Teya Salat
Tình cạn người không biết

Tình cạn người không biết

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328325

Bình chọn: 8.5.00/10/832 lượt.

nh nói ba tiếng trước ba mẹ cô ấy lại cãi nhau. Và lần này ầm ĩ hơn rất nhiều so với những lần khác. Mẹ Tiêu Quỳnh cào xước mặt ba cô. Còn trong cơn nóng giận, ba cô cầm dép đánh vào đầu của mẹ Tiêu Quỳnh….Nếu không phải giật mình tinh dậy, ngăn cản chiến tranh kịp thời thì hậu quả khó mà lường được. Tiêu Quỳnh còn nói thêm “Tám phần là máu chảy thành sống luôn!”

Tiêu Quỳnh rất phiền não, nhu cầu cấp bách vọi vàng giải tỏa với Trịnh Đinh Đinh. Trịnh Đinh Đinh ôm điện thoại di động, dung khẩu hình nói với Ninh Vi Cẩn rồi vào phòng ngủ nghe điện thoại.

Sau mười phút, Ninh Vi Cẩn thuận lợi sửa xong laptop cho Trịnh Đinh Đinh, trên màn hình nhảy ra khung thoại nhắc nhở có văn bản chưa được lưu. Anh tiện thể mở ra đó là một file nhật kí lưu thành “20050901”

File nhật kí có mười mấy vạn chữ, vốn dĩ hắn cũng không có hứng thú xem trộm. Nhưng lại vô tình nhìn thấy tên mình xuất hiện ở trên đó. Đọc mấy dòng, khi thấy Trịnh Đinh Đinh viết anh là người cô nguyện ý sống chung. Chân mày anh không khỏi giãn ra, vẻ mặt cũng nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Ngón tay theo quán tính di lên phía trên, lại nhìn thấy tên của “Trần Tuần” vô số lần.

Trần Tuần, Trần Tuần, Trần Tuần…..Toàn bộ đều là Trần Tuần.

Lúc Trịnh Đinh Đinh trưởng thành, người thầm mến là Trần Tuần. Lúc còn thiếu nữ xinh đẹp, đau khổ cũng vì Trần Tuần. Tư tưởng,cảm xúc, tâm tư của Trịnh Đinh Đinh đều là Trần Tuần.

“Mình cảm thấy anh ấy như một ánh mặt trời, ở ngay trên đầu mình thôi. Mình ngẩng đầu là có thể nhìn thất, anh ấy không chỉ là mục tiêu mà còn là tín ngưỡng của mình nữa.” – Ngày 01 tháng 05 năm 2007.

Ánh mắt Ninh Vi cẩn hơi cụp lại, trong đó lại lộ ra ý lạnh. Sau vài giây, anh nhẹ nhàng đóng file nhật kí lại.

Quãng thời gian đằng đẵng, tín ngưỡng thiếu nữ…. Đều không hề liên quan đến Ninh Vi Cẩn anh. Tất cả những cái này đều chỉ thuộc về một người đàn ông Trần Tuần kia.

Ninh Vi Cẩn siết chặt bàn tay, cười nhẹ một cái. Đây là lần đầu tiên anh cảm thấy, dù có cố gắng bao nhiêu vẫn không thể có được, thậm chí vĩnh viến đều không có được.

Thí dụ như quá khứ của Trịnh Đinh Đinh.

Lúc Trịnh Đinh Đinh đi ra, Ninh Vi Cẩn đang tựa vào thành ghế salon, miễn cưỡng gõ chân, cúi đầu nghịch điện thoại. Trịnh Đinh Đinh nhìn thấy máy tín hoạt động bình thường, không nhịn được kích động: “Ninh Vi Cản, anh thật lợi hại, nhanh như vậy đã sửa xong rồi!”

“Trên laptop của em có hai phần mềm xung đột. Anh xóa một trong hai cái rồi.”

“Anh thật giỏi nha!”

