nh.
“Nha.” Lúc này Trịnh Đinh Đinh mới khôi phục lại tinh thần, lấy điện thoại di động mà mắt máy.
“Trịnh Đinh Đinh!”
Giọng nói của đối phương nhẹ nhàng mà lạnh lẽo.
“Cô là . . . . . ?” Trịnh Đinh Đinh không thể nhận ra giọng nói này là ai.
“Tôi đang ở tầng thượng công ty cô. Đợi lát nữa, lúc tôi nhảy xuống, cô cso thể biết tôi là ai.
“Máu trong người Trịnh Đinh Đinh chợt lạnh, đầu ngón tay hơi nhói một chút. Cô không còn nghe rõ âm thanh ríu rít xunh quanh nữa, lỗ tai ong ong.
“Nếu như tôi nhảy từ trên này xuống, Trần Tuần nhất định sẽ hối hận. Ngoài hận liệu hắn có đau khổ không?” Giọng nói Ôn Tử Hinh đều đều, không hề có chút phập phồng, giống như một chiếc máy. “Thật ra thì tôi cũng không muốn như vậy. Nhưng anh ta quá tuyệt tình với tôi. Không có cơ hội cứu vãn. Bây giờ tôi không còn cách nào cả. Cô biết không, trong điện thoại tôi đã nói với anh ấy, tôi tình nguyện chết vì anh ấy mà anh ấy không tin. Còn cười tôi nữa. Tôi sẽ dùng hành động chứng minh cho anh ấy thấy. Tôi nói được, làm được.”
“Cô chờ một chút.” Trịnh Đinh Đinh hít một hơi thật sâu, nhanh chóng đi sang bên kia. Sau khi dừng lại, nhấn mạnh từng chữ, “Cô không cần kích động, hiện tại tôi sẽ liên lạc với Trần Tuần, kêu anh ta đến đón cô, có được hay không?”
“Anh ấy sẽ không đến đâu!” Ôn Tử Hinh nói, “Tôi đã cầu xin anh ấy nhiều lần nhưng anh ấy vẫn không để ý tới tôi. Anh ấy không cần tôi nữa rồi. Trừ phi tôi chết, anh ấy sẽ không nhìn tôi thêm lần nào nữa đâu!”
“Không phải vậy đâu!” Giọng nói Trịnh Đinh Đinh cực kỳ kiên định, “Anh ta sẽ đến. Bây giờ tôi sẽ liên lạc với anh ta. Cô cứ xuống trước đi, hoặc đừng động đậy!”
“Liên lạc với anh ấy có ích lợi gì chứ? Anh ấy cũng không quay lại với tôi nữa. Tôi hiểu anh ấy mà. Nhiều lần anh ấy chỉ dụ dỗ tôi mà thôi, chỉ vì thấy tôi bị bệnh mà an ủi. Chờ đến khi tôi khỏe hơn, anh ấy sẽ rời bỏ tôi thôi!” Ôn Tử Hinh khẽ thở dài. “Tôi cũng đâu muốn nhảy lầu, nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác. Chỉ nhảy xuống dưới, nát bét… thì anh ấy sẽ không quên được tôi… Anh ấy mới khắc sâu tôi ở trong tim!”
“Cô…”
“Trịnh Đinh Đinh!” Ôn Tử Hinh ngắt lời Trịnh Đinh Đinh, “Biết tại sao tôi lại chọn lên tầng thượng công ty cô không? Bởi vì bây giờ Trần Tuần đối xử với tôi như vậy, nguyên nhân chủ yếu là cô. Anh ấy đã thẳng thắn nói với tôi, anh ấy muốn ở bên cạnh cô, ở cạnh cô thì anh ấy mới vui vẻ. Người anh ấy yêu chính là cô mà không phải tôi. Cô xem, tôi thua và cô đã thắng. Đúng rồi, cô đừng nghĩ rằng tôi không nhận ra cô đã thích anh ấy từ lúc nào. Ngay từ năm đầu đại học, tôi đã phát hiện ra, có lúc cô sẽ trốn một góc nhỏ len lén ngắm anh ấy. Còn lúc anh ấy tham gia thi đấu ở thành phố L. Tôi đã thấy cô đứng bên ngoài khoa kĩ thuật mang dù chờ anh ấy. Cô luôn tìm cơ hội xen vào giữa tôi và anh ấy, bây giờ cô đã thành công rồi.”
