Snack's 1967
Tình yêu bá đạo của tổng giám đốc hắc bang

Tình yêu bá đạo của tổng giám đốc hắc bang

Tác giả: Vũ Bộ Sinh Liên

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328731

Bình chọn: 9.5.00/10/873 lượt.

Lăng Húc giữ chặt người cô, cảnh cáo.

Sắc mặt Phong Khuynh Lam hơi đỏ lên, bởi vì cô cảm thấy cơ thể đối phương đã biến hóa.

Cô nhổ bọt màu trắng trong miệng ra, ngẩng đầu nhìn người đàn ông trong gương, nói: “Anh đừng ôm…….

Tôi không quen.”Lăng Húc vẫn không nhúc nhích, lơ đễnh đáp: “Anh ôm mấy lần, em sẽ thành thói quen.”Phong Khuynh Lam không nói gì nữa, cụp mắt xuống tiếp tục đánh răng.

Anh ta đã không muốn buông tay, mình giãy giụa cũng chỉ là tự chuốc khổ vào thân.

Mấy năm này, cô đã học được cách, làm thế nào mới có thể để cho mình sống được tốt hơn.

Lúc không nắm được phần thắng, chọn cách thuận theo để thu được lợi ích lớn nhất cho mình, đồng thời có thể làm đối phương lơ là, tạo được cho chính mình cơ hội thoát ra khỏi sự khống chế của người khác.

Lăng Húc thấy cô không nói gì, khóe môi khẽ nâng thành đường cong đẹp mắt, đôi tay được voi đòi tiên vuốt ve trên eo cô.

Phong Khuynh Lam không nhịn được uốn éo người, muốn thoát khỏi sự đụng chạm của anh.

Cô cố tình di chuyển về phía nào thì hai tay người sau lưng lại di chuyển về phía đó.

Đánh răng xong, cô dùng hai tay chia nhau giữ hai cổ tay trợ thủ đắc lực của anh, vừa kéo chúng ra ngoài, vừa nói: “Rất nhột, đừng chạm vào.”Đôi môi đỏ mọng của Lăng Húc khẽ mở, phun ra một chữ: “Không.”Phong Khuynh Lam phát hiện, sức lực của mình đã bị hao tổn hết sạch mà vẫn không thể di dịch được tay anh ra chút nào, sáng suốt lựa chọn cách buông tha, lại nói: “Anh lùi về phía sau một chút.”Đôi môi đỏ mọng của Lăng Húc khẽ mở, lại phun ra một chữ: “Không.”“......” Phong Khuynh Lam không biết làm thế nào, đành mở vòi hoa sen, mặc kệ người kia dán sát vào người mình, cúi xuống dùng hai tay vốc nước, hắt lên trên mặt.

Lăng Húc thở hổn hển, trong giọng nói trầm thấp pha lẫn lửa dục: “Thật cứ muốn như vậy mà ăn em.”Phong Khuynh Lam không để ý đến câu nói của anh, đứng thẳng người, cầm lấy khăn lông khô, lau lau mặt, nói: “Tôi muốn đi ra ngoài ăn sáng.”Lăng Húc buông một tay ra, đi đến ngang người cô, ôm cô đi ra ngoài.

Ngồi trên chiếc ghế sofa bên cạnh chiếc bàn tròn, Lăng Húc nhanh tay cầm cái muỗng lên, múc một thìa cháo vẫn còn bốc hơi nóng đưa lên môi thổi thổi, đút cho cô.

Phong Khuynh Lam đưa tay muốn đón lấy cái muỗng trong tay anh, nói: “Tôi tự ăn được.”Lăng Húc dùng cái tay còn lại, giữ hai tay của cô, nói: “Há miệng.”Phong Khuynh Lam nhìn anh một cái, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn mở đôi môi đỏ mọng, đầy đặn ra.

Động tác cho ăn của Lăng Húc rất thuần thục, khiến cho cô lại tò mò về gia đình của anh lần nữa.

