g năm gần đây cô vẫn luôn nhớ rõ điều này, mà tại sao hôm nay cô đã bị Đỗ Phù Lãng làm cho tức giận đến độ quên mất điều này nữa không biết.
Sau một hồi chật vật, cô đột nhiên cảm giác được trước mặt tối sầm lại, vừa thở một hơi, vừa khẩn trương nắm chặt vịn tay cầu thang bắt đầu chống đỡ trụ chính mình, một tay thì mò tìm trong túi lọ thuốc.
Nhưng cô mới chỉ chạm đến lọ thuốc thì tay lại bắt đầu run rẩy, thế là lọ thuốc bị rơi xuống một đường theo độ uốn lượn của cầu thang xuống dưới.
Lúc này cô rất muốn lớn tiếng mắng chửi, nhưng bản thân cô một chút khí lực cũng không có.
Mà lúc này cô lại không nhìn thấy Đỗ Phù Lãng nữa, cô đã từng nói qua nếu như anh ta bị cô làm cho tức giận mà xảy ra chuyện vạn nhất không may gì, thì cô sẽ gả cho bài vị của anh ta, nhưng làm thế nào cô lại quên được phải khiến cho anh ta thề, nếu như tình huống đảo ngược lại, anh ta cũng phải cưới bài vị của cô rồi?
Cô bắt buộc bản thân mình phải duy trì bước chân, hướng về phía lọ thuốc bị rơi xuống, nhưng vừa mới động một chút, chân của cô bước hụt khiến cô đột nhiên hoảng hốt mà giẫm lên không, cả người rơi xuống dưới một đường thẳng tắp.
“Ninh Ninh!” Đỗ Phù Lãng vừa tới nơi thì bắt gặp cảnh này, hét lên một tiếng. Trong nháy mắt, nỗi lo sợ ngập tràn trong suy nghĩ và tâm tưởng của anh đồng thời là sự bất lực khiếp sợ bởi vì anh đã cố gắng dùng hết mọi sức lực lý trí và tinh thần để tiến tới, nhưng cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn cô rơi xuống như cũ…
Nhìn cảnh tượng cô bị rơi xuống, anh có cảm giác như bị ai đó liên tục chà đạp đấm xéo trong lòng vậy.
Sắc mặt anh tái nhợt chạy tới bên cạnh cô, cẩn thận nâng cô dậy. “Ninh Ninh?”
“Tôi……” may mà cô bị rơi xuống có các bậc thang cản lại, mặc dù khiến cô ngã đau, nhưng cũng không đến mức lấy đi tính mạng của cô. Cô thở phì phò, nhìn vẻ mặt sợ hãi của Đỗ Phù Lãng. “Thuốc…….”
“Thuốc?”
Ngón tay cô run rẩy, chỉ về phía góc. “Tôi ….. Khó thở…”
Anh vội chạy tới phía tay cô chỉ, nhặt lọ thuốc lên đưa đến cho cô.
Cố gắng nuốt một ngụm thuốc xuống, cô như vừa được kéo từ cõi chết trở về, nhưng sắc mặt vẫn tái nhợt như cũ. Không thể thở được khiến cho cô như muốn ngất đi, nhưng cô vẫn cố gắng chống đỡ, bởi vì cô sợ rằng, khi mắt cô nhắm lại, rất có thể sẽ không bao giờ tỉnh lại được.
Trong lúc mơ hồ, cô thấy rõ được sự hoảng loạn trên mặt của Đỗ Phù Lãng, vẻ mặt này rất không giống với anh chút nào, trong suốt thời gian cô tiếp xúc với anh và với sự hiểu biết của cô về anh, trước giờ anh luôn luôn có được biểu cảm bình tĩnh tự kiềm chế trong bất cứ hoàn cảnh nào.
Cô muốn cười, nhưng bản thân hiện tại lại không có một chút sức lực nào.
“Anh đưa em tới bệnh viện.” Đỗ Phù Lãng bế cô lên.
“Tôi…. Liệu có chết không?” Cô run rẩy hỏi anh.
Anh cắn chặt răng kiềm chế, “Không đâu.”
“Tôi không muốn… Bị chết…. một cách không rõ ràng. Lưu Kinh Lý….” Cô lắc đầu, “Tôi không có sai…”
“Em sẽ không chết!” Anh gầm lên một tiếng, giọng điệu bình tĩnh mà bén nhọn.
Nghe anh nói thế, cô cong khóe môi lên, thở phì phò, bình thản nhắm mắt lại. Nhưng chỉ vài giây sau dường như lại nhớ ra điều gì, cô lại đột nhiên mở mắt ra, “Nếu tôi chết đi…. Anh có lấy bài vị của tôi không?”
“Tống Ninh Ninh!” Đỗ Phù Lãng dùng hết khả năng hù dọa người khác nghiêm khắc trừng mắt nhìn cô.
“Chậm một chút.” Mặc dù tình trạng của bản thân không được tốt cho lắm, nhưng Tống Ninh Ninh vẫn nhớ anh bị bệnh tim. “Anh chậm một chút…. Tôi phát bệnh khó thở đã rất phiền toái rồi, nên anh ngàn vạn lần đừng có phát bệnh theo tôi.”
Cúi đầu xuống nhìn cô, từ lúc sinh ra tới nay, đây là lần đầu tiên Đỗ Phù Lãng phát hiện bản thân mình bị cứng họng một cách triệt để như vậy, bởi vì anh chỉ sợ lúc này mà nói ra, chính bản thân mình sẽ hỏng mất. Ngay cả khi cô ở trong tình trạng như vậy rồi mà vẫn còn nhớ anh bị…. Anh ôm chặt cô, đến chỗ cửa cầu thang, dùng bả vai để đẩy cửa thoát hiểm ra.
Trên mặt anh hiện rõ vẻ lo lắng như vậy, nếu không phải do tình trạng bản thân cô không được tốt đến thế, thì cô thật sự rất muốn tỉ mỉ nhìn anh thật kỹ.
Một cảm giác ấm áp trào lên trong lòng, cô càng nép sâu vào trong lòng anh, lắng nghe tiếng tim anh đập, bất chợt dòng nước mắt cay nóng tràn ra khỏi khóe mắt ra ngoài.
Trong lòng hiện ra một chút dịu dàng, từ sau khi cha mẹ qua đời, lần đầu tiên cô cảm nhận được cảm giác được yêu thương che chở.
Trong lúc mơ màng, Tống Ninh Ninh dường như có nghe thấy cách đó không xa có tiếng tranh cãi gay gắt.
Cô lại bắt đầu khó thở, nhưng lúc này không còn nặng nề như trước nữa, tuy nhiên lần phát bệnh này cũng khiến cho cô mệt mỏi không chịu nổi, được Đỗ Phù Lãng ôm trở về phòng nghỉ của hai người, ngay khi đầu cô vừa chạm vào gối, thì dường như lập tức cô đã chìm vào giấc ngủ.
Có điều, hiện tại không nói đến có phải là do tiếng tranh cãi ngoài kia hay không, cô lại không thể yên ổn chìm vào giấc ngủ.
Cô cau mày, mở mắt ra, vừa mới tỉnh lại cảnh tượng trước mắt đã khiến cô có một chút hoảng hốt.
Hơi nghiêng đầu, cô liền thấy cách đó không xa có bóng dáng cao lớn ngang nhau của hai người đàn ông, một ngư