ến chuyện lấy vợ rồi? Giọng nói của Ninh Vi Cẩn lại thản nhiên như vậy giống như ngày mai bọn họ đã phải thành hôn rồi!
Thật may là Ninh Vi Cẩn không phát hiện ra sự khác thường của cô, nói tiếp:” Quan hệ giữa ba con anh không tốt. Nếu như ông ấy không chấp nhận em thì chin mươi phần trăm không phải tại em không tốt. Mà bởi vì anh không đạt được yêu cầu củ ông ấy, hiểu không?”
“Nhưng anh rất ưu tú, sao lại không đạt yêu cầu của ông ấy chứ?”
“Ông ấy cũng hy vọng, anh đi theo con đường chính trị. Nhưng anh lại không nghe lời. Vậy nên ông ấy đã sớm thất vọng về anh rồi!” Giọng điệu Ninh Vi Cẩn cực kỳ bình thường, giống như trần thuật một chuyện bình thường. “ Chẳng qua anh cũng rất thất vọng về ông ấy. Nên cũng không muốn so đo nữa!”
“bởi vì chuyện lien quan đến mẹ anh sao?” Lần đầu tiên Trịnh Đinh Đinh nhắc đến mẹ của Ninh Vi Cẩn.
“Đúng!” Ninh Vi Cẩn thừa nhận. Cả người hơi nhích về sau, xoay đầu nhìn Trịnh Đinh Đinh, trong mắt đầy ánh sáng:” Nhưng mà, anh có thể cảm nhận được mẹ anh sẽ rất thích em!”
Trịnh Đinh Đinh không ngờ anh lại nói như vậy, đáy lòng không kiềm được mà vui sướng.
Đèn đỏ chuyển thành đèn xanh, xe tiếp tục đi, Ninh Vi Cẩn cũng không nói gì nữa. Mà Trịnh Đinh Đinh cũng hiểu ý anh, anh lại lần nữa xác nhận vị trí của cô.
Lúc xuống xe, Trịnh Đinh Đinh nói với Ninh Vi Cẩn một câu:” Bí mật nói với anh một câu nhé, ba mẹ em rất thích anh!”
“Cái gì?”
“ Còn có…..em cũng rất thích anh!”
Trịnh Đinh Đinh nói xong định mở của chạy trốn nhưng lại bị Ninh Vi Cẩn nắm lấy cổ tay, kéo cô trở lại.
“Em nói gì? Anh không nghe rõ!”
“Anh nghe rõ mà!”
“Anh thật sự không nghe rõ!” Anh hạ thấp giọng, tròng mắt mang đầy tính uy hiếp, “Em lặp lại lần nữa đi!”
“Em nói ba mẹ em rất thích anh!”
“còn gì nữa không?”
“Không có!”
“Thật sự không có?”
“Ừ, vừa rồi em nói những điều này mà!”
“Đinh Đinh, anh không nghe được đáp án mình muốn sẽ không bỏ qua đâu. Em muốn xuống xe không hả?”
“…..Em nói em cũng rất thích anh!”
“Nói nhỏ quá, anh không nghe rõ!”
“……”
“Nói to hơn một chút!”
“Em nói em cũng rất thích anh!”
Chương 41
Dưới sự uy hiếp, dụ dỗ của Ninh Vi Cẩn, Trịnh Đinh Đinh nói vô số câu “Em thích anh!” Cho đến khi Ninh Vi Cẩn lên tiếng hài lòng, cô mới được cho phép xuống xe.
Cầm chìa khóa nhà, Trịnh Đinh Đinh đột nhiên quay đầu lại nhìn Ninh Vi Cẩn. Đúng lúc đó, qua lớp kính xe, Ninh Vi Cẩn cũng đang nhìn cô.
Bốn mắt nhìn nhau, trong đó đều mang tình ý, giống như gió mát giữa đêm hè. Trịnh Đinh Đinh đứng im tại chỗ, rõ ràng cảm nhận được tận đáy lòng dường như có dòng nước mát chảy vào tim.
