

– Sao anh lại đi dạy con hát mấy cái bài vớ vẩn thế hả?_ tôi gay gắt

– Bài nào?_ Phong ngơ ngác hỏi lại.

Tôi thở hắt ra một cái rồi quay sang Vũ nói:

– Con hát lại cho bố con nghe đi.

Thằng bé hết nhìn tôi rồi lại nhìn Phong, cuối cùng cũng trệu trạo hát lại:

– Bố em là du côn,… mẹ em là côn đồ… cả nhà là lưu manh…là lá la.

– Đấy, anh nghe thấy chưa? Sản phẩm của anh đấy_ tôi khoanh tay trước ngực khó chịu nói.

Phong tròn mắt nhìn tôi rồi nhìn Vũ sau đó phá lên cười nói:

– Hahahaha….thì ra là bài này, em hiểu nhầm rồi, anh có dạy nó đâu, tại anh thấy thằng bé hát sai nên chỉ sửa lại cho con nó thôi.

– Như thế thì cũng là dạy rồi còn gì? Anh có biết dạy con không đấy? đáng lí ra khi nghe thấy con hát như vậy anh phải khuyên nó không nên hát thế nữa, hoặc anh có thể dạy con một bài hát khác chẳng hạn như: ” bố em là giám đốc, mẹ em là giáo sư, cả nhà đều giỏi giang” _ tôi bắt đầu lên giọng giảng đạo lí

Phong nghe tôi nói liền nhăn mặt nói:

– Không được, thằng Vũ mà hát bài đấy thì bạn bè của nó sẽ bảo nó kiêu và không thèm chơi với nó nữa thì sao?

– Thế bạn bè của nó sẽ nói gì khi nó hát bài hát cả nhà là côn đồ kia? _ tôi hét lên giận dữ

Thấy không khí có vẻ nóng hực hực sắp cháy đến nơi, Phong bèn làm dịu lại bằng cách nói cầu hòa:

– Thôi được rồi, đừng giận nữa, anh dạy lại con là được chứ gì?

Nói rồi, Phong ngoắc tay gọi Vũ đến gần ngồi chổm hổm xuống và nhẹ nhàng nói:

– Vũ này, bài hát vừa nãy ấy, con không được hát nữa nhé.

– Vâng_ Vũ gật đầu ngoan ngoãn nói, mặt hơi xịu xuống.

– Phải thế chứ._ tôi gật đầu hài lòng nói, nở một nụ cười tươi tắn nhìn hai bố con.

Nhưng tôi còn chưa kịp hài lòng được bao lâu thì ngay sau đó Phong đã nở một nụ cười đểu nói với Vũ:

– Nhưng tất nhiên là con có thể hát bài hát đó thoải mái những lúc mà không có mẹ con ở bên.

Nói xong, Phong nhanh tay ôm Vũ rồi cả hai bố con cùng cười khanh khách nhanh chân bỏ chạy ra vườn. Còn tôi thì tức đến trào cả máu vội co giò đuổi theo hét lên:

– Đứng lại đó…Trần Lam Phong..Trần Lam Vũ, hai bố con anh dám hùa nhau bắt nạt em hả….được rồi tối nay hai


XtGem Forum catalog