“Không phải tôi. Cô tỉnh táo một chút!” Trịnh Đinh Đinh khắc chế cảm xúc muốn vội vàng giải thích, nói từng chữ, “Tôi lấy nhân cách ra thề chưa bao giờ tôi có ý nghĩ xen vào chuyện tình cảm của cô và Trần Tuần. Tôi không tìm cơ hội tiếp xúc với anh ấy. Chuyện ở khoa kĩ thuật đó là một sự trùng hợp… Lúc đó là tôi…”
“Cô không cần cãi cố.” Ôn Tử Hinh cười lạnh, “Tôi không phải Trần Tuần sao mà không nhìn ra ý đồ của cô chứ. Tôi là phụ nữ, phụ nữ hiểu phụ nữ nhất! Cô nỗ lực muốn giành được Trần Tuần. Bây giờ đã thành công rồi không phải nên diễu võ dương oai với tôi sao? Cô đâu cần làm bộ làm tịch, giả vờ vô tội nữa đâu. Cô cứ làm như vậy khiến tôi cảm thấy thật ghê tởm!”
Trịnh Đinh Đinh nghe được giọng nói của Ôn Tử Hinh, vừa đi đến bên cửa sổ, cúi đầu nhìn động tĩnh bên dưới. Thời gian trôi qua, người vây xem càng lúc càng đông. Dường như mọi người đang kêu Ôn Tử Hinh ngồi ở lan can sân thượng xuống dưới. Mà nệm đã được bơm hơi xong xuôi, giống như chiếc chăn bông vừa dày vừa nặng trải dưới mặt đất.
Chỉ là diện tích chiếc đệm hơi cũng chỉ có giới hạn cho nên nhân viên cứu hộ luôn phải theo dõi nhất cử nhất động của Ôn Tử Hinh mà dịch chuyển vị trí chiếc đệm.
“Tôi thừa nhận trước kia rất thích anh ta, thích cũng lâu rồi. Nhưng bây giờ tôi và anh ta không còn quan hệ gì nữa. Tôi đã có bạn trai, tôi sắp kết hôn với anh ấy rồi. Về sau, tôi và Trần Tuần chính là người xa lạ, cô hiểu không hả?”
“Cô không cần gạt tôi nữa, Trần Tuần nói với tôi, cả đời này anh ấy chỉ chọn cô, sẽ không có người phụ nữ khác, cô nói… tôi phải làm sao đây?” Giọng nói Ôn Tử Hinh trầm xuống, cô độc như đứa bé bị bỏ rơi, “Tôi cái gì cũng không có, công việc, tương lai, tình yêu, thậm chí ngay cả khả năng làm mẹ cũng mất rồi!”
“Chuyện cũng không xấu như cô tưởng tượng đâu. Bất cứ chuyện gì cũng có cách giải quyết. Trước hết… trước hết cô xuống đây đã, không nên kích động, được không?”
“Không… Căn bản cô không hiểu!” Ôn Tử Hinh trầm mặc một lúc, chậm rãi nói: “Có một việc mà ngay cả mẹ tôi cũng không biết. Chuyện tôi mang thai nhưng đứa bé không phải của Trần Tuần, là của một người khác. Tôi không biết hắn ta là ai cả. Tôi bị cưỡng hiếp. Tôi nhớ, đêm đó tôi đã cố gắng giãy giụa nhưng tôi không thể trố