Cô khẽ cúi đầu, không tự chủ mà nở nụ cười.
Có lẽ từ trước đến giờ cũng có vài lần cảm giác này. Nhưng không có lần nào cô có thể cảm nhận được rõ ràng, sâu sắc như vậy. Cô ý thức được bản thân đãng lặng lẽ rơi vào trạng thái “Ngọt ngào của tình yêu!”
“Mau lên đi!” Ninh Vi Cẩn thúc giục.
Trịnh Đinh Đinh gật đầu một cái, xoay người tiến vào.
“Tình yêu khác xa với những gì mình tưởng tưởng trước kia. Ngoài trừ động lòng, đó chính là an lòng. Thời gian ở bên cạnh anh càng khiến mình có cảm giác. . . . . Càng lúc càng thưởng thức con người anh, trái tim của anh, là người mà mình nguyện ý cùng nhau chung sống.”
Trịnh Đinh Đinh gõ xong một chữ cuối cùng, ngưng mắt trên màn hình hồi lâu, rồi im lặng nở nụ cười. Đang muốn lưu lại văn bản, màn hình bỗng nhiên trở nên tối đen lại. Cảm thấy sợ hết hồn, vội vàng mở lại, nhưng vẫn không được, cô buồn bực rút phích điện, rồi cắm lại lần nữa nhưng vẫn thất bại như cũ.
“Thôi, ngày mai tính tiếp.” Trịnh Đinh Đinh lầm bầm.
Trước khi đi ngủ nhớ đến một chuyện, gửi tin nhắn cho Ninh Vi Cẩn, “Máy tính của em bị hỏng rồi, anh có biết sửa không?”
“Bị sao vậy?”
“Tự nhiên màn hình tối đen lại, sau đó không thể nào bật lên được nữa!”
“Ngày mai anh chỉ phải trực nửa ca sáng thôi. Buổi chiều rảnh, anh sẽ qua kiểm tra cho!”
“Ừm.” Trịnh Đinh Đinh đáp xong thì ngáp, buồn ngủ không chịu được. Gửi xong tin nhắn thì nhắm hai mắt lại.
Hôm sau là thứ bẩy, Ninh Vi Cẩn ở phòng khám đến buổi trưa. Đang thay áo blouse trắng thì nhận được điện thoại của ba anh – Ninh Thanh Túc.
“Con vẫn còn ở bệnh viện sao? Đã ăn trưa chưa?”
“Ba có chuyện gì không?”
“Lâu rồi không liên lạc cũng không biết dạo gần đây con thế nào!” Ninh Thanh Túc nói xong thì im lặng. Sau đó nói tiếp, “Cùng ăn cơm với ba đi. Ba đang ở nhà hàng Hồng Lư phòng 204.”
Nhà hàng Hồng Lư cách bệnh viện nhân dân số 1 rất gần. Ninh Vi Cẩn đi bộ đến đó chỉ mất tám phút mà thôi.
Trong phòng, Ninh Thanh Túc đang cùng thư ký nói chuyện phiếm. Nghe thấy tiếng gõ cửa, Ninh Thanh Túc ngẩng đầu, vừa nói “Vào đi!”. Cửa được mở ra, phục vụ nhường đường, Ninh Vi Cẩn liền đi vào.
Thư ký đứng dậy, gật đầu chào với Ninh Vi Cẩn, sau đó rời khỏi phòng, đóng cửa lại cho bọn họ.
Ninh Vi Cẩn ngồi xuống.
“Muốn ăn gì?” Tâm trạng Ninh Thanh Túc không tệ, tâm trạng thoải mái đưa tay đẩy cuốn thực đơn làm bằng trúc về phía Ninh Vi Cẩn.
Ninh Vi Cẩn không mở thực đơn, mười ngón tay đan vào nhau, nói thẳng: “Ba tìm tôi có chuyện gì không?