“Anh buông tay tôi ra, tôi không tranh muỗng nữa.” Phong Khuynh Lam thỏa hiệp.

Khóe môi Lăng Húc nâng lên, buông hai tay cô ra, dùng giọng trầm thấp, tuyệt đẹp nói: “Em nên thức thời như thế từ sớm.”Rất nhanh đã nhìn thấy đáy của bát cháo, anh đem thìa cháo cuối cùng đút vào trong miệng mình, sau đó bất thình lình đưa tay kéo cô đến trước người mình, chụp được đôi môi mọng nước của cô, không chút do dự hôn lên.

Thừa lúc cô vì kinh ngạc mà khẽ nhếch môi, hơi thở mùi đàn hương từ trong miệng tản ra, anh đưa cháo vào trong miệng cô, nhân tiện dùng cái lưỡi linh hoạt càn quét một vòng khắp lãnh địa của cô.

Trước khi đối phương có hành động khác, Lăng Húc thu chiếc lưỡi của mình lại, vẫn chưa thỏa mãn đưa ra lời bình: “Vị rất ngon.”“......” Phong Khuynh Lam bực mình nhìn anh, khuôn mặt ửng hồng.

Lăng Húc nhíu mày, nghiêm túc hỏi: “Vẫn còn muốn nữa?”“………….” CHƯƠNG 111: NGOẠI TRUYỆN 4: TRỐN CHẠY VÀ PHÓNG THÍCHChương 111: Ngoại truyện 4: Trốn chạy và phóng thích“Tiểu Mẫn, mở cửa cho mẹ vào nào.” Ở một góc trong ngôi biệt thự tráng lệ, Dany đứng trước một cánh cửa, dáng người vẫn xinh đẹp như trước, giơ tay lên gõ, gọi.

Đáp lại cô ngoài sự im lặng vẫn chỉ là im lặng.

Dany nhăn mày, dùng sức gõ cửa, lạnh lùng nói: “Tề Mẫn! Con mở cửa cho mẹ! Nếu không mẹ sẽ bảo cha con đạp cửa đấy!”Cô vừa dứt lời, cửa liền được mở từ bên trong ra, mà người mở cửa đang hồn bay phách lạc đi về phía chiếc giường.

Dany nhìn bóng lưng mong manh của cô, trong đôi mắt đẹp tràn đầy thương tiếc, tại sao cả hai mẹ con cô đều gặp phải tình yêu đơn phương không có kết quả?Cô đóng cửa lại, ngồi xuống bên mép giường, nhìn người nằm trên giường quay lưng về phía mình, không khỏi khẽ thở dài một tiếng, chậm rãi nói: “Trước khi mẹ biết cha con, cũng đã từng thích một người đàn ông rất nhiều năm.”Tề Mẫn quay đầu nhìn cô, trong mắt tràn đầy kinh ngạc.

“Cũng giống như tình huống của con thôi, hoa rơi có ý nước chảy vô tình.

Mẹ vẫn đi theo bên cạnh hắn, hi vọng có một ngày hắn sẽ nhìn đến mẹ, nhưng sự thật chứng minh, là của mình cuối cùng vẫn là của mình, không phải của mình cưỡng cũng không được.” Lời Dany thấm thía.

“Con cảm thấy tình của của mẹ và cha con có tốt không?” Cô dừng một chút, hỏi.

Tề Mẫn gật đầu kiên định.

Dany cười hạnh phúc: “Mệ rất yêu cha con, cha con cũng rất yêu mẹ.”Cô đưa tay lên vuốt vuốt tóc Tề Mẫn, tiếp tục nói: “Nếu lúc đầu mẹ không từ bỏ người đàn ông kia, mẹ sẽ không có được cuộc sống tốt đẹp bây giờ.”“Người đàn ông kia là ai?” Tề Mẫn tò mò hỏi.

D