Tìm Chân Mệnh Thiên Tử – Bích Thần

Tìm Chân Mệnh Thiên Tử – Bích Thần

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329235

Bình chọn: 9.5.00/10/923 lượt.

ặc người khác vào, thật mơ hồ, cho đến lúc này…vẫn mơ hồ.

Còn Tử Thu trước mặt nàng luôn ấm áp, có lúc hết sức dịu dàng, khi đầy kiên quyết, có lúc lại tinh quái, nhưng nói chung đều mang lại cảm giác rất gần gũi, cứ tự nhiên mà gần với nhau ngày qua ngày như vậy…

Có lẽ đó là tính cách và đặc trưng của mỗi người trong số họ. Nàng vẫn chưa hề biết được, mối dây liên kết số phận của mình sẽ ra sao.

Chỉ biết rằng bây giờ, đang ở bên Tử Thu, ngày qua ngày đều thấy thú vị.

Suy nghĩ vẩn vơ một lát, nàng chợt tỉnh lại, lại quay sang ngắm y.

– Hừm, bị ta dọa mà huynh vẫn còn ngủ ngon thế này sao ?

Nàng cúi xuống gần hơn, chắc là y ngủ thật đấy chứ ? Không khéo y đang trêu nàng, phải đề phòng mới được. Thế là nàng quyết định thử bằng cách véo nhẹ vào má y.

– Ngủ say thật thế sao ? Không thấy nhột hay đau ? – Nàng thở dài.

Bình yên quá… nàng cảm nhận được cảm giác đó khi nhìn y ngủ. Nàng trầm ngâm một lát ngắm y.

Một lát sau.

Đôi mắt y vẫn khép, đôi mi hơi rung rung. Chợt không khí trong phòng làm nàng thấy hơi ngạt thở.

– Vừa nãy có thấy làm sao đâu nhỉ ?- Nàng cảm thấy hơi khó chịu.

Quay sang nhìn y, chợt nàng lại phải giật mình. Nàng không nhìn nhầm đấy chứ. Nàng vội cúi xuống nhìn rõ hơn.

Trên trái y, mờ mờ hiện ra một cái bớt, không là một dấu ấn.

– A ! – Nàng khẽ thốt lên.

Cái dấu ấn hay bớt đó ngày càng rõ hơn, là hình rồng đen như An lão nương kể đó sao? Đúng là rồng đen.

Nàng nhìn kĩ, dường như dấu ấn đó rất sắc nét, có cái gì đó vô cùng dữ dội, cũng như luồng khí lạ khiến cho nàng thấy ngạt thở này.

Một con rồng, móng vuốt và hai con mắt của nó rất sắc. Khi nhìn vào cũng thấy khiếp sợ.

Nàng chợt thấy kinh ngạc, Tử Thu… đúng là có bớt như vậy, như vậy… lời tiên tri gì đó là có thật sao?

Y có khi nào đúng là thiên tử…

Nếu thế thì…

Vân Anh đang rối trí thì tự nhiên phát hiện ra, đôi lông mày của y hơi nhíu lại, sau đó y dần mở mắt.

– Anh Nhi ? – Y như bừng tỉnh, nhận ra nàng bên cạnh.

Vân Anh giật mình, khi y tỉnh dậy, dấu trên trán đã biến đâu mất. Nàng mắt tròn mắt dẹt ngạc nhiên, thật là kì lạ, không thể tin được.

– Anh Nhi ? Nàng đến từ bao giờ ? – Y ngồi dậy, ngạc nhiên hỏi.

– Hừm, sao huynh lại ngủ gật ?

– Lúc nãy về, đọc sách một lát tự nhiên ta thấy hơi khó chịu trong người, vừa đặt lưng xuống thì thiếp đi ngay.

– Huynh ngủ chả biết trời cao đất dày gì sao ? – Nàng trêu chọc – Còn nữa, lúc nãy ta nhìn thấy trên trán huynh có cái gì đó…

– Đâu ? – Y ngạc nhiên, đứng lên tìm tấm gương đồng – Có cái gì sao ?