“Thật sao?” Mi mắt Ninh Vi Cẩn cũng không nhướng lên, hoàn toàn không được nàng khen tặng mà xúc động. “Thật ra cái này cũng đơn giản thôi!”

Trịnh Đinh Đinh vẫn vui vẻ như cũ, đưa tay vuốt ve lỗ tai anh tuấn: “Đừng khiêm tốn chứ. Anh thất sự rất lợi hại mà. Giúp em giải quyết một vấn đề khó khăn. Nếu không có anh thì em phải mang đó ra hang sửa rồi!”

Ninh Vi Cẩn kéo tay cô đặt trên đùi, không để ý mà hỏi: “Vậy em có gì trả công cho anh cái gì chứ?”

“Anh muốn gì?”

Ninh Vi Cẩn bỏ điện thoại di động sang một bên, nhìn khuôn mặt cô. Đôi mắt đen láy khiến người ta không thể nhìn ra suy nghĩ của anh, “Em nói xem anh muốn cái gì?”

Trịnh Đinh Đinh hiểu ý, chủ động hôn lên má phải anh.

“Chỉ như vậy thôi sao?”

“Vậy…”

Không đợi Trịnh Đinh Đinh nói xong, Ninh Vi Cẩn đã gữi chặt cằm cô. Đôi môi mỏng khẽ ma sát cánh môi cô, âm thanh trầm thấp: “Anh không thích qua loa cho xong. Nếu muốn trả công, em phải thành ý một chút, hiểu không?”

“…..”

“Không hiểu anh có thể dạy em!”

Nói xong, anh dung đầu lưỡi đẩy cánh môi cô ra, cường thế đi vào.

Hôn đến trời đất mờ mịt, anh mới rời khỏi môi cô, nâng mắt nhìn cô.

“Trịnh Đinh Đinh em có thích anh nhiều không?”

“Gì ạ?”

“Anh hỏi em có thích anh nhiều không?”

“….” Trịnh Đinh Đinh im lặng, câu này bảo cô trả lời sao đây?

Ngón tay Ninh Vi cẩn như có như không vuốt ve cằm cô, tròng mắt đen như nước xoáy mang theo hấp dẫn trí mạng. Một lát sau, anh rời tay vuốt ve đường cong xinh đẹp của cô, rất tự nhiên mà dừng trước ngực: “Một ngày nào đó, anh sẽ biết được đáp án. Nhưng mà, trước đó em phải nhớ. Nếu như đã lựa chọn ở bên cạnh anh thì chỗ này chỉ có thể của một mình anh mà thôi!”

Chương 42

Khuôn mặt Trịnh Đinh Đinh mê mang, nhưng vẫn cảm nhận được thái độ nghiêm túc, trịnh trọng của Ninh Vi Cẩn nên cô ngoan ngoãn gật đầu.

Ninh Vi Cẩn vươn tay ôm Trịnh Đinh Đinh vào lồng ngực, nhẹ giọng nói: “Thật ra mì em nấu rất ngon. Lần sau lại nấu tiếp cho anh ăn nhé?”

Trịnh Đinh Đinh gật đầu một cái, còn nói: “Em phát hiện ra rất nhiếu điểm lợi khi có bạn trai nha. Đúng rồi, anh biết sửa bóng đèn không?”

Ninh Vi Cẩn vươn tay xoắn xoắn lọn tóc cô: “Sửa bóng đèn không làm khó được anh đâu!”

“Không hổ là người giúp việc đa năng của em nha!”

“Đợi một khoảng thời gian nữa, em sẽ còn phát hiện ra anh không chỉ biết làm những thứ này thôi đâu!” Ninh Vi Cẩn nói chuyện đồng thời vuốt ve dọc sợi tóc dài của Trịnh Đinh Đinh xuống, ôm siết lấy hông cô.

“Hả? Anh còn tài gì nữa chứ?”

“Ví dụ như. . . . . ” Ninh Vi Cẩn hơi ngừng lại một chút, tròng mắt tự nhiên mà chuyên chú hơn, “Lúc em cô đơn,