ện cháu trai của mình, trùng hợp đúng lúc công ty nhà chúng ta đang khó khăn trong vấn đề tài chính, cho nên anh liền thuận nước đẩy thuyền…. Ninh Ninh, nghe người ta giải thích như vậy em đã hiểu rồi đúng không?”
“Tôi hiểu cái đầu anh! Anh đúng là một kẻ thối nát ẻo lả, chính mình gây ra tai họa lại không có khả năng gánh vác hậu quả!”
Cuối cùng Tống Ninh Ninh không có sức lực tức giận nữa, lớn tiếng gầm bên tai hắn.
“Anh đúng là một kẻ hạ lưu, dám bán đứng em gái mình!”
“Hạ lưu.”
Tống Tĩnh Ninh thiếu chút nữa bị sặc nước miếng của chính mình, khuôn mặt tuấn tú lộ vẻ bất an nồng đậm.
“Ninh Ninh, em nói như vậy…. nghe có vẻ rất nghiêm trọng ư?”
“Chính anh gây ra tai họa, bây giờ tự mình đi mà gánh vác.”
Tay cô không khách khí, chọc chọc vào trong ngực hắn.
“Không cho phép kéo Y Y vào chuyện này. Rốt cuộc anh có còn là con người hay không?”
“Ninh Ninh, người ta không cảm thấy xấu hổ gì cả.”
Giọng nói Tống Tĩnh Ninh nghẹn ngào, tranh luận cùng cô em gái âm lượng ngày càng nhỏ dần.
“Nhưng mà em mắng chửi người ta như vậy, người ta nghe xong lại cảm thấy thật khổ sở.”
“Khổ sở cái đầu anh!”
Đến lúc nào rồi mà hắn vẫn còn có tâm tình đùa giỡn cô?! Nếu không phải thật sự trông thấy bộ dạng cực kỳ phiền não của hắn, cô thật sự rất muốn đánh hắn.
“Ninh Ninh, em thử nghĩ theo một khía cạnh khác xem.”
Tống Tĩnh Ninh vẫn chưa từ bỏ ý định, tiếp tục thuyết phục cô em gái lớn.
“Tuy rằng bây giờ có hơi sớm, nhưng suy cho cùng thì sớm muộn gì thì Y Y cũng đều cần phải lập gia đình. Em xem Y Y nhà chúng ta vừa đáng yêu vừa khôn ngoan như thế, bây giờ đi xem mắt người ta thôi, người ta mà nhìn thấy em ấy rất ưng thuận, như vậy một khi em ấy được gả đi thì nhất định trở thành một thiếu phu nhân, cả đời luôn hưởng vinh hoa phú quý lại còn được người ta yêu thương nữa.”
“Tống Tĩnh Ninh, anh bị điếc rồi à?”
Tống Ninh Ninh nhịn không được hét thẳng vào lỗ tai anh trai mình, muốn cho hắn nghe cho rõ ràng hơn một chút.
“Bất luận là như thế nào, tôi không cho phép anh kêu Y Y đi xem mắt, nó còn đang học đại học, hiện tại, việc học là quan trọng nhất.”
“Không phải là anh muốn ép nó, mà là vì…”
Bởi vì bị nhéo tai, nên gương mặt tuấn tú của Tống Tĩnh Ninh trở nên méo mó trông rất đau khổ, ánh mắt thương cảm lại nhìn đến Tống Thanh Thanh – người nãy giờ đang ngồi xem trò vui.
“Thanh Thanh, cô ấy không muốn đi.”
“Tại sao tôi không phát hiện thời điểm anh lấy tiền đi đầu tư? Bây giờ lại còn gây ra hậu quả như thế này.”
Cô nén giận nhìn anh trai mình ngập tràn bi thương, Tống Thanh Thanh vẫn hời hợt như cũ, cô chậm rãi cầm cốc cà phê, nhẹ nhấp một ngụm nhỏ rồi mới thong thả mở miệng.
“Em đã nói rõ lập trường của mình rồi, gần đây, công việc của em rất bận, không có thời gian đi xem mắt, việc duy nhất em có thể làm là tận tâm tận lực thay anh kiếm tiền trả nợ, dù sao cửa hàng áo cưới của em còn có thể kiềm tiền được. Chẳng qua, theo như lời anh nói, với số tiền lớn như vậy không nằm trong khả năng gánh vác của em.”
Cô mở to đôi mắt phượng xinh đẹp, cười nhẹ.
“Em thấy, nếu như em bán đi cửa hàng của em đi cũng chưa thể cải thiện được gì, cho nên em còn đang suy nghĩ…. Anh cả, anh cũng đừng nên đem chuyện của anh tính toán trên người em – bất quá nếu căn cứ vào tình cảm anh em nhiều năm nay…”
Cô nhẹ nhếch vai lên, nói một câu coi như kết luận.
“Nếu công ty của cha mẹ chúng ta thật sự bị phá sản, cũng không phải mọi người phải ăn không khí mà sống, ít nhất bán công ty đi cũng có thể đủ tiền cho mọi người sống cuộc sống ấm no.”
Tống Tĩnh Ninh giương khóe miệng lên thành một nụ cười khổ, đây chính là Tống Thanh Thanh cô em gái chỉ biết lo cho bản thân mình của hắn.
“Ninh Ninh, em cũng nghe thấy rồi đấy, Thanh Thanh nói, cô ấy không muốn đi.”
“Cô ấy không muốn, anh liền bắt Y Y đi sao?”
Cơn tức giận của Tống Ninh Ninh cũng không vì lời giải thích của hắn mà thuyên giảm.
“Hồng nên lựa hồng chín mềm, anh đúng là không biết xấu hổ!”
“Thế thì làm thế nào bây giờ? Công ty đó là tâm huyết cả đời của cha mẹ chúng ta.”
Tống Tĩnh Ninh nghẹn ngào, gần như là sắp khóc đến nơi đi được.
“Nếu như nó mà bị hủy hoại trong tay anh, cho dù anh có nhảy xuống biển cũng không thể rửa hết tội được.”
“Mẹ nó chứ!”
Nghe thấy anh trai mình nghẹn ngào nghĩ quẩn nói muốn tìm cái chết, Tống Ninh Ninh dùng lực đẩy bả vai hắn.
“Bớt nói nhảm muốn chết với tôi đi!”
“Nếu không thì làm thế nào bây giờ?”
Gương mặt hắn khổ sở.
“Y Y thì còn quá nhỏ không thể đi, Thanh Thanh thì không muốn đi…”
“Tôi đi được chưa?”
Tống Ninh Ninh rống lên một tiếng lớn.
“Em?”
Nghe thấy lời của cô, thiếu chút nữa Tống Tĩnh Ninh ngã từ trên ghế xuống.
Nhìn vẻ mặt anh trai mình, hai mắt Tống Ninh Ninh nheo lại một cách đầy nguy hiểm.
“Anh như thế là có ý tứ gì? Tôi đi không được sao?”
Tống Tĩnh Ninh câm lặng nhìn cô.
Ở một bên, Tống Thanh Thanh vuốt nhẹ mái tóc dài của mình, cũng yên lặng không đưa ra bất cứ một lời bình luận nào.
Tống Y Y nghe xong thì sửng sốt, quên mất việc phải khóc.
Hai tay Tống Ninh Ninh ôm lấy ngực mình, liếc qua nhìn một lượt b