Rõ ràng lúc nãy nàng không nhìn nhầm mà, bây giờ lại biến mất, liệu nói ra y có tin không, y có biết chuyện mình có bớt không?

– Từ nhỏ đến lớn, trên trán huynh không có cái gì à ? – Nàng dò hỏi.

– Cái gì là cái gì chứ ? Ta từ nhỏ thích ăn chay hơn ăn thịt, hiếm khi có đến một cái mụn! Mặt nàng… có mụn kìa, gần đây hay thức đêm sao?

– Mụn ? – Nàng vội soi gương. – Trời ơi, mấy thứ đáng ghét này, mọc lên từ bao giờ vậy?

Mải nghĩ đến và than thở về mấy cái mụn, nàng tạm quên đi chuyện vừa nãy. Kết quả là y lại lấy một cái lọ thuốc nhỏ ra, xoa một lớp thật mỏng lên cho nàng.

– Chắc mai là sẽ hết, cái này đặc biệt chữa mụn nhọt, của ta chế ra, số lượng có hạn, nàng hôm nay phải đi ngủ sớm đấy, đừng có ăn cay, có cần thuốc giải nhiệt trong người không?

Nàng nhìn y dịu dàng xoa thuốc cho mình, nàng thấy ấm áp trong lòng.

Chợt y nhớ lại chuyện vừa nãy, thắc mắc:

– Không phải nàng không muốn nhìn mặt ta sao ? Sao lại lén đột nhập vào phòng ta ?

– Nếu ta nói là đến để sàm sỡ huynh để trả thù thì sao ? – Nàng nhìn y bằng ánh mắt trêu chọc.

– Nếu nàng có cái gan đó ! – Y dang rộng tay – Xin cứ tự nhiên!

Nàng nhìn y, nghĩ thầm trong bụng để y ăn dưa bở một lần mới được. Bèn ra vẻ lên giọng:

– Được, huynh nhất thiết không được cử động, không được chống cự, ngồi xuống giường nhắm mắt lại đi !

Tử Thu vô cùng kinh ngạc, tiểu cô nương này đang nghĩ gì vậy, đến cái gan làm chuyện như vậy nàng cũng dám làm sao?

– Còn không mau ngồi xuống giường ! – Nàng nhìn y bằng đôi mắt có chiều lả lơi kì lạ.

Y giật mình, Vân Anh, nàng đang tính gì vậy ?

Thấy y còn do dự, nàng kéo y đến bên giường. Nhìn y chăm chăm có vẻ như đang ve vãn. Y ngây người ra.

Nàng mau lẹ rút đai lưng của y, nhanh tay tháo lớp áo ngoài trong đôi mắt ngạc nhiên tột độ của y. Y cảm thấy toàn thân như bị kích động kì lạ, tim đập liên hồi. Cô nương này tại sao lại dạn dĩ đến vậy? Nàng thực sự muốn trả thù ấu trĩ như vậy sao?

Vân Anh đã tháo được áo khoác ngoài của y, chỉ còn lớp áo bên trong màu trắng.

– Anh Nhi ! Nàng làm gì vậy ? Nàng có biết nữ nhi tùy ý làm vậy là sao không ? – Mặt y đã đỏ bừng , y túm lấy bàn tay của nàng, ngăn nàng làm tiếp.

Vân Anh được thể cười khanh khách, vô cùng sảng khoái:

– Cuối cùng huynh đã mắc lừa chính chiêu của mình sao? Đồ sắc lang đầu óc đầy tà tâm kia, bổn cô nương chỉ muốn lột áo khoác ngoài của huynh để cho huynh thử mặc cái áo ta may này !

– Nàng…

Nàng vẫn cười vô cùng thích thú, trả thù y bằng chính chiêu của y quả thật quá mãn nguyện, chắc bây giờ y còn đau hơn nàng,


Old school Swatch Watches