Polaroid
Tình cạn người không biết

Tình cạn người không biết

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329060

Bình chọn: 8.5.00/10/906 lượt.

i đàn ông bị bệnh một cách tỉ mỉ như vậy. . . . . ” Giọng nói Ninh Vi Cẩn cực kỳ lạnh nhạt giống như đang phân tích, không hề mang theo bất cứ tâm tình gì, “Vậy thì quan hệ giữa cô gái đó và anh chàng kia không thể đơn giản là bạn bè bình thường được!”

Trịnh Đinh Đinh bị đuối lý không biết nói gì nữa.

“Trịnh Đinh Đinh! Tôi đã nhắc nhở em rồi. Nếu như em còn thích anh ta thì phải bất chấp tất cả đi tìm và nói rõ tất cả. Nhưng nếu em buông tay thì em phải cắt đứt hoàn toàn.” Dưới ánh đèn, tròng mắt Ninh Vi Cẩn lạnh thêm vài phần, “Lý do là em đang do dự, chần chờ!”

Ninh Vi Cẩn luôn có bản lĩnh như thế. Giọng nói không nặng không nhẹ, chậm rãi nhưng lại khiến cho người ta có cảm giác không có chỗ trốn. Khí thế này khiến Trịnh Đinh Đinh có cảm giác khẩn trương. Đặc biệt là bây giờ, lúc cảm xúc của anh không hề tốt, nói chuyện lại càng không chừa mặt mũi cho ai.

“Em không do dự!” Trịnh Đinh Đinh yên lặng một chút rồi nói tiếp, “Em chỉ không xử lý được tốt thôi!”

“Bởi vì em với còn tình cảm với hắn ta. Đây chính là bản chất của vấn đề!” Ninh Vi Cẩn hời hợt nói, “Em vẫn không buông được!”

Anh nói xong, cầm ly nước quơ quơ rồi uống một ngụm.

Không khí lúc này chợt lãnh đến nỗi kết băng lại. Trịnh Đinh Đinh bất đắc dĩ không nói một lời nào.

. . . . .

Bữa ăn tối kết thúc không hề vui vẻ chút nào. Rời khỏi nhà hàng thì lúc đền điện cũng sáng trưng rồi. Trịnh Đinh Đinh đề nghị đi dạo xung quanh một chút.

Đây chính là khu trung tâm thành phố. Ráng chiếu phản chiếu lên các tòa nhà tạo thành những chùm sáng rực rỡ. Loáng thoáng có tiếng nói cười khiến cho không khí càng thêm náo nhiệt.

Bọn họ đi song song với nhau. Thỉnh thoảng Trịnh Đinh Đinh lại nghiêng đầu liếc mắt nhìn Ninh Vi Cẩn.

Lúc vừa đi ngang qua màn hình LED cực lớn, một chút ánh sáng phản chiếu lên gò má của Ninh Vi Cẩn, càng khiến khuôn mặt của anh tuấn tú hơn.

Bên tai truyền đến một bài hát mới của một nữ minh tinh: “Lúc thành phố lên đèn, càng khiến em muốn gặp anh hơn!”

Trịnh Đinh Đinh hiểu được rồi nói: “Ninh Vi Cẩn, chuyện em và anh ketes giao là nghiêm túc, em không có ý lừa dối anh đâu. Em đã từng thích Trần Tuần gần mười năm rồi, nên có một số chuyện gần như biến thành quán tính. Hiện tại, thật sự em không biết như thế nào mới gọi là từ bỏ. Điều này cũng cần phải có thời gian, anh có hiểu không?”

Ninh Vi Cẩn không nói gì.

“Nếu như anh để ý thì sau này em sẽ không lén lút gặp anh ấy nữa.” Trịnh Đinh Đinh dừng lại một chút, “Anh thấy như vậy có được không?”

Thấy Ninh Vi Cẩn không dừng bước, cũng không thèm để ý đến cô, Ninh Vi Cẩn đưa tay kéo kéo tay áo của anh, “Ninh Vi Cẩn!”

Ba chữ mềm mại, lại mang theo một chút ý nũng nịu.

Ninh Vi Cẩn quay đầu nhìn cô một chút, muốn giật tay ra, cô lại càng nắm chặt hơn.

“Đừng giận nữa mà, có được không?”

“Em buông ra trước đi đã!”

“Anh nói anh không tức giận nữa thì em mới buông!”

Ánh sáng chiếu rọi vào đôi mắt cô trong mắt anh giống như những vì sao nhỏ rọi chiếu vào con ngươi đó khiến cho anh nhớ đến hồi bé khi xem một bộ phim hoạt hình nước ngoài. Mỗi khi con chuột chũi đói bụng, lúc nhìn thấy đồ ăn ánh mắt cũng lấp lánh như vậy!

“Lần sau không được như vậy nữa!” Anh chỉ nói đơn giản vài chữ.

Trịnh Đinh Đinh lúc đó mới an tâm buông tay áo của anh ra nhưng anh lại kịp thời ôm lấy cô tiến sát gần vào anh một chút.

Lúc Trịnh Đinh Đinh đứng sát gần anh, có thể ngửi được một mùi xà phòng nhạt nhạt. Có lẽ là sau khi phẫu thuật xong anh có tắm qua một chút. Trước đây cô không hề thích mùi này nhưng giờ đây lại cảm thấy cực kỳ quen thuộc.

“Nhưng mà. . . . . ” Ninh Vi Cẩn cúi đầu, nhỏ giọng nói, “Vẫn cần phải phạt em một chút!”

“Hả?”

Cô thấy anh hơi cúi người xuống, khuôn mặt anh từng tấc tiến sát cô. Cô cho rằng anh muốn hôn mình cũng không hề lùi bước, chuẩn bị kỹ càng, thậm chí còn muốn nhắm mắt lại.

Ai ngờ, anh lại vươn tay nhéo gò má cô một cái.

Lúc Trịnh Đinh Đinh phản ứng được thì bật thốt một câu: “Như vậy thôi sao?”

“Nếu không thì sao chứ?” Giọng nói Ninh Vi Cẩn rất nhạt, “Một cô gái nói cho anh biết. Lúc cô ấy không muốn thì không được gần cô ấy, cũng không được đụng chạm đến cô. Nếu không thì đó là giở trò lưu manh!”

Đáp lại lời Ninh Vi Cẩn thì Trịnh Đinh Đinh khẽ kiễng chân lên hôi lên má anh một cái.

Chỉ ngắn ngủi vài giây, cô vừa định rời đi thì bàn tay Ninh Vi Cẩn lại đỡ lấy gáy cô, đổi bị động thành chủ động hôn lấy môi cô.

Chiếc lưỡi mỏng của anh nhanh chóng cạy mở đôi môi cô, đầu lưỡi ma sát hàm răng. Lần đầu tiên cô đối mặt với sự thân mật của anh mà không hề có sự đề phòng, mặc cho anh xông phá mà chiếm đoạt.

Cô vươn tay ôm lấy hông của anh, hoàn toàn giống như chú chim nhỏ nép vào trong ngực, theo sự dẫn dắt của anh mà triền miên hôn một hồi.

Cho đến khi ở sau lưng truyền đến âm thanh nháy của đèn flash Trịnh Đinh Đinh mới hoàn hồn. Ở đây rất nhiều người, vội vàng đưa tay đẩy Ninh Vi Cẩn ra.

Ninh Vi Cẩn rời môi cô, liếc mắt nhìn thấy hai nữ sinh đang cầm máy ảnh làm bộ chụp bầu trời đầy sao. Ninh Vi Cẩn bình tĩnh ôm lấy bả vai Trịnh Đinh Đinh, xoay người